Chu Văn đi phía sau, nói với Lữ Vân Tiên và Hứa Văn:
- Tôi muốn đi xem Thần điện Chúc Long, không đi cùng mọi người đâu.
- Bọn tôi muốn đi cùng cậu.
Hứa Văn đáp.
Mặc dù giọng của họ rất nhỏ, nhưng vẫn thu hút sự chú ý của Khúc Thanh Vân.
- Không phải giáo sư Lôi đã nói rồi sao? Sau khi vào đây phải tuân thủ sự sắp xếp của giáo sư, không được tùy tiện đi lung tung, cậu không muốn sống nữa à?
Nghe Khúc Thanh Vân nói vậy, nhóm người của Lôi Chí Quốc đều quay đầu lại nhìn về phía họ.
- Có chuyện gì vậy?
Giáo sư Lôi bước tới hỏi.
- Giáo sư Lôi, lần này tôi muốn đến xem Thần điện Chúc Long, còn bên Cùng Kỳ thì tôi không muốn đi. Hiện tại đã có tế phẩm rồi, đi bên nào cũng không thành vấn đề chứ ạ?
Chu Văn nói.
Giáo sư Lôi trầm ngâm:
- Về lý thuyết thì đúng là vậy, nhưng Thần điện này quá quỷ dị, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Tốt nhất không nên tách ra, lỡ có chuyện gì, mọi người cùng nhau còn có thể tìm cách giải quyết. Hay là cậu đợi chúng tôi nghiên cứu xong bên này, rồi cùng đến chỗ Chúc Long xem sao?
Chu Văn lắc đầu:
- Tế phẩm vừa rồi chỉ duy trì được nhiều nhất là một tiếng thôi. Đợi các vị nghiên cứu xong bên Cùng Kỳ rồi quay lại, e là không còn bao nhiêu thời gian nữa. Tôi tự đi một mình, chỉ ngó qua một chút thôi, sẽ không có chuyện gì đâu.
- Tỏ vẻ ta đây, tế phẩm chúng tôi cung cấp có thể duy trì ít nhất hai tiếng đồng hồ trở lên. Nếu không biết thì đừng nói lung tung.
Khúc Thanh Vân cười lạnh.
- Hai giờ trở lên? Giáo sư Lôi, đây là sự thật sao?
Chu Văn không thèm để ý đến lời châm chọc của Khúc Thanh Vân, nhíu mày nhìn giáo sư Lôi hỏi.
- Không sai, vì lý do an toàn, tế phẩm mỗi lần chúng tôi cung cấp đều duy trì ít nhất hai giờ, trong khi thời gian làm việc được kiểm soát trong vòng một tiếng rưỡi. Hôm nay chúng ta có thể kết thúc công việc sớm một chút, rồi dẫn cậu qua phía Chúc Long xem sao.
Giáo sư Lôi nói.
- Giáo sư Lôi, tôi nghĩ các vị nên kiểm tra lại tế phẩm thì hơn. Tôi chắc chắn tế phẩm của các vị chỉ duy trì được không đến một giờ. Nếu mọi người ở lại đây thêm nửa tiếng nữa, e là không thể toàn mạng ra ngoài đâu.
Chu Văn nghiêm túc nói.
Khúc Thanh Vân cười khẩy:
- Lượng tế phẩm đã được tính toán cẩn thận, chưa bao giờ xảy ra sai sót. Cậu chỉ là một tay mơ, lấy gì ra mà chắc chắn như vậy?
Tế phẩm là do chính tay Khúc Thanh Vân đặt lên, Chu Văn nói tế phẩm có vấn đề chẳng khác nào nói hắn đã mắc sai lầm.
Hứa Văn không nhịn được lên tiếng:
- Văn thiếu gia không phải người nói năng bừa bãi, cậu ấy nói có vấn đề thì chắc chắn có lý do của mình.
- Lý do gì chứ? Chẳng lẽ nhiều chuyên gia như chúng tôi tính toán mà còn sai được à?
Khúc Thanh Vân khinh thường nói.
Giáo sư Lôi trầm ngâm một lát rồi nhìn Chu Văn hỏi:
- Chu Văn, cậu dựa vào đâu mà nói tế phẩm chỉ duy trì được một giờ?
- Giáo sư Lôi, tế phẩm các vị dùng là máu của Dơi Viền Trắng, đúng không?
Chu Văn suy nghĩ một chút rồi hỏi.
- Không sai. Trước đây chúng tôi dùng vật sống để tế, sau này phát hiện dùng máu tươi vẫn có tác dụng tương tự. Vì việc bắt sống Dơi Viền Trắng rất khó khăn, nên chúng tôi chuyển sang dùng máu để hiến tế, liều lượng được tính toán chính xác nên thường không có sai sót.
Giáo sư Lôi giải thích.
- Liều lượng thì không sai, nhưng máu đó có vấn đề. Máu Dơi Viền Trắng không tinh khiết, đã bị pha tạp chất, cho nên thời gian duy trì sẽ ngắn hơn tính toán rất nhiều.
Chu Văn nói xong, quay sang nhìn Lữ Vân Tiên:
- Lữ Vân Tiên, đây không phải chuyện ngẫu nhiên đâu. Hãy điều tra kỹ chuyện này và những người có liên quan, có lẽ đã có kẻ động tay động chân.
- Cậu nói có vấn đề là có vấn đề à?
Khúc Thanh Vân cảm thấy Chu Văn đang cố tình gây sự vì không được giáo sư Lôi cho phép đến Thần điện Chúc Long.
- Chu Văn, làm sao cậu biết trong máu Dơi Viền Trắng có lẫn vật khác? Đây là một vấn đề rất nghiêm trọng.
Vẻ mặt giáo sư Lôi trở nên nghiêm túc, nhìn Chu Văn hỏi.
- Giáo sư Lôi, phương pháp hiến tế này là do phó quan An nói cho ông biết phải không?
Chu Văn hỏi.
- Đúng vậy.
Giáo sư Lôi gật đầu.
- Phương pháp này là do tôi nói cho phó quan An.
Chu Văn đáp.
- Cậu đúng là cái gì cũng dám nói! Cậu đến Thần điện này được mấy lần mà dám bảo phương pháp hiến tế là do cậu phát hiện ra? Sao cậu không nói luôn là cậu phát hiện ra cách giết sinh vật Dị thứ nguyên cấp Thần thoại đi?
Khúc Thanh Vân mỉa mai.
- Chuyện này rất nghiêm trọng, nhưng máu đã bị tượng Ngạo Nhân hấp thụ hết, bây giờ không có cách nào kiểm chứng.
Lôi Chí Quốc nhìn bức tượng Ngạo Nhân, trầm ngâm một lát rồi nói:
- An toàn là trên hết. Nếu Chu Văn đã nói máu có vấn đề, vậy chúng ta tạm thời hủy bỏ đợt nghiên cứu này.
- Thầy ơi, sao thầy phải nghe lời cậu ta chứ? Một tay mơ nói năng linh tinh. Chúng ta đã dùng phương pháp này bao nhiêu lần rồi có sao đâu, tại sao cậu ta vừa đến thì máu lại có vấn đề? Đây không phải là nói bậy thì là gì? Lãng phí tế phẩm lần này thì thôi, nhưng để lấy được máu Dơi Viền Trắng phải mất mấy ngày công sức đấy.
Khúc Thanh Vân bất mãn nói.
Nhưng giáo sư Lôi vẫn kiên quyết:
- An toàn là trên hết. Một khi đã có nghi vấn, dù thật hay giả cũng không thể mạo hiểm.
Giáo sư Lôi đã nói vậy, Khúc Thanh Vân đành im lặng, trong lòng vô cùng ấm ức.
- Cậu nói tế phẩm chỉ duy trì được trong vòng một giờ, dù gì kế hoạch hôm nay cũng hủy rồi, vậy chúng ta đến chỗ Chúc Long xem một chút, coi như tế phẩm có vấn đề thật thì cũng chẳng sao, đúng không?
Lôi Chí Quốc nói với Chu Văn.
Chu Văn thầm nghĩ:
*“Mình đến đây để giết Chúc Long, mang các người theo chỉ sợ nó thổi một hơi là bay sạch.”*
- Giáo sư Lôi, mọi người cứ đến chỗ Cùng Kỳ nghiên cứu đi, một mình tôi đến chỗ Chúc Long sẽ tiện hơn.
Chu Văn nói.
Khúc Thanh Vân lập tức nổi giận:
- Người nói tế phẩm có vấn đề là cậu, người đòi đi cũng là cậu, chuyện gì hay ho cậu cũng giành làm hết rồi!
Giáo sư Lôi cũng cau mày:
- Nếu thật sự như cậu nói, tế phẩm chỉ duy trì không đến một giờ, công tác chuẩn bị của chúng ta đã mất ít nhất nửa tiếng, bây giờ đi cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Chu Văn không nói thêm gì nữa, liếc nhìn bức tượng Ngạo Nhân rồi bước thẳng đến trước mặt nó.
Mọi người không biết cậu định làm gì, đều đổ dồn ánh mắt về phía cậu. Khúc Thanh Vân vừa mở miệng định nói gì đó, nhưng chưa kịp thốt ra lời nào thì đã thấy Chu Văn đứng trước tượng Ngạo Nhân, Trúc đao trong tay đột nhiên rút ra khỏi vỏ.
Tất cả mọi người đều giật bắn mình. Không phải là họ chưa từng thử phá hủy bức tượng Ngạo Nhân, nhưng lần nào cũng tổn thất nặng nề.
Trong Thần điện này, tượng Ngạo Nhân được một sức mạnh nào đó gia trì, cho dù có huy động bao nhiêu Phối sủng cấp Sử thi cũng đều bị nó nuốt chửng trong một ngụm.
Bây giờ Chu Văn lại kinh động tượng Ngạo Nhân, e rằng tất cả bọn họ đều phải chết.
Có người đã định hét lên ngăn cản Chu Văn, nhưng miệng còn chưa kịp mở, Trúc đao trong tay cậu đã lóe lên một đường sáng rồi tra lại vào vỏ.
Ầm ầm!
Trong ánh mắt kinh hoàng của Lôi Chí Quốc và những người khác, bức tượng Ngạo Nhân đã bị chém làm đôi, đổ ầm xuống hai bên.
- Trong thời gian tới, chắc mọi người không cần tế phẩm nữa đâu.
Chu Văn lùi lại hai bước, thản nhiên nói.