Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 546: CHƯƠNG 543: MÀN BÁO THÙ

Con Tiểu thú hóa thành một luồng sáng, rú lên một tiếng chói tai rồi lao về phía Chu Văn. Đáng tiếc, Nguyên khí của nó đã tiêu hao quá nghiêm trọng. Chu Văn chỉ tiện tay thi triển Ma Tinh Luân, tạo ra một lực hút mạnh mẽ, trực tiếp hút con Tiểu thú vào lòng bàn tay. Nó ra sức giãy giụa nhưng không tài nào thoát khỏi lòng bàn tay của hắn.

Sở dĩ Chu Văn không tấn công nó ngay lập tức là vì hắn thấy con Tiểu thú này tinh thông năng lực Độn thổ, nếu nó chui xuống đất thì việc tóm được nó sẽ khó hơn nhiều.

Giờ nó tự mình chui lên, đúng là thời cơ trời cho.

“Được rồi, tha cho nó đi. Nó cũng không làm ai bị thương, chỉ lừa chút đồ thôi mà.”

Vương Lộc đứng bên cạnh lên tiếng.

Chu Văn suy nghĩ một lát, cảm thấy nếu giết con Tiểu thú này, tỷ lệ rớt ra Trứng phối sủng cũng không cao, ngược lại mình đã hời được hai thanh tiểu đao, thả nó đi cũng chẳng mất mát gì.

Chu Văn ngừng vận hành Ma Tinh Luân, con Tiểu thú lập tức lóe lên rồi biến mất. Sau khi rơi xuống đất, nó biến mất không còn tăm hơi.

“Quả nhiên biết Độn thổ.”

Chu Văn có chút hâm mộ. Năng lực Độn thổ vô cùng thực dụng, thậm chí còn hữu dụng hơn cả năng lực phi hành. Đáng tiếc, những nơi sản sinh ra năng lực này rất ít, muốn có được còn phải xem vận may, dù có tiền cũng chưa chắc mua được.

“Con Tiểu thú kia vì sao chép hai thanh đao này mà mệt gần chết, nếu không thì nó đã chẳng dễ bị cậu tóm được như vậy. Thanh đao của cậu rốt cuộc là gì thế?”

Chu Văn trả lại hai thanh tiểu đao cho Vương Lộc rồi hỏi.

“Cậu có Trúc Đao mà lại không nhận ra Lan Đao trong bộ Tứ Quân Tử Đao à?”

Vương Lộc kinh ngạc nhìn Chu Văn.

“Cậu nói thanh tiểu đao này là Lan Đao trong bộ Tứ Quân Tử Đao ư?”

Chu Văn lập tức nhận ra mình đã đánh giá thấp con Tiểu thú kia.

Vốn hắn tưởng đây chỉ là một thanh đao Nguyên Kim bình thường nên con Tiểu thú mới sao chép được, không ngờ nó lại là Lan Đao.

Chu Văn sở hữu Trúc Đao, nên hắn biết bộ Tứ Quân Tử Đao chắc chắn không tầm thường, độ cứng của chúng không thua kém gì thân thể của sinh vật cấp Thần Thoại, hơn nữa đây còn là loại vũ khí cực kỳ hiếm thấy.

Khi ở ngoài game, Chu Văn thường dùng Trúc Đao nhiều hơn Bá Kiếm, bởi vì dù kiếm quang của Bá Kiếm rất lợi hại nhưng thân kiếm lại quá mỏng manh, nếu va chạm với lực lượng cường đại sẽ rất dễ gãy.

Còn Trúc Đao thì hoàn toàn không có vấn đề này, dù chiến đấu với sinh vật cấp Thần Thoại cũng chưa từng bị sứt mẻ. Chỉ riêng điểm này thôi cũng đủ biết Tứ Quân Tử Đao quý giá đến mức nào.

Lan Đao và Trúc Đao cùng một lò, phẩm chất hẳn không khác nhau là mấy. Vậy mà con Tiểu thú kia lại có thể sao chép được Lan Đao, năng lực này quả thật có chút biến thái.

Có điều Chu Văn nghe nói Tứ Quân Tử Đao đều mang đến vận rủi cho chủ nhân. Hiện tại một thanh Lan Đao biến thành ba thanh, không biết vận may của Vương Lộc có đủ để gánh nổi vận rủi từ cả ba thanh đao này không nữa.

“Hai thanh Lan Đao sao chép này, vừa hay mỗi người một chiếc.”

Vương Lộc đưa một thanh Lan Đao cho Chu Văn.

Chu Văn lắc đầu:

“Tôi không có vận may tốt như cậu đâu. Dạo này tôi đã đủ nhọ rồi, nếu lấy thêm một thanh Lan Đao nữa thì còn sống thế nào được? Cậu tự giữ lấy đi.”

Vương Lộc lại nhét thanh Lan Đao vào tay Chu Văn:

“Cậu nhìn kỹ mà xem, bản sao chép và hàng thật tuy rất giống nhau nhưng vẫn có chút khác biệt. Tôi chắc chắn thanh Lan Đao sao chép này không dính vận rủi đâu.”

Chu Văn giơ thanh Lan Đao lên, so sánh với thanh Lan Đao thật của Vương Lộc một lúc nhưng chẳng phát hiện ra điểm khác biệt nào.

Hắn lại thử kiểm tra độ sắc bén và độ bền của thanh Lan Đao sao chép, phát hiện nó gần như tương đương với Tứ Quân Tử Đao thật, Chu Văn thực sự không tìm ra được điểm gì khác biệt.

