Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 562: CHƯƠNG 559: TRỞ LẠI DI TÍCH LÒNG ĐẤT

Chu Văn còn chưa kịp nhìn rõ viên tinh thể kia là gì, Ba Tiêu Tiên đã lao tới, hà một hơi, viên tinh thể màu đỏ liền tự động bay lên, chui thẳng vào miệng nàng.

Viên tinh thể màu đỏ vừa vào miệng đã tan ngay, chảy xuống cổ họng của Ba Tiêu Tiên, nàng liếm liếm môi, vẻ mặt vẫn còn thòm thèm.

Đến lúc này, đám rắn rết, côn trùng, chuột bọ đang mê man mới bừng tỉnh, nhất thời toán loạn, trốn sạch vào rừng rậm.

Chu Văn không thấy có vật gì khác nên tiếp tục lên đường, một mạch tiến về phía Trác Lộc.

Thời gian mới trôi qua vài tháng mà con đường này đã thay đổi quá nhiều so với lần trước hắn đi. Lần trước, hắn gần như chẳng gặp sinh vật Dị Thứ Nguyên nào phá vỡ phong ấn, nhưng bây giờ lại thường xuyên bắt gặp.

Mặc dù đây chỉ là một vài sinh vật Dị Thứ Nguyên cấp thấp, nhưng điều đó cũng cho thấy sức mạnh phong ấn của các Dị Thứ Nguyên lĩnh vực đang suy yếu nhanh chóng.

Sau khi vào Trác Lộc, Chu Văn không đến thẳng căn cứ mà đi thẳng vào chiến trường di tích, lẳng lặng đi qua mặt các quân nhân đang canh gác ở lối vào.

Tại lối vào di tích lòng đất, Chu Văn không nhìn thấy La Bàn Xe. Hắn không hiểu tại sao trong thực tế lại có La Bàn Xe, còn trong game thì không.

Hắn cày phó bản Trác Lộc không biết bao nhiêu lần mà cũng có thấy bóng dáng La Bàn Xe đâu?

Tiến vào di tích lòng đất, nơi này Chu Văn đã quá quen thuộc rồi. Hắn men theo mê cung dưới lòng đất, đi đến vị trí của cây Trường Sinh Thụ.

Trong game cũng không có Trường Sinh Thụ, nhưng ngoài đời nó lại sừng sững ở đây, quả trên cây còn nhiều hơn lần trước Chu Văn thấy, xem ra đúng là không ai dám động vào nó.

Hắn lại dùng điện thoại chiếu thử, vẫn không có phản ứng gì, biết rằng muốn thu Trường Sinh Thụ vào điện thoại là chuyện bất khả thi.

"Trường Sinh Thụ khá giống Tử Nhân Thụ, đều không thể xuất hiện trong game, không biết rốt cuộc chúng có lai lịch gì?"

Chu Văn nhìn những quả Trường Sinh trên cây, dù biết ăn chúng sẽ nhận được sức mạnh khủng khiếp, nhưng hắn không đời nào dám thử.

Cảnh tượng về kết cục của Tửu gia vẫn còn sờ sờ ra đó, ăn thứ của nợ này chắc chắn không có kết cục tốt đẹp.

Không thu được Trường Sinh Thụ, Chu Văn đang định rời đi thì đột nhiên cảm giác hình xăm Phối sủng nóng lên, hắn cảm nhận được Ma Anh đang động đậy.

Trong lòng Chu Văn khẽ động, hắn gọi Ma Anh ra. Ma Anh vừa đáp xuống đất đã lao thẳng về phía Trường Sinh Thụ, chẳng cần Chu Văn ra lệnh, nàng đã nhảy tót lên cây, há miệng cắn một quả Trường Sinh.

Rắc! Rắc!

Mắt thấy hai ba quả đã bị Ma Anh nuốt chửng, nàng vẫn không dừng lại, lại hướng về một quả khác mà cắn.

Chu Văn kinh ngạc vô cùng, từ khi Ma Anh ra đời đến nay, nàng chưa từng ăn uống gì. Chu Văn từng dùng Trứng phối sủng cấp Sử Thi xịn nhất để dụ, nhưng nàng hoàn toàn không thèm để ý, thậm chí chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.

Ban đầu Chu Văn còn tưởng nàng không cần ăn uống, ai ngờ hôm nay gặp Trường Sinh Thụ, nàng lại như hổ đói vồ mồi, trong nháy mắt đã chén sạch ba bốn quả.

Lúc trước Tửu Gia chỉ ăn một quả mà thân thể đã phản lão hoàn đồng, suýt nữa đã đột phá lên cấp Thần Thoại.

Vậy mà bây giờ Ma Anh ăn liền ba bốn quả lại chẳng hề hấn gì, vẫn leo trèo thoăn thoắt trên cây Trường Sinh Thụ để tìm quả ăn tiếp.

Bản thân Trường Sinh Thụ là một sinh vật Dị Thứ Nguyên cấp Thần Thoại kinh khủng, có thể dễ dàng biến Tửu gia thành phân bón, thế mà Ma Anh nhảy tới nhảy lui trên người nó, ăn không biết bao nhiêu quả mà Trường Sinh Thụ lại không có chút phản ứng nào.

Chu Văn nhìn chằm chằm Trường Sinh Thụ hồi lâu, thầm nghĩ:

"Không lẽ cái cây này định đợi Ma Anh ăn no rồi mới xử lý nàng một thể?"

Chu Văn đứng ở xa, tinh thần cảnh giác cao độ, chỉ cần Trường Sinh Thụ vừa có động tĩnh, hắn sẽ lập tức thu hồi Ma Anh rồi chuồn đi ngay.

Một thứ quỷ dị như vậy, lại không có trong game, Chu Văn cũng không muốn mạo hiểm chiến đấu với nó.

Nhưng tình huống mà Chu Văn tưởng tượng đã không xảy ra, Ma Anh cứ nhảy tới nhảy lui trên cây, ăn lấy ăn để, còn Trường Sinh Thụ thì vẫn trơ như gỗ đá.

Ma Anh đã ăn hơn chục quả Trường Sinh, đang định ăn tiếp thì đột nhiên ngã khỏi cây, khiến Chu Văn giật cả mình.

Hắn lập tức triệu hồi nàng trở về. Ma Anh hóa thành một luồng sáng bay lại vào người Chu Văn. Hắn cảm giác hình xăm Ma Anh nóng rực như một cục sắt nung, thiếu chút nữa đã làm bỏng hắn, đành phải triệu hồi Ma Anh ra ngoài lần nữa.

Ma Anh đứng trước mặt Chu Văn, còn cây Trường Sinh Thụ ở đằng xa không có động tĩnh gì, khiến Chu Văn khẽ thở phào nhẹ nhõm, vội vàng kiểm tra cơ thể Ma Anh.

Chỉ thấy khuôn mặt nàng đỏ bừng, toàn thân bốc ra khí trắng như hơi nước.

Có điều khí tức của Ma Anh rất ổn định, trông không có vẻ gì là gặp vấn đề, Nguyên khí trên người nàng dâng trào dữ dội, dường như sắp đột phá.

"Không lẽ sắp tấn thăng lên cấp Truyền Kỳ?"

Chu Văn cảm thấy tám chín phần là đúng, chỉ là không biết sau khi Ma Anh tấn thăng sẽ có biến hóa thế nào.

Nàng đã có Mệnh cách, Mệnh hồn và Vận Mệnh Chi Luân, lần này tấn thăng lên cấp Truyền Kỳ, không biết có thể ngưng tụ Mệnh cách mới hay không?

Làn khí trắng trên người Ma Anh ngày càng dày đặc, bao phủ toàn bộ cơ thể nàng, bên trong nhiệt độ cao đến kinh người. Chu Văn chỉ có thể đứng bên cạnh quan sát, không thể làm gì được.

"Nếu những quả Trường Sinh đó thật sự có thể giúp Ma Anh tiến hóa, hay là hái hết xuống để dành cho Ma Anh ăn dần."

Chu Văn nhìn về phía Trường Sinh Thụ, trong đầu lóe lên ý nghĩ.

Thứ đó hắn không ăn được, nên trước đây hắn chưa từng có ý đồ với cây Trường Sinh Thụ, nhưng Ma Anh lại ăn được, vậy thì hắn không thể ngồi yên bỏ qua.

Suy nghĩ một lát, Chu Văn triệu hồi ra một con Dơi Cánh Trắng để thử xem có thể hái quả Trường Sinh xuống không.

Dơi Cánh Trắng vỗ cánh bay qua, vừa mới đến gần Trường Sinh Thụ, còn chưa kịp hái quả thì đột nhiên một cái rễ cây từ dưới đất trồi lên, như một con giao long quấn chặt lấy thân thể con dơi, kéo thẳng nó xuống lòng đất.

"Xem ra không phải ai cũng hái được quả Trường Sinh."

Chu Văn lại triệu hồi thêm vài Phối sủng khác, kết quả đều như nhau, chúng nó vừa đến gần Trường Sinh Thụ liền bị giết chết, căn bản không chạm được vào cây, nói gì đến việc hái quả.

Chu Văn không muốn bản thân phải dây dưa với Trường Sinh Thụ, cũng không muốn lấy Phối sủng cấp Thần Thoại ra mạo hiểm, đành chờ Ma Anh tiến hóa xong, đợi nàng tự đi hái, sau này đây sẽ là kho lương thực của nàng.

Chờ một lúc, làn khí trắng trên người Ma Anh dần dần tan đi, nhiệt độ cơ thể cũng từ từ giảm xuống. Có điều, trông thân thể nàng không có biến hóa gì đặc biệt, vẫn nhỏ nhắn như cũ, trong ngực vẫn ôm thanh Cổ kiếm Bằng đồng.

Chờ Ma Anh hoàn toàn hồi phục, nàng tự động đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía Trường Sinh Thụ, dường như có chút do dự, không lập tức đi qua.

"Nếu giờ ngươi chưa ăn hết thì hay là hái hết quả xuống đi, ta cất giữ giúp cho?"

Chu Văn đề nghị.

------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!