- Lữ Vân Tiên, cô đừng đi vội, trước tiên hãy điều tra chuyện về tế phẩm. Trước khi điều tra rõ ràng, đừng cho bất kỳ ai rời khỏi Thần điện. Còn nữa, tìm vài người đáng tin cậy đến bảo vệ nhóm chuyên gia của Lôi Chí Quốc, đừng để kẻ nào thừa cơ giở trò.
Chu Văn dặn dò Lữ Vân Tiên.
- Văn thiếu, tôi đi làm ngay.
Lữ Vân Tiên chào theo nghi thức quân đội rồi xoay người rời đi.
Bọn người Lôi Chí Quốc vẫn chưa kịp phản ứng, một đao của Chu Văn chém bay tượng Ngạo Nhân đã khiến bọn họ chấn động quá mức dữ dội.
- Giáo sư Lôi, chúng tôi ở đây chờ Lữ Vân Tiên, các vị cứ đến chỗ Cùng Kỳ trước đi. Hứa Văn, cô ở lại với tôi.
Chu Văn dứt lời, đi về phía thông đạo dẫn đến chỗ Chúc Long.
Hứa Văn vội vàng đi theo, đám người Lôi Chí Quốc thì ngơ ngác nhìn nhau.
- Trước kia nghe nói Chu Văn nhà họ An gây ra không ít chuyện, khiến quan hệ giữa nhà họ An và các lãnh đạo cấp cao của Liên bang càng thêm căng thẳng. Xem ra lời đồn không thể tin hết được, nhà họ An bảo bọc cậu ta như vậy quả nhiên là có lý do. Cậu ta vẫn còn đang đi học đúng không?
Giáo sư Lôi nhìn bức tượng Ngạo Nhân bị chém thành hai nửa, cảm thán nói.
- Nghe nói cậu ta chỉ là sinh viên năm nhất.
- Tầm mười sáu, mười bảy tuổi, còn trẻ mà đã có thành tựu như vậy. Nếu cậu ta ở nhà họ Lôi chúng tôi, nhà họ Lôi còn muốn chống lưng cho cậu ta hơn nữa.
Giáo sư Lôi nói.
Khúc Thanh Vân hừ lạnh:
- Hắn là đệ tử của Vương Minh Uyên, ai biết hắn lén lút làm những gì. Nếu không thì làm sao một học sinh bình thường lại có thể đạt được thành tựu như vậy.
Lôi Chí Quốc liếc nhìn Khúc Thanh Vân đầy ẩn ý:
- Thanh Vân, chúng ta làm công tác nghiên cứu, điều cấm kỵ nhất chính là để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến phán đoán.
Nghe vậy, sắc mặt Khúc Thanh Vân khẽ biến, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại bình thường, cung kính nói:
- Thầy dạy phải, con biết nên làm thế nào rồi.
- Mọi người nghỉ ngơi một chút, đợi Doanh trưởng Lữ dẫn người tới, chúng ta sẽ đến Thần điện Cùng Kỳ. Bây giờ không còn tượng Ngạo Nhân cản trở, chúng ta có thể làm việc trong thời gian dài. Lần này tôi sẽ sắp xếp công việc mới…
Giáo sư Lôi cầm một cuốn sổ, bắt đầu nghiên cứu.
Chu Văn dẫn theo Hứa Văn tiến vào lối đi đến Thần điện do Chúc Long canh giữ. Đi được một đoạn không xa, hắn dừng lại rồi nói với Hứa Văn:
- Cô giúp tôi canh ở đây. Bất kể bên trong xảy ra chuyện gì hay cô nghe thấy gì, tuyệt đối không được đi vào, cũng không được để bất kỳ ai khác vào, hiểu chưa?
- Văn thiếu, cậu muốn làm gì?
Hứa Văn giật nảy mình, lập tức nhận ra lần này Chu Văn đến đây không chỉ đơn giản là để nhìn Chúc Long.
- Giết Chúc Long.
Chu Văn không giấu diếm, chuyện này cũng không thể giấu được. Nói xong, hắn đi thẳng vào lối đi.
Hứa Văn kinh ngạc đến sững sờ, đến khi cô kịp phản ứng thì Chu Văn đã đi sâu vào trong thông đạo.
Mặc dù trong game hắn đã đến nơi này không biết bao nhiêu lần, nhưng bây giờ là ngoài đời thực, cảm giác lại có chút khác biệt.
Dù sao đây cũng là thực tế chứ không phải game, chỉ một sai lầm nhỏ cũng sẽ phải trả giá bằng cả mạng sống.
Đứng trước cánh cửa kim loại của Thần điện, Chu Văn hít sâu một hơi, nhắm mắt lại để tinh thần hoàn toàn bình tĩnh. Hắn không phải đang cố điều chỉnh đến trạng thái tốt nhất, mà là để bản thân trở về trạng thái bình thường nhất.
Nếu một việc cần phải phát huy 120% năng lực mới có thể hoàn thành, thì đó đơn giản là một canh bạc. Mà Chu Văn thì không cần đánh bạc, hắn chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ một cách bình thường, đạt được kết quả như mong đợi là đủ.
Khi Chu Văn mở mắt ra, hắn đã hoàn toàn tĩnh lặng. Hắn triệu hồi Quang Kính Giáp và Long Dực, đồng thời Thủy Tinh Kính cũng sẵn sàng được phóng thích bất cứ lúc nào.
Cầm Hoàng Kim Chiến Thần Kích, Chu Văn đẩy cánh cửa chính của Thần điện ra.
Theo tiếng "kèn kẹt" của cánh cổng kim loại bị đẩy mở, Chu Văn đã thấy con Cự Xà canh cửa, Chúc Long ấu thể. So với trong game, nó trông càng thêm dữ tợn, khủng bố và to lớn hơn, khí thế và áp lực cũng mạnh hơn trong game rất nhiều.
Độc vụ lượn lờ xung quanh, Chúc Long há cái miệng khổng lồ, phun ra một luồng hắc vụ cuồn cuộn như thủy triều.
Long Dực sau lưng chấn động, Chu Văn dùng tốc độ khó tin, trong nháy mắt đã lách ra sau lưng Chúc Long. Chúc Long vẫy đuôi quét tới, nhưng tất cả đều nằm trong tính toán của Chu Văn. Thân hình hắn gần như di chuyển theo một quỹ đạo hoàn hảo nhất, né tránh những đòn công kích liên tục của Chúc Long, cuối cùng tiếp cận được thân thể nó.
Hoàng Kim Chiến Thần Kích mang theo một tia thần quang màu vàng kim, đâm vào lớp vảy của nó. Máu tươi lập tức theo Hoàng Kim Chiến Thần Kích tuôn ra, Chúc Long phát ra một tiếng gầm rít kinh hoàng.
Trong nháy mắt, hàng hàng lớp lớp con mắt to như đèn lồng trên người nó bỗng sáng rực như gương, chiếu sáng toàn bộ Thần điện kim loại.
Long Dực và Hoàng Kim Chiến Thần Kích đều được Chu Văn thu về. Ánh sáng của Độc Chúc Thị Giới chiếu vào bộ giáp của Chu Văn liền bị mặt gương phản xạ lại, hoàn toàn không thể làm gì được hắn.
Dựa theo kinh nghiệm trong game, Chu Văn biết rất rõ, một phút tiếp theo sẽ là khoảng thời gian cực kỳ then chốt. Chỉ cần hắn vượt qua được quãng thời gian này, Chúc Long ấu thể sẽ rơi vào trạng thái suy yếu, không thể sử dụng Độc Chúc Thị Giới được nữa, các loại kỹ năng cũng sẽ bị suy yếu toàn diện. Khi đó, hắn hoàn toàn chắc chắn có thể giết chết Chúc Long.
Chẳng qua, một phút này, ngay cả trong game cũng vô cùng khó nhằn. Hắn phải đảm bảo bản thân không được phép mắc một sai lầm nhỏ nào.
Thi triển Thiên Ngoại Phi Tiên, không phải để giết địch, mà là để chạy trốn giữ mạng. Tốc độ của Chu Văn được đẩy lên đến cực hạn, nhanh chóng lao về phía mấy cây cột kim loại. Mỗi một cử động của hắn đều đã trải qua tính toán tinh vi, làm sao để kéo dài thời gian một cách hiệu quả nhất.
Chúc Long ấu thể điên cuồng công kích, lượn quanh từng cột sắt, từng con mắt bắn ra những tia sáng Độc Chúc Thị Giới, giống như vô số tia laser giăng kín khắp Thần điện.
Không dừng lại, không ngừng di chuyển, mượn từng cây cột kim loại trong Thần điện, Chu Văn lần lượt né tránh từng đợt công kích của Chúc Long.
Thời gian trôi qua từng giây, trong lòng Chu Văn vẫn bình tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. Hắn biết, khoảnh khắc giết chết Chúc Long ấu thể đang ngày càng đến gần.
Rất nhanh, Lữ Vân Tiên đã dẫn người tới. Sau khi sắp xếp xong nhân sự, cô để họ phụ trách bảo vệ nhóm người của Lôi Chí Quốc. Nói là bảo vệ, nhưng thực chất mục đích chính là để giám sát họ.
Bởi vì trong đám người đó có kẻ đã động tay động chân vào tế phẩm. Ngoại trừ những người lấy máu và vận chuyển, nhóm của Lôi Chí Quốc là những người có khả năng thay đổi huyết dịch nhất.
Mặc dù tất cả bọn họ đều đã đi vào, dường như không có khả năng làm chuyện đó, nhưng ai biết được trong số này sẽ có người kiếm cớ rời đi sớm hay không?
Cho nên, vừa là bảo vệ nhóm chuyên gia, đồng thời cũng là để phòng ngừa có nội gián trong số họ.
- Tại sao cô lại ở đây? Văn thiếu đâu?
Lữ Vân Tiên sắp xếp xong xuôi liền chạy tới bên này, muốn nhanh chóng đến chỗ Chu Văn.
Kết quả vừa đến lối đi, cô chỉ thấy một mình Hứa Văn đứng trước cửa thông đạo.
- Văn thiếu, cậu ấy vào trong rồi.
Hứa Văn nói.
- Tại sao cô không đi cùng cậu ấy?
Lữ Vân Tiên đã cảm thấy có gì đó không ổn.
- Văn thiếu không cho tôi vào. Cậu ấy còn nói, không cho phép bất kỳ ai vào trong, cậu ấy muốn giết Chúc Long.
Hứa Văn thành thật trả lời.
Sắc mặt Lữ Vân Tiên lập tức đại biến:
- Tại sao cô không ngăn cậu ấy lại? Cô nên biết Chúc Long đáng sợ đến mức nào. Mặc dù Văn thiếu rất mạnh, nhưng đối mặt với một sinh vật Dị thứ nguyên cấp Thần thoại mạnh mẽ như Chúc Long, cơ hội sống sót vô cùng mong manh…
Khi Lữ Vân Tiên đang nói, một tiếng gầm rít thê lương đã truyền ra từ phía Thần điện kim loại.