- Người ưa sạch sẽ bình thường chắc chắn không muốn dính dáng đến những thứ bẩn thỉu.
Khương Nghiên nói.
Chu Văn bừng tỉnh đại ngộ:
- Ý của ngươi là muốn làm cho người chúng ta bẩn đi? Sau đó Bạch Trạch sẽ không dám đụng vào chúng ta. Sao ngươi không nói sớm, chuyện này có khó gì đâu, ta chuẩn bị sẵn rồi, đến lúc đó cần thì bôi lọ nghẹ hay thứ gì đó tương tự là được…
- Không phải vậy, dù người chúng ta có bẩn thì với Bạch Trạch cũng chẳng khác gì, vì nó căn bản không cần chạm vào chúng ta, chỉ cần nói một chữ là có thể tiễn chúng ta lên đường. Nếu chúng ta bẩn thỉu, ngược lại còn khiến nó khó chịu, ban đầu có lẽ chỉ đuổi chúng ta đi, thấy bẩn như vậy không chừng nó ném thẳng xuống sườn núi cho chết luôn.
- Vậy ngươi muốn thế nào?
Chu Văn không nghĩ ra rốt cuộc Khương Nghiên muốn làm gì.
- Ý của ta là, có lẽ chúng ta có thể dùng một vài biện pháp khiến Bạch Trạch không muốn liếc mắt nhìn chúng ta, thậm chí không thèm nói với chúng ta một lời nào.
Khương Nghiên nói.
- Sao có thể chứ? Dù chúng ta có làm bẩn đến đâu cũng không thể khiến nó không thèm liếc mắt tới chứ? Mà dù nó không nhìn, chỉ cần nhắm mắt nói một chữ cũng đủ cho chúng ta lên dĩa rồi.
Chu Văn nghĩ tới nghĩ lui, vẫn thấy chuyện này không thể xảy ra.
- Đương nhiên là có thể, chỉ cần ngươi làm theo lời ta nói, tuyệt đối thành công.
Khương Nghiên nói đầy tự tin.
- Làm thế nào?
Chu Văn bán tín bán nghi hỏi.
- Ngươi xem cái này sẽ biết.
Mi tâm Khương Nghiên bắn ra một tia sáng tím lấp lánh, cơ thể hắn bỗng cử động được, sau đó đặt một quyển sách trước mặt Chu Văn.
Trong nháy mắt, sau khi làm xong tất cả, ánh sáng tím trên mi tâm hắn biến mất, cơ thể lại trở về trạng thái bất động.
- Ta đã chuyển thể cái này thành nội dung truyện tranh, ngươi xem qua sẽ biết phải làm thế nào.
Khương Nghiên nói.
Rõ ràng Bạch Trạch vô cùng tự tin, dù nghe được cuộc đối thoại giữa Chu Văn và Khương Nghiên, cũng hiểu họ đang nói gì, nhưng nó lại chẳng thèm để tâm, ánh mắt như nhìn hai tên hề, khinh thường không thèm để ý.
Trong mắt nó, bất kể Chu Văn và Khương Nghiên làm gì, nó chỉ cần nói một chữ là có thể giải quyết hai tên ngớ ngẩn này.
Cơ thể Chu Văn không thể động đậy, may mà miệng vẫn nói được, cậu thổi hơi để lật từng trang sách.
Đây là một bộ truyện tranh không đầu không đuôi, lúc đầu Chu Văn đọc không hiểu gì, nhưng xem một lúc, vẻ mặt dần trở nên kỳ quặc.
Nội dung truyện tranh thoạt nhìn rất bình thường, dường như không có gì đặc biệt, nhưng hình ảnh trong đó lại khiến người ta có cảm giác thật khó đỡ.
Bạch Trạch đang nằm phục ở đó, lén hé mắt liếc qua, thấy bức tranh dường như không có vấn đề gì, nó lại nhắm mắt, khoan thai tự đắc tiếp tục nghỉ ngơi.
- Ngươi nghĩ làm vậy có thể thành công sao?
Sau khi Chu Văn xem xong, cậu hỏi Khương Nghiên với vẻ mặt kỳ quặc.
Khương Nghiên khẳng định chắc nịch:
- Tuyệt đối OK.
- Chúng ta làm vậy, Bạch Trạch sẽ không giết chúng ta chứ?
Chu Văn lại hỏi.
- Tuyệt đối không, máu của ngươi sẽ làm bẩn chỗ ở của nó.
Khương Nghiên nói.
- Chờ chút, ý ngươi là máu *của ta* sẽ làm bẩn chỗ nó ở là sao? Không phải là *chúng ta* sao?
Chu Văn cảm thấy có gì đó không đúng.
- A Văn, chuyện này chỉ có cậu mới hoàn thành được, ta không được.
Khương Nghiên nói với vẻ chân thành.
- Đều là đàn ông, tại sao ta phải làm mà ngươi thì không?
Chu Văn lập tức phản bác, hắn không tin lời ma quỷ của Khương Nghiên.
- Thật ra, ta cũng mắc bệnh sạch sẽ, mức độ nghiêm trọng không khác Bạch Trạch là bao, cho nên ta mới cần cậu giúp, nếu không ta đã tự mình làm rồi, cũng chẳng mất công lôi cậu đến đây làm gì.
Khương Nghiên thành khẩn nói tiếp:
- Cũng vì ta mắc bệnh sạch sẽ, nên ta biết phương pháp này chắc chắn sẽ thành công.
- Ta tin ngươi cái quỷ! Muốn làm thì cùng làm, bắt ta làm một mình, không có cửa đâu.
Chu Văn nghiến răng nói.
- Xin lỗi A Văn, sau này ta sẽ đền bù cho cậu.
Khương Nghiên nói xong, điểm sáng màu tím trên mi tâm lại phát sáng, giúp hắn tạm thời thoát khỏi sức mạnh của Bạch Trạch.
Một giây sau, Khương Nghiên vung tay ném ra một hình nhân bằng giấy, nó vừa vặn rơi xuống đỉnh đầu Chu Văn.
Làm xong tất cả, ánh sáng trên mi tâm Khương Nghiên lại ảm đạm, một lần nữa bị định thân.
- Ngươi làm gì thế? Cái quái gì trên đầu ta vậy?
Chu Văn cố liếc mắt lên nhìn, nhưng không thấy được thứ gì trên đỉnh đầu.
- Đây là Thú sủng cấp Sử Thi, tên là Thiên Đỉnh Chỉ Nhân, chỉ cần nó ở trên đầu ngươi, ta có thể điều khiển cơ thể ngươi, sau đó nó làm gì, cơ thể ngươi sẽ làm theo cái đó. Đừng lo, Thú sủng này điều khiển cơ thể ngươi không khác gì điều khiển con rối, cơ thể ngươi vẫn bị sức mạnh kia khống chế, nhưng không ảnh hưởng đến động tác mà nó thực hiện…
Trong lúc Khương Nghiên giải thích, Thiên Đỉnh Chỉ Nhân đã tự đứng dậy, đó là một hình nhân bằng giấy vàng, không có mắt mũi.
Nhưng khi nó đứng trên đỉnh đầu Chu Văn, cơ thể vốn đang bất động của cậu lại cử động như một con rối, dù trông có vẻ cứng đờ.
- Ngươi yên tâm, tất cả động tác ta đã lập trình sẵn, nó sẽ làm một mạch, hoàn thành với tốc độ nhanh nhất, ngươi nhớ kỹ lời thoại nhé…
Khương Nghiên nhắm mắt lại, hắn không muốn xem, cũng không dám tưởng tượng ra cảnh tượng đó.
- Không… Không muốn!
Chu Văn mở to hai mắt, tròng mắt liếc xuống, trơ mắt nhìn một tay của mình mất kiểm soát đưa về phía thắt lưng nhanh như chớp.
- A Văn, thiệt thòi cho cậu rồi, sau này ta nhất định sẽ đền bù.
Khương Nghiên nhắm mắt, vẻ mặt đầy hổ thẹn.
Nhưng đột nhiên, sắc mặt Khương Nghiên biến sắc, hắn đột ngột mở mắt, con ngươi liếc sang bên cạnh, lại không thấy bóng dáng Chu Văn đâu.
Ánh sáng trên mi tâm Khương Nghiên lại bùng nổ, nhưng đáng tiếc đã quá muộn, chỉ thấy Chu Văn đã đứng sau lưng hắn, nở một nụ cười ma quái, một tay tóm lấy Thiên Đỉnh Chỉ Nhân. Hình nhân giấy vàng không ngừng giãy giụa trong tay cậu nhưng không thể thoát ra.
Tay còn lại của Chu Văn đã túm lấy quần Khương Nghiên, kéo tuột xuống, sau đó tung một cước đá vào mông hắn. Con ngươi Khương Nghiên lập tức co rút lại, cả người bay về phía Bạch Trạch với vẻ mặt cứng đờ.
- Ha ha, Bạch Trạch lão huynh, ngươi nhìn cho kỹ đi, tên kia lăn qua chỗ nào là chỗ đó bị bệnh khuẩn của hắn làm ô nhiễm đấy… Gió thổi qua sẽ khiến bệnh khuẩn không ngừng khuếch tán… Rất nhanh toàn bộ đỉnh núi này sẽ bị ô nhiễm… Ngươi tuyệt đối đừng để hắn lăn xuống núi… Nếu không những nơi hắn lăn qua đều sẽ bị lây nhiễm hết…
Chu Văn đang đắc ý nói thì đột nhiên cảm thấy một chiếc roi da màu tím không biết từ lúc nào đã quấn lấy chân mình.
- Hả?
Khương Nghiên đang bay về phía Bạch Trạch, liền cắn răng giật mạnh một cái. "Xoẹt!" một tiếng, quần Chu Văn rách toạc. Cậu cũng mất thăng bằng ngã lăn ra đất, nối gót Khương Nghiên lăn về phía Bạch Trạch.