Chuyện Oa Ngưu rời đi, Chu Văn đương nhiên đã sớm cảm nhận được, có điều hắn không muốn đuổi theo.
Hóa thân thành Mệnh Hồn Ngục Vương chỉ khiến những sợi tơ mỏng kia không cách nào bám vào người hắn, nhưng nếu Oa Ngưu dùng sức, vẫn có thể phá hủy cơ thể Chu Văn.
Oa Ngưu tự động rút lui, không muốn chiến đấu với Chu Văn, đó cũng không hoàn toàn là công lao của Mệnh Hồn Ngục Vương.
Mặc dù Mệnh Hồn Ngục Vương cường hóa cơ thể hắn không tệ, nhưng đến cả đòn tấn công hợp lực của Chúc Long và Lục Dực Thủ Hộ Cự Long còn chẳng làm gì được Oa Ngưu, nên Chu Văn không cho rằng Mệnh Hồn Ngục Vương thực sự uy hiếp được nó. Vì vậy, việc Oa Ngưu tự động rút lui vẫn khiến Chu Văn có chút nghi ngờ.
Có điều bất kể thế nào, cuối cùng cũng đã giải quyết được một phiền toái lớn, Chu Văn nhanh chóng rời khỏi sa mạc Cốt, không dám ở lại nơi này thêm nữa.
Hắn dùng di động xem lại thông tin của mình, phát hiện hậu tố Tội của Thể phách đã biến mất, Tiểu Bàn Nhược Kinh ngưng tụ thành Mệnh hồn chính là Ngục Vương, có tác dụng cường hóa cả thể xác lẫn tinh thần. Có điều đây không phải là năng lực quan trọng nhất, điểm mạnh nhất của Mệnh Hồn Ngục Vương chính là biến cơ thể thành Mệnh hồn hóa. Chu Văn tạm thời vẫn chưa biết năng lực này rốt cuộc có tác dụng gì, nên chỉ có thể từ từ nghiên cứu.
Về tới khu vực Thần điện, vẫn không phát hiện ra Oa Ngưu, lúc này Chu Văn mới thở phào nhẹ nhõm.
“Vẫn nên thành thật cày game thôi.”
Chu Văn chưa từ bỏ ý định, về lều vải, mở game lên rồi lại vào sa mạc trắng trong trò chơi, để Chúc Long và Lục Dực Thủ Hộ Cự Long tiếp tục đào bới.
Kết quả lại làm Chu Văn có chút thất vọng, trong trò chơi không phát hiện ra con bò tót hóa đá nào, chỉ tìm thấy một ít xương khô, cũng không thấy tung tích của Oa Ngưu đâu cả.
“Trong game lại không có Oa Ngưu à?”
Chu Văn dùng hai ngày, gần như lật tung cả sa mạc lên nhưng vẫn không tìm được tung tích của nó, đồng thời cũng không gặp phải nguy hiểm nào khác.
Về phần bảo vật, vẫn chưa tìm được cái nào.
An Sinh bố trí nội gián nhưng vẫn không hề phát hiện được tung tích của Khúc Thanh Vân, cũng không biết là do Khúc Thanh Vân trốn quá giỏi, hay hắn đã dùng cách nào đó để trốn khỏi di tích rồi.
An Sinh không có thời gian ở lại đây mãi, chỉ có thể sắp xếp thêm nhân lực bảo vệ di tích, còn bản thân thì đưa Chu Văn trở về Lạc Dương.
Trên đường đi, Chu Văn dùng điện thoại di động lướt mạng xem thử, quả nhiên đúng như lời An Sinh nói, thứ hạng của Lục Dực Thủ Hộ Cự Long đã rớt xuống vị trí thứ năm, mà số Phối sủng lên bảng đã đạt tới ba mươi bảy, còn nhiều hơn mấy con so với lời An Sinh nói.
“Không biết có nên để Chúc Long lên bảng không nhỉ?”
Chu Văn cứ mãi suy nghĩ về vấn đề này.
Ting ting!
Một tin nhắn tới, là của Đế đại nhân.
“Ta có một món quà muốn tặng cho ngươi, dùng Ngôn Không Hoa mà nhận.”
Chu Văn liếc qua tin nhắn, lập tức có dự cảm không lành.
Vị Đế đại nhân này lại chủ động tặng đồ cho hắn, Chu Văn tuyệt đối không tin Đế đại nhân lại tốt bụng với hắn như vậy.
“Hiện tại ta đang trên đường, không mang theo Ngôn Không Hoa, người muốn tặng quà gì cho ta?”
Chu Văn thăm dò.
“Ta mới nghiên cứu được một phát minh kinh thiên động địa, hời cho ngươi rồi đấy.”
Đế đại nhân trả lời.
“Phát minh kinh thiên động địa gì cơ?”
Chu Văn khẽ thở phào, nếu món quà mà Đế đại nhân gửi là mấy thứ nguyên liệu hóa học kia thì chắc cũng không nguy hiểm lắm.
“Ngươi về nhận rồi sẽ biết.”
Đế đại nhân đáp.
Trở lại học viện, Chu Văn lấy chậu Ngôn Không Hoa trong Không gian hỗn độn ra. Kể cả là Ngôn Không Hoa, nó cũng không thể mở cổng dịch chuyển khi ở trong Không gian hỗn độn. Chỉ khi Chu Văn lấy nó ra, cổng dịch chuyển mới xuất hiện, Chu Văn liền nhận lấy món đồ mà Đế đại nhân gửi tới.
Chu Văn nhìn kỹ, đó là một cái bình thủy tinh, là một trong những vật phẩm hắn mua cho Đế đại nhân lần trước, không có gì nguy hiểm. Nhưng khi cầm bình lên, hắn phát hiện bên trong có một nửa là chất lỏng màu tím, không biết rốt cuộc là thứ gì.
Không biết chất lỏng màu tím là gì, Chu Văn chắc chắn không dám tùy tiện sử dụng, đang chuẩn bị cất nó vào Không gian hỗn độn thì tin nhắn của Đế đại nhân lại tới.
“Thứ ta gửi cho ngươi, đem cho Phối sủng của ngươi uống hết đi, sau đó kỳ tích sẽ xuất hiện.”
Chu Văn thấy lời của Đế đại nhân chẳng khác gì mấy tên lừa đảo trên mạng.
Có điều thứ này không phải để hắn uống, nên Chu Văn cảm thấy cũng không sao, thử một chút cũng được, dù sao hắn cũng không thiếu Phối sủng.
Theo Chu Văn biết, dược tề hóa học bình thường vô dụng với Phối sủng, nhưng lại có ảnh hưởng nhất định đối với sinh vật dị thứ nguyên, thậm chí có thể khiến một số sinh vật dị thứ nguyên bị biến dị.
Đáng tiếc Phối sủng là thể năng lượng thuần túy, khả năng biến dị rất thấp, dược tề hóa học gần như không có tác dụng.
Nhưng sau khi con Si kia uống dược tề, cơ thể nó như bị nhuộm màu, lập tức biến thành màu tím. Thân thể nó nhanh chóng lột xác, chỉ một lát sau đã có biến hóa không nhỏ.
Chờ biến hóa của nó kết thúc, cơ thể không có thay đổi gì lớn, màu tím cũng nhanh chóng biến mất.
Chu Văn liếc qua thông tin của nó, phát hiện thuộc tính của nó lại tăng trên diện rộng, còn xuất hiện thêm một kỹ năng, xem như là hàng cực phẩm trong cấp Sử thi.
Thuộc tính gia tăng thì thôi không nói, nhưng nó có thể khiến Si lĩnh ngộ kỹ năng mới, điều này có chút đáng sợ.
“Đế đại nhân, người cho ta loại dược tề gì vậy?”
Chu Văn gửi tin nhắn hỏi Đế đại nhân.
“Ta đã phát minh ra dược tề lĩnh ngộ kỹ năng cho Phối sủng. Nó có thể kích phát tiềm lực, giúp Phối sủng tự khai phá thiên phú còn ẩn giấu, hiệu quả không tệ đúng không? Ta đoán chắc chắn ngươi không dám cho Lục Dực Thủ Hộ Cự Long và Đế Thính dùng, mà chỉ dám cho một con Phối sủng quèn thử trước. Giờ hối hận chưa?”
Đế đại nhân dường như đã nhìn thấu tâm tư và hành động của Chu Văn.
Chu Văn biết Đế đại nhân cố tình không nói tác dụng của dược tề là lại giở trò cũ, hắn đương nhiên không thể để nàng ta được như ý.
“Ai biết dược tề của người có ích thật không, biết đâu chỉ có tác dụng với Phối sủng bình thường, còn với Phối sủng Thần thoại thì vô dụng thì sao?”
Chu Văn cố ý nói.
“Phép khích tướng với Bản Đế Quân vô dụng, chiêu này của ngươi cũ rích rồi. Muốn có dược tề lĩnh ngộ kỹ năng thì đem đồ tới mà đổi.”
Ngữ khí của Đế đại nhân mang đầy vẻ khinh thường.
“Ta bỏ cuộc.”
Chu Văn lập tức nhắn lại.
Trời mới biết dược tề của Đế đại nhân có tác dụng phụ hay không, Chu Văn nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy không đáng tin. Dược tề hóa học bình thường làm sao có thể khiến Phối sủng lĩnh ngộ kỹ năng được, tám chín phần là đã thêm thứ gì đó vào mới có hiệu quả như vậy.
“Muốn có được dược tề lĩnh ngộ kỹ năng, tìm những thứ này tới trao đổi.”
Đế đại nhân trực tiếp gửi một danh sách qua.
“Những thứ này đổi được bao nhiêu bình dược tề lĩnh ngộ kỹ năng?”
Chu Văn nghĩ nếu đã không thể từ chối, vậy thì phải cố gắng tranh thủ lợi ích tối đa.
“Một bình.”
Đế đại nhân trả lời.
“Ít nhất mười bình. Nguyên liệu người dùng để chế tạo dược tề đều do ta mua cả, đâu có đáng giá đến thế chứ?”
Chu Văn cố ý nói vậy, muốn biết Đế đại nhân có thêm thứ gì khác vào dược tề không.
Đế đại nhân lại không trả lời hắn:
“Hai bình, muốn hay không thì tùy. Trong vòng một tháng, tất cả mọi thứ trong danh sách phải được giao cho ta.”