Thấy Chu Văn còn nghi ngờ, Vương Lộc cười nói:

“Cậu cứ yên tâm dùng đi, tôi cảm nhận được, bản sao chép này tuyệt đối không dính vận rủi.”

Nếu Vương Lộc đã khẳng định như vậy, Chu Văn đành nhận lấy thanh Lan Đao sao chép. Mặc dù là hàng giả nhưng dùng làm vũ khí cũng khá ổn, hơn nữa nó lại không mang theo vận rủi như hàng thật.

Bí mật của Địa huyệt Mai Kim đã được giải mã, ở lại đây cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Chu Văn và Vương Lộc cùng nhau quay về, rời khỏi Thành Hạ.

Đi được một lát, Chu Văn phát hiện con Tiểu thú đang lấm la lấm lét thò đầu ra từ một hố đất, nhìn trộm về phía bọn họ.

Bọn họ đã rời đi, vậy mà tên này vẫn bám riết không tha, rõ ràng là ghim trong lòng, muốn tìm cơ hội báo thù.

Chu Văn nghĩ khả năng tấn công của con Tiểu thú không cao, mà nó cũng không hề làm hại các học sinh khác nên không thèm để ý đến nó nữa. Hắn cho rằng sau khi ra khỏi khu vực Dị thứ nguyên, nó sẽ không bám theo nữa.

Nào ngờ, sau khi rời khỏi khu vực Dị thứ nguyên của Thành Hạ, con Tiểu thú kia cũng mò ra theo. Rời khỏi khu vực Dị thứ nguyên, Đế Thính liên tục phát hiện nó dùng Độn thổ bám theo bọn họ vào tận học viện.

“Tên này lại có thể phá cấm ư?”

Chu Văn hơi kinh ngạc, dù sao thì hiện tại số lượng sinh vật Dị thứ nguyên có thể phá cấm vẫn còn tương đối ít.

Chu Văn vẫn tỏ ra bình thản, coi như không phát hiện ra nó, âm thầm dùng điện thoại nhắn tin cho Vương Lộc, bảo cô cẩn thận một chút.

“Cậu tự lo cho mình đi thì hơn. Tôi tin chắc nó sẽ tìm cậu báo thù đấy.”

Trước khi chia tay, Vương Lộc nháy mắt tinh nghịch với Chu Văn rồi nhắn lại cho hắn.

Chu Văn ngẫm lại cũng thấy đúng. Với cái độ may mắn của Vương Lộc, con Tiểu thú dù muốn báo thù thì chắc chắn cũng sẽ tìm hắn chứ không phải cô.

Về đến ký túc xá, Chu Văn phát hiện con Tiểu thú lại lẻn vào theo. Nó lấm la lấm lét trốn trong căn nhà nhỏ của hắn, nhưng không dám ra tay với Chu Văn.

Xem ra nó cũng biết Chu Văn lợi hại, không dám trực tiếp đối đầu, chỉ đang chờ đợi cơ hội báo thù.

Vì biết nó có thể Độn thổ, nếu một đòn không trúng, nó sẽ lại trốn xuống đất, lần sau muốn ra tay sẽ không dễ dàng như vậy. Chu Văn giả vờ không thấy nó, chờ nó chủ động rời khỏi mặt đất, đến lúc đó ra tay cũng không muộn.

Hắn nằm trên giường chơi điện thoại, pha một ấm trà thảo dược rồi từ từ nhấm nháp. Tuy dạo này sức khỏe khá tốt, lượng máu tiêu hao để chơi game cũng ít hơn trước, nhưng vẫn nên giữ gìn sức khỏe, phòng khi sau này cần “hiến máu” với số lượng lớn.

Chu Văn vừa cày phó bản, vừa chờ con Tiểu thú tự dâng mình tới cửa. Nhưng con thú kia rất cẩn thận, nó trốn trong góc tường, sau tủ quần áo, lén lút nhìn quanh, dáo dác không dám lại gần.

Chu Văn thấy mình chơi điện thoại nên nó không dám tới, bèn quẳng điện thoại sang một bên, ngả lưng xuống giường giả vờ ngủ.

Con Tiểu thú kia quả thực quá cẩn thận. Chu Văn vờ ngủ một lúc lâu, nó mới lẳng lặng bò đến, Độn thổ tới bên giường Chu Văn.

Ban đầu Chu Văn tưởng rằng, chỉ một thoáng nữa thôi con Tiểu thú sẽ ra tay tấn công hắn, chỉ cần nó rời khỏi mặt đất là hắn sẽ thịt nó ngay.

Nhưng ai mà ngờ, sau khi con Tiểu thú chui xuống gầm giường của Chu Văn, nó lại đột nhiên thay đổi mục tiêu, lao về phía một vật ở dưới gầm giường.

Chu Văn cẩn thận lắng nghe, phát hiện con Tiểu thú đang lao tới một cục sắt, móng vuốt nhỏ của nó ôm lấy cục sắt, há miệng ra gặm lấy gặm để.

Lúc này Chu Văn mới nhớ ra, trước đây khi họ đến Miếu Thổ Địa tìm báu vật, kết quả là hắn nhận được một tấm bản đồ kho báu, từ đó tìm được một đứa bé Linh Chi nhỏ, cũng không biết nó chính xác là loại sinh vật Dị thứ nguyên hệ Thực vật nào.

Sau này hắn cứu đứa bé kia một mạng, nó đã trả ơn Chu Văn bằng cách đưa cho hắn một cục sắt trông như quả óc chó. Chu Văn đã nghiên cứu rất lâu nhưng không phát hiện ra đó rốt cuộc là thứ gì, nên tiện tay ném xuống gầm giường.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!