- Làm sao bây giờ? Tiểu Bàn Nhược Kinh không thể giải quyết được khốn cảnh hiện tại, đây chỉ là uống thuốc độc giải khát mà thôi.
Chu Văn không ngừng suy tư, cố tìm ra phương pháp giải quyết triệt để.
Mặc dù Tiểu Bàn Nhược Kinh và Mệnh cách Bát Độ Bàn Nhược không thể giúp Chu Văn thoát khỏi thống khổ, nhưng lại khiến suy nghĩ và lục thức của hắn trở nên nhạy bén hơn, có thể cảm nhận và quan sát được những chi tiết mà trước đây không thể thấy.
Bây giờ, dù không cần dùng gương, hắn vẫn có thể cảm nhận được những chi tiết nhỏ nhất, thậm chí cả những nếp nhăn li ti trên da mặt mình.
Dưới tác dụng của Mệnh cách Bát Độ Bàn Nhược, Chu Văn cảm giác cơ thể mình dường như trở nên trong suốt, cảm nhận được vô số chi tiết nhỏ bên trong. Đây không còn đơn thuần là thị giác nữa.
- Đây chính là giác quan thứ bảy trong kinh Phật sao?
Chu Văn cảm nhận được rõ ràng, bên dưới lớp da bị ngọc thạch hóa không hề đơn giản như hắn nghĩ.
Bên dưới đó còn có vô số sợi tơ mỏng lạ, chúng len lỏi sâu vào huyết quản, vì quá nhỏ nên mắt thường không thể nào nhìn thấy.
Những thứ đó như mạng nhện xâm nhập vào cơ thể hắn, cắm rễ vào từng thớ thịt, quấn quanh xương cốt, hơn nữa còn không ngừng lan tràn khắp nơi, thậm chí cả đại não của hắn cũng đang bị thẩm thấu.
Bây giờ Chu Văn mới hiểu tại sao việc chém bỏ những thứ phiền phức kia lại chẳng khác nào nhổ cỏ không trừ tận gốc.
Hắn chẳng qua chỉ diệt trừ được những thứ ngứa ngáy bên ngoài, muốn giải quyết triệt để mối nguy thì phải loại bỏ hoàn toàn những sợi tơ mỏng bên trong cơ thể.
Nhưng Tiểu Bàn Nhược Kinh và sức mạnh của Mệnh cách Bát Độ Bàn Nhược chỉ giúp hắn nhìn thấu vấn đề, chứ không thể giải quyết nó.
Loại sức mạnh này đã ăn sâu vào cơ thể, năng lực của Chúc Long căn bản không có tác dụng, trừ phi Chu Văn muốn tự sát bằng Động Chúc Thị Giới, bằng không chỉ còn cách nghĩ biện pháp khác.
Hắc Ám Y Sư được xem là am hiểu nhất về phương diện này, nhưng độc tố của hắn cũng không thể phá hủy được những sợi tơ kia, rõ ràng thứ này cực kỳ lợi hại.
- Cũng may trên người ta còn có Thế Thân Phù và Lục Dực Thủ Hộ Cự Long. Nếu vạn bất đắc dĩ, cùng lắm thì cùng con Oa Ngưu này ngọc đá cùng tan. Dựa vào Thế Thân Phù và Lục Dực Thủ Hộ Cự Long, ta hẳn là giữ được mạng.
Chu Văn thầm nghĩ.
Có điều đó là phương án cuối cùng, chỉ cần còn có thể nghĩ ra cách khác, Chu Văn sẽ không muốn đi đến bước đó.
- Nếu Tiểu Bàn Nhược Kinh giúp ta nhìn thấy nó, chẳng lẽ không có cách nào giải quyết nó sao? Ta đã lĩnh ngộ đến mức này mà vẫn không thể khiến Tiểu Bàn Nhược Kinh tấn thăng lên cấp Sử Thi, hiển nhiên ta vẫn chưa lĩnh ngộ đủ...
Chu Văn trầm tư suy nghĩ.
Hào quang trên người hắn ngày càng óng ánh, nhưng lực lượng áp bức lên hắn quá cường đại, cơ thể sắp không chịu nổi, xương cốt vang lên tiếng kèn kẹt, dường như có thể gãy vụn bất cứ lúc nào.
Chu Văn có thể cảm giác được, dường như có một cái vỏ ốc sên vô hình đang đè nặng lên người hắn. Dù mắt thường không thấy, tay không thể chạm tới, nhưng áp lực vẫn tồn tại, vô cùng cổ quái.
- Nếu tinh thần không thể khống chế thể xác, vậy tại sao ta không thử làm ngược lại?
Tâm niệm Chu Văn vừa động, hắn lập tức vận chuyển nghịch Tiểu Bàn Nhược Kinh.
Ban đầu Chu Văn cho rằng nếu vận chuyển nghịch Tiểu Bàn Nhược Kinh, cơ thể chắc chắn sẽ bị tổn thương nặng, nhưng hắn nhanh chóng phát hiện ra, sau khi nghịch chuyển, Tiểu Bàn Nhược Kinh lại vận hành một cách thuận lợi, không hề có chút trở ngại nào, dường như nó vốn dĩ nên được vận hành như thế.
Trong lòng Chu Văn chợt lóe lên một ý nghĩ, hắn nhớ tới Tam Diện Phật trong Tiểu Phật Tự.
- Chẳng lẽ... Tiểu Bàn Nhược Kinh không phải là một Nguyên Khí Quyết thuần Phật hệ... Một thể ba mặt... Vậy mặt cuối cùng là gì?
Chu Văn mơ hồ ngộ ra điều gì đó.
Theo Tiểu Bàn Nhược Kinh nghịch chuyển, Bát Độ Bàn Nhược cũng theo đó biến hóa, tinh thần và thể xác vốn đang ở trạng thái tách rời của hắn giờ đây lại hợp nhất.
Cảm giác ngứa ngáy đến phát điên lập tức bao trùm lấy Chu Văn, khiến hắn gần như phát cuồng.
Nhưng gần như cùng lúc đó, cảm giác ngứa ngáy điên cuồng này lại khiến Chu Văn cảm thấy toàn thân tràn đầy sức mạnh. Thân thể càng đau nhức, càng ngứa ngáy, tinh thần hắn lại càng phấn chấn. Hắn không những không cảm thấy thống khổ, ngược lại còn thấy vô cùng khoan khoái, dường như có một sự thôi thúc muốn hủy diệt tất cả.
- Người có ba mặt, một là Phật, hai là Ma. Phật đến thì ta là Phật, Ma đến thì ta là Ma. Phật Ma không phân trước sau, ta chính là Chân Ngã...
Chu Văn không ngừng lĩnh ngộ, tinh khí thần và Mệnh cách của hắn đều bộc phát ra một luồng sức mạnh kinh người, khiến cơ thể hắn tỏa ra hào quang rực rỡ đến đáng sợ. Dường như có một lực lượng khủng khiếp đang được thai nghén bên trong cơ thể hắn.
Loại sức mạnh đó, Chu Văn cũng không hề xa lạ, đó chính là sức mạnh ngưng tụ Mệnh hồn.
Chẳng qua lần ngưng tụ Mệnh hồn này lại khác trước, nó không phải là thứ tồn tại trong ý thức như Mệnh hồn Bách Vô Cấm Kỵ, cũng không phải vật thể hữu hình như Thất Lạc Quốc Độ, lại càng không phải một cá thể độc lập như Nghịch Sinh Cổ Hoàng.
Mệnh hồn của Chu Văn dường như chính là cơ thể của hắn. Dùng thân thể làm Mệnh hồn, e rằng từ xưa đến nay chưa từng có mấy người.
Răng rắc! Răng rắc!
Theo sự ngưng tụ của Mệnh hồn, những vết ngọc thạch hóa trên người Chu Văn bắt đầu rạn nứt, từng sợi tơ mỏng mà mắt thường không thể thấy từ bên trong cơ thể hắn bị đẩy ra ngoài.
Những sợi tơ trong suốt tự động chui ra khỏi cơ thể hắn. Nhưng đây không phải là chúng tự mình thoát ra, mà là vì cơ thể Chu Văn đã xảy ra biến hóa kỳ dị, trở nên miễn nhiễm với ngoại vật, nên những sợi tơ kia buộc phải rời khỏi cơ thể hắn.
Những sợi tơ mỏng sau khi thoát khỏi cơ thể Chu Văn liền ngưng tụ lại một chỗ, nhanh chóng biến thành một con Oa Ngưu vác trên lưng chiếc vỏ ốc màu trắng sữa. Đó chính là con Oa Ngưu mà Chu Văn đã phát hiện trong xương bụng bò tót trước đó.
Cặp mắt ti hí của nó đánh giá Chu Văn, người đang tỏa ra hào quang rực rỡ, dường như đang suy tính điều gì. Nhưng khi liếc thấy Chúc Long bên cạnh, cuối cùng nó rụt đầu vào trong đống cát xương, như thể tàng hình rồi biến mất trong nháy mắt.
Trong khi đó, cơ thể Chu Văn lại trở nên trong suốt như ngọc, cả người tựa như một vị Thần Ma, ẩn chứa năng lượng khổng lồ. Giữa mi tâm hắn xuất hiện một con Thụ Nhãn. Khoảnh khắc Thụ Nhãn mở ra, nó giống như cánh cửa Địa ngục được mở toang, vô số oan hồn lệ quỷ gào thét bên trong.
Chu Văn dường như đã hóa thành Ma Vương, toàn thân tỏa ra khí tức tử vong kinh hoàng.
Cuối cùng, Tiểu Bàn Nhược Kinh đã ngưng tụ thành công Mệnh hồn, chỉ là Mệnh hồn này trông có vẻ hơi quái dị.
Chu Văn thu hồi Mệnh hồn, cơ thể trở lại trạng thái bình thường. Vết ngọc thạch hóa trên người và áp lực đè nặng cũng biến mất không còn tăm tích, đồng thời trong lòng hắn lóe lên một tia giác ngộ.
- Ngục Vương sao?
Chu Văn tự lẩm bẩm, đọc lên cái tên của Mệnh hồn.