“Chuyện tế phẩm cứ để tôi lo, Lữ doanh trưởng, phiền anh dẫn tôi vào xem thử.” Chu Văn nói với Lữ Vân Tiên.
Lữ Vân Tiên còn chưa kịp đáp lời, Lôi Chí Quốc đã lắc đầu nói:
“Nơi này do tôi phụ trách, tôi phải đảm bảo an toàn cho tất cả mọi người. Nếu cậu muốn vào thì đợi thêm hai ngày nữa, còn không thì dù cậu có nói gì tôi cũng không cho vào đâu.”
Lôi Chí Quốc thực sự rất cố chấp, cả Chu Văn và Lữ Vân Tiên đều không thể thuyết phục được ông ta. Hơn nữa, nơi này đúng là do ông ta toàn quyền quyết định, Chu Văn không thể cưỡng ép xông vào.
“Được thôi, vậy đợi thêm hai ngày nữa.”
Chu Văn nghĩ lại, tuy trên đường đi hắn đã giết Chúc Long mấy lần, nhưng giết thêm hai lần nữa cũng không phải chuyện xấu. Hắn đồng ý chờ thêm hai ngày, sau đó sẽ cùng nhóm người này tiến vào Thần điện.
Gần đây Chu Văn đã cày đi cày lại phó bản Chúc Long ấu tử, Medusa và Hoàng Kim Chiến Thần Kích, nhưng nhìn chung tỉ lệ rơi đồ không cao như An Sinh nói. Phần lớn vật phẩm rơi ra đều là tinh thể thuộc tính, thỉnh thoảng mới rớt ra một viên tinh thể Nguyên Khí kỹ, nhưng vì hạn chế thuộc tính nên Chu Văn vẫn không học được. Vứt đi thì không nỡ, hắn chỉ đành cắn răng đi farm phó bản mới.
Đến giờ, Trứng phối sủng rơi ra cũng chỉ có mỗi cây Hoàng Kim Chiến Thần Kích.
“Văn thiếu gia, điều kiện ở đây hơi thiếu thốn, cậu tạm thời nghỉ ngơi trong lều của tôi nhé.” Lữ Vân Tiên dẫn Chu Văn đến lều của mình.
Lều của Lữ Vân Tiên không phải chỉ dành cho một người. Do không gian có hạn, mỗi lều vải đều có ba người ở, trong lều của Lữ Vân Tiên đã có hai người, giờ Chu Văn đến là vừa đủ.
Hai người trò chuyện một lúc, chủ yếu là Lữ Vân Tiên kể về những chuyện đã xảy ra, còn Chu Văn phần lớn chỉ im lặng lắng nghe.
Lữ Vân Tiên đã đóng quân ở di tích này một thời gian dài, phụ trách dọn dẹp một số sinh vật dị thứ nguyên và bảo vệ an toàn cho các chuyên gia.
Những chiến hữu trước đây đi cùng anh, phần lớn đều đã được thăng chức và điều đến nơi khác.
Khi hai người đang trò chuyện, một người đàn ông trung niên ngoài ba mươi tuổi bước vào. Lữ Vân Tiên giới thiệu:
“Văn thiếu gia, đây là Khúc Thanh Vân, học trò của giáo sư Lôi, một chuyên gia về dân tộc học. Trong quá trình nghiên cứu về Chúc Long và Cùng Kỳ, anh ấy đã đưa ra không ít ý kiến giá trị.”
Lữ Vân Tiên giới thiệu Chu Văn cho Khúc Thanh Vân, nhưng anh ta chỉ khách sáo vài câu rồi đi ngủ, rõ ràng không có hứng thú trò chuyện gì với đám người Chu Văn.
Chu Văn và Lữ Vân Tiên cũng không để tâm, họ ra ngoài một lát rồi cũng trở về nghỉ ngơi.
Sáng hôm sau, bên ngoài có tiếng ồn ào. Ra xem thì thấy đội hậu cần đã mang đồ tiếp tế đến, mọi người đều đang bận rộn khuân vác.
Khúc Thanh Vân cũng ra khỏi lều, khi thấy một bóng người trong đội tiếp tế, mắt anh ta lập tức sáng lên, cười rạng rỡ chào đón:
“Hứa y tá trưởng, sao cô lại đến đây? Nơi này nguy hiểm lắm đấy.”
“Có một lô dược phẩm mới cần được tiêm cho các binh sĩ. Tôi sợ họ không nắm rõ liều lượng nên đích thân đến đây.” Hứa Văn đáp lại Khúc Thanh Vân vài câu, ánh mắt lại hướng về phía Lữ Vân Tiên, rồi nhìn thấy Chu Văn, khuôn mặt cô lập tức lộ vẻ vui mừng.
“Văn thiếu gia, cậu đến Trác Lộc khi nào vậy? Sao tôi ở căn cứ mà không thấy cậu?” Hứa Văn bước nhanh về phía Chu Văn, mừng rỡ hỏi.
“Tôi không qua căn cứ mà đến thẳng khu di tích này. Ban đầu chỉ định xem qua một chút, nhưng có vài chuyện nên bị kẹt lại đây hai ngày.” Chu Văn nói.
“Văn thiếu gia, thế là cậu không đúng rồi, đã đến Trác Lộc sao không ghé thăm chúng tôi một tiếng?”
Hứa Văn, cũng như Lữ Vân Tiên, đều là những người đã cùng Chu Văn vào sinh ra tử, tình cảm của họ dành cho Chu Văn không phải những người lính bình thường có thể so sánh được.
Khúc Thanh Vân thấy Hứa Văn nhiệt tình trò chuyện với Chu Văn như vậy mà bơ mình thì không khỏi cau mày, nhưng cũng không nói gì.
“Hứa Văn, cô cứ đi tiêm thuốc cho các binh sĩ trước đi. Văn thiếu gia còn ở đây hai ngày nữa, lát nữa chúng ta hàn huyên cũng chưa muộn.” Lữ Vân Tiên cười nói.
“Vâng, tôi đi làm việc trước đây. Văn thiếu gia, lát nữa chúng ta nói chuyện sau nhé.” Hứa Văn quay lại với công việc của mình.
“Cô đi làm đi.”
Tâm trạng của Chu Văn tốt lên nhiều. Ở một nơi khỉ ho cò gáy thế này mà gặp được những người bạn đối đãi chân thành còn khiến người ta vui hơn cả nhặt được bảo vật.
Hai ngày trôi qua rất nhanh, Chu Văn lại cày thêm hai lần phó bản Chúc Long ấu tử. Mặc dù lần nào cũng cực kỳ nguy hiểm, nhưng Chu Văn đã có thêm kinh nghiệm, lần này hắn tự tin có thể an toàn tiêu diệt Chúc Long.
Nhóm của giáo sư Lôi đã chuẩn bị xong xuôi, họ dẫn theo Chu Văn tiến vào Thần điện, ngay cả Hứa Văn và Lữ Vân Tiên cũng đi cùng.
“Bên trong Thần điện nguy hiểm rình rập, không thể lường trước được. Mọi người nhớ không được hành động một mình, phải tuyệt đối tuân theo sự sắp xếp của tôi, nếu không sẽ hại người hại mình.” Lôi Chí Quốc không yên tâm về Chu Văn nên liên tục dặn dò.
“Tôi hiểu rồi.” Chu Văn nghiêm túc đáp.
Lúc này Lôi Chí Quốc mới yên tâm hơn một chút. Ông ta chỉ sợ Chu Văn là loại thanh niên liều lĩnh, nào biết rằng Chu Văn còn rành Thần điện này hơn cả ông ta.
Dưới sự dẫn dắt của Lôi Chí Quốc, một nhóm chuyên gia cùng đám người Chu Văn tiến về phía tượng đá Ngạo Nhân.
“Hứa y tá trưởng, tượng đá Ngạo Nhân này tà môn lắm, cực kỳ nguy hiểm, cô cứ đi cạnh tôi, có chuyện gì tôi sẽ bảo vệ cô.” Khúc Thanh Vân đi đến bên cạnh Hứa Văn, nói.
Ai cũng nhìn ra Khúc Thanh Vân đang có ý muốn tiếp cận Hứa Văn.
Hứa Văn khẽ lắc đầu:
“Anh Khúc nói đùa rồi, tôi là quân nhân, bảo vệ các vị mới là chức trách của tôi.”
Khúc Thanh Vân cười nói:
“Đó là chuyện ở bên ngoài, đương nhiên là cô bảo vệ tôi. Nhưng ở một nơi như thế này, rất nhiều vấn đề không thể giải quyết bằng vũ lực.”
Dừng một chút, Khúc Thanh Vân nói tiếp:
“Ví dụ như tượng đá Ngạo Nhân này, cho dù có là Đốc quân đại nhân đến đây, e rằng cũng không thể dùng vũ lực phá giải, mà phải dùng phương pháp huyết tế mới có thể an toàn đi qua…”
Khúc Thanh Vân muốn thể hiện một chút, nhưng anh ta không biết Hứa Văn không phải kiểu phụ nữ cần cảm giác an toàn.
Ngược lại, cô là một quân nhân thực thụ. Lời nói của Khúc Thanh Vân chẳng khác nào đang nghi ngờ năng lực và phẩm chất quân nhân của cô, điều này tự nhiên khiến Hứa Văn không vui, nhưng cô cũng không muốn nói thêm gì.
Đi phía sau, Lữ Vân Tiên nhỏ giọng nói với Chu Văn:
“Khúc Thanh Vân là con trai của một nhà tài phiệt có tiếng, gia thế không thua kém An gia, bản thân cũng có chút tài năng. Đáng tiếc anh ta quá tự phụ, không phải mẫu người Hứa Văn thích, e là lại phí công vô ích thôi.”
Chu Văn khẽ gật đầu. Ngay cả một kẻ không biết tán gái là gì như Chu Văn cũng nhìn ra được, Hứa Văn thực sự không có chút hảo cảm nào với Khúc Thanh Vân.
Mọi người đi đến trước tượng đá Ngạo Nhân, Lôi Chí Quốc bảo Khúc Thanh Vân mang tế phẩm đặt lên trước tượng. Phương pháp này Chu Văn đương nhiên không lạ gì, đây chính là cách hắn đã chỉ cho An Sinh.
“Mọi người đi lối này.”
Sau khi Khúc Thanh Vân cúng tế tượng đá Ngạo Nhân xong, anh ta liền ra hiệu cho mọi người đi về phía Thần điện do Cùng Kỳ canh giữ.