Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 583: CHƯƠNG 580: PHƯƠNG ÁN THỨ HAI

- Chỉ là truyền thuyết thôi, chưa chắc đã đúng. Tôi thấy chuyện của mình chắc chỉ là trùng hợp thôi?

Chu Văn dĩ nhiên không tin. Nếu đây thật sự là quá trình thoát phàm, thì hắn đã đi hết con đường rồi, sao vẫn chưa thành Tiên?

- Đúng hay không thì tôi không biết, nhưng tôi biết những người từng đi qua Cầu Tiên chi lộ, người thấy ít nhất là ba thi thể, người nhiều nhất thì thấy hơn trăm.

Khương Nghiên nói.

- Cô thấy bao nhiêu?

Chu Văn hỏi Khương Nghiên.

Khương Nghiên liếc nhìn con đường phía sau, lạnh nhạt đáp:

- Không biết. Nói chung, thi thể tôi thấy đã chất đầy vách núi, thành núi thây biển xương, chỉ thấy xác chứ không thấy núi đâu nữa.

- Vậy thì truyền thuyết đó sai chắc rồi. Cả tôi và cô đều là sinh viên, cùng lắm thì giết vài người thôi chứ? Sao mà tội nghiệt nặng đến thế được?

Chu Văn nhìn Khương Nghiên, thật ra hắn không tin cô có thể nhìn thấy nhiều thi thể đến vậy.

- Hành động theo kế hoạch.

Khương Nghiên không nói thêm gì, đi về phía cây cổ thụ xiêu vẹo.

Vừa đi, Khương Nghiên vừa triệu hồi hai thú sủng, một là con mãng xà khổng lồ màu đen, thân hình to bằng miệng chum, dài hơn mười mét, toàn thân đen như mực.

Kỳ lạ là con mãng xà này không có mắt, chỉ đứng yên một chỗ, liên tục le lưỡi ra vào.

Thú sủng còn lại cũng màu đen, là một võ sĩ mặc khôi giáp đen, đeo mặt nạ đen, sau lưng giắt hai thanh đao, chắc hẳn là Ám Vực Thiên Vương.

Chu Văn không dám sơ suất, triệu hồi Lục Dực Thủ Hộ Cự Long và Hoàng Kim Chiến Thần Kích. Chúc Long cũng hóa thành dạng Gương Đồng xuất hiện. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, Chu Văn thật sự không muốn dùng đến Động Chúc thị giới.

Vốn dĩ Bạch Trạch là thần thú lừng danh, Chu Văn không chắc Động Chúc thị giới có thể giải quyết được nó hay không. Lỡ như không có hiệu quả mà lại chọc giận nó, thì người chịu thiệt chính là mình.

Vả lại, Bạch Trạch cũng không chủ động tấn công người. Trước đó Khương Nghiên đến gần phạm vi cây cổ thụ, nó cũng chỉ nói một chữ "Cút", khiến Khương Nghiên lăn xuống núi chứ không có ý giết người.

Lúc này, con Bạch Trạch mới ngẩng đầu lên nhìn hắn. Ánh mắt này khiến Chu Văn kinh hãi, vì nó không nhìn Lục Dực Thủ Hộ Cự Long, cũng chẳng nhìn Hoàng Kim Chiến Thần Kích, mà nhìn thẳng vào mắt hắn.

- Đừng nói là nó phát hiện ra Chúc Long rồi nhé?

Chu Văn thầm kinh hãi.

Thấy Chu Văn đã chuẩn bị xong, Khương Nghiên lập tức ra lệnh cho Vô Âm Xà và Ám Vực Thiên Vương sử dụng sức mạnh của chúng.

Vô Âm Xà há miệng, bên trong không có nanh độc, nhưng mắt thường có thể thấy những gợn sóng vô hình khuếch tán ra xung quanh.

Gần như cùng lúc, Ám Vực Thiên Vương rút song đao sau lưng ra. Hai lