Ma Anh suy nghĩ một chút, dường như cảm thấy cũng ổn, liền gật gật cái đầu nhỏ.
Chu Văn mừng rỡ, vội vàng lấy một cái túi cực lớn từ trong Không gian Hỗn Độn ra đưa cho Ma Anh, vỗ vỗ cái đầu nhỏ của cô bé rồi nói:
- Ngươi cố gắng hái thật nhiều trái cây vào nhé, ta sẽ cất giữ giúp ngươi, sau này lúc nào muốn ăn cũng có.
Vóc người Ma Anh quá nhỏ, chỉ có thể lết cái túi lê trên đất đi tới trước Trường Sinh Thụ. Chu Văn cầm Trúc đao, nhìn chằm chằm Trường Sinh Thụ, nếu nó có bất kỳ động tĩnh khác thường nào, hắn có thể lập tức phản ứng.
Có điều, lo lắng của Chu Văn là thừa thãi. Trường Sinh Thụ dường như cực kỳ ưu ái Ma Anh, mặc cho cô bé hái bao nhiêu quả Trường Sinh, nó cũng không có chút phản ứng nào.
Ma Anh còn tham lam hơn cả Chu Văn, bất kể lớn nhỏ, chín hay chưa, cô bé hái tuốt tuột rồi nhét hết vào trong bao.
- Không hổ là tồn tại sở hữu Mệnh Hồn Vô Thượng Chân Ma, quả nhiên đủ tham lam, đủ tàn nhẫn.
Chu Văn nhớ lại lần đầu gặp Ma Anh, đến cả Hạ Huyền Nguyệt mà cô bé còn dám cắn.
Chu Văn thấy Ma Anh loáng một cái đã hái được mấy chục quả. Năng lượng của một quả Trường Sinh thôi cũng đủ để biến một cường giả cấp Sử Thi đỉnh phong đang hấp hối trở nên tiệm cận cấp Thần Thoại, quả là quá bá đạo.
Ma Anh hái sạch toàn bộ quả Trường Sinh, nhét căng phồng cả một cái túi vải cực lớn, lúc này mới kéo lê cái túi trở về, đặt trước mặt Chu Văn, ra hiệu muốn nhờ hắn cất giúp.
- Tốt, tốt, tốt, để ta cất giúp ngươi trước.
Chu Văn cầm túi vải, thu nó vào Không gian Hỗn Độn, liếc nhìn cây Trường Sinh Thụ trơ trụi, trong lòng thầm nghĩ:
- Không biết khi nào Trường Sinh Thụ mới kết trái lại nhỉ, đến lúc đó mình lại để Ma Anh đi hái về?
Sau khi cất đồ cẩn thận xong xuôi, Chu Văn thu Ma Anh lại, đồng thời mở chiếc điện thoại thần bí, xem qua thuộc tính hiện tại của cô bé.
Ma Anh: Truyền Kỳ (Có thể tiến hóa)
Mệnh Cách: Thứ Nguyên Chi Tử.
Mệnh Hồn: Vô Thượng Chân Ma.
Vận Mệnh Chi Luân: Nhất Chuyển.
Sức mạnh: 21.
Tốc độ: 21.
Thể chất: 21.
Nguyên khí: 21.
Kỹ năng thiên phú: Ma Kiếm.
Trạng thái phối hợp: Không.
Thuộc tính của Ma Anh khiến Chu Văn hơi thất vọng, ngoài các chỉ số cơ bản tăng lên 21 điểm ra thì không có bất kỳ thay đổi nào khác.
- Tại sao lại thế này? Rõ ràng cô bé đặc biệt như vậy, tại sao sau khi thăng cấp lại chẳng khác gì những Phối sủng cấp Thần Thoại khác?
Chu Văn nhìn tới nhìn lui, cảm thấy vấn đề chắc đến tám chín phần là do Vận Mệnh Chi Luân của cô bé.
Vận Mệnh Chi Luân của các sinh vật cấp Thần Thoại khác đều có sức mạnh Thần Tích, ngay cả Lục Dực Thủ Hộ Cự Long không phải là Phối sủng cấp Thần Thoại đỉnh cấp cũng có một Thần Tích có thể chết thay chủ nhân.
Nhưng Vận Mệnh Chi Luân của Ma Anh lại chẳng có năng lực gì, vẻn vẹn hai chữ "Nhất Chuyển", hơn nữa không có một dòng chú thích nào.
- Ngay từ đầu Ma Anh đã có Mệnh Cách, Mệnh Hồn và Vận Mệnh Chi Luân, rõ ràng cô bé đã sớm thăng cấp Thần Thoại, chẳng qua không biết vì lý do gì mà lại trở về Phàm Thai. Cần phải để cô bé tiếp tục tiến hóa, Vận Mệnh Chi Luân mới có thể hé lộ bí mật. "Nhất Chuyển" không cố định, phải chăng cô bé có thể biến hóa lần nữa? Nếu vậy, việc tiến hóa tiếp theo sẽ có lợi ích gì? Mệnh Cách không tăng thêm, nếu nói có chỗ tốt, e rằng tám chín phần sẽ nằm ở Vận Mệnh Chi Luân…
Sau khi suy đoán một hồi mà không có kết quả, Chu Văn cho rằng phải đợi đến khi cô bé hoàn toàn thăng cấp mới biết được Vận Mệnh Chi Luân của mình rốt cuộc có bí mật gì.
Coi như không có sức mạnh Thần Tích, chỉ dựa vào thanh Tử Đồng Cổ Kiếm thôi, Ma Anh cũng đã rất bá đạo rồi.
Rời khỏi khu vực Trường Sinh Thụ, Chu Văn đi xuyên qua động Dơi Trắng, băng qua Hạ Hải. Hắn không dám trêu chọc con Hắc Long kéo chiến xa, nhưng may là đám Hắc Long đều bị xiềng xích trói buộc, không đuổi kịp hắn, nên rất nhanh Chu Văn đã vượt qua Hạ Hải.
Một đường đi tới trước Thần điện, Chu Văn đã cày phó bản Trác Lộc không biết bao nhiêu lần, trừ phi có thứ gì đó ngoài trò chơi, nếu không chẳng có gì có thể làm hắn bị thương.
Đi tới trước cửa Thần điện, Chu Văn thấy chiếc La Bàn Xa kia đang đậu trước cổng chính, có người đang khuân vác đồ đạc trên đó.
Trong những người đó, một bộ phận mặc quân trang, một bộ phận khác mặc trang phục thám hiểm hoặc áo giáp Phối sủng. Nhìn tuổi tác, đây hẳn là nhóm chuyên gia mà nhà họ An mời đến.
- Ai đó?
Khi Chu Văn đến gần, hắn lập tức bị phát hiện, những người lính kia đều đồng loạt giơ vũ khí lên, nhắm thẳng vào hắn.
- Doanh trưởng Lữ, là tôi.
Chu Văn thấy một người quen trong nhóm, liền lên tiếng.
- Văn thiếu gia, tất cả bỏ vũ khí xuống, người một nhà cả.
Lữ Vân Tiên nghe thấy giọng của Chu Văn, bước lên nhìn kỹ, nhận ra hắn, lập tức mừng rỡ nói.
- Văn thiếu gia, sao cậu lại tới đây một mình? Phó quan An không đi cùng cậu sao?
Lữ Vân Tiên và Chu Văn đã cùng nhau vào sinh ra tử, tình cảm tự nhiên không hề đơn giản, ông nắm lấy tay Chu Văn, thân thiện nói.
- Không ạ, A Sinh còn có việc quan trọng không thể tới, cháu tự mình đến đây.
Chu Văn nhìn vào trong Thần điện hỏi:
- Tình hình bên trong thế nào rồi ạ?
- Vô cùng không lạc quan. Các chuyên gia đã nghiên cứu một thời gian dài, đoán được một phần kỹ năng của Chúc Long và Cùng Kỳ, nhưng chỉ biết có vậy vẫn không đủ để đối phó với chúng. Chúng tôi đã thử cho một vài Phối sủng vào thăm dò, kết quả vừa đối mặt đã bị miểu sát. Chỉ có một số Phối sủng côn trùng nhỏ mới có thể sống sót lâu hơn một chút để do thám được ít thông tin.
Lữ Vân Tiên kể lại tình hình nơi đây cho Chu Văn.
- Doanh trưởng Lữ, vị này là?
Một chuyên gia đi tới, đánh giá Chu Văn rồi hỏi.
- Giáo sư Lôi, để tôi giới thiệu, đây là Chu Văn, con trai của Lam phu nhân. Trước đó chính cậu ấy đã mở được cánh cổng chính của Thần điện, tất cả là nhờ món Thạch khí mà Văn thiếu gia lấy được… Văn thiếu gia, vị này là giáo sư Lôi Chí Quốc, chuyên gia về văn hóa dân gian, hiện đang phụ trách công tác nghiên cứu Thần điện.
Lữ Vân Tiên giới thiệu hai người với nhau.
Lôi Chí Quốc gật đầu, nói với Chu Văn:
- Chu Văn, cậu đi một mình rất nguy hiểm, lúc trở về đừng đi lối cũ nữa, hãy đi cùng chúng tôi bằng La Bàn Xa.
Lôi Chí Quốc tưởng rằng Chu Văn đi theo lối mà đám Tửu Gia đã tới, không hề biết rằng hắn đã đi qua Hạ Hải trong tình huống không có La Bàn Xa.
- Cháu không có ý định trở về, cháu muốn vào Thần điện xem một chút.
Chu Văn nói.
- Không được, không được, hiện tại tình hình bên trong Thần điện vẫn chưa rõ ràng, tiến vào quá nguy hiểm.
Lôi Chí Quốc từ chối.
- Không phải Tiền điện đã bị công phá rồi sao? Cháu chỉ vào đó xem một chút, sẽ không có nguy hiểm gì đâu.
Chu Văn không muốn nói nhiều, định bụng cứ đi vào Thần điện rồi tính tiếp.
- Muốn đi qua đám tượng đá Ngạo Nhân cần phải có tế phẩm. Đi đi về về một chuyến không dễ dàng, vận chuyển tế phẩm cũng rất phiền phức, hơn nữa số tế phẩm còn lại không nhiều, cùng lắm chỉ đủ dùng một lần nữa thôi.
Lôi Chí Quốc vẫn không đồng ý, dừng một chút rồi nói thêm:
- Nếu cậu muốn vào, vậy đợi thêm hai ngày nữa đi. Hai ngày nữa chúng tôi sẽ tiến hành bước nghiên cứu tiếp theo, đến lúc đó cậu có thể vào cùng chúng tôi.
Lời của Lôi Chí Quốc nói quả thực hợp tình hợp lý, nhưng Chu Văn không muốn đợi thêm hai ngày nữa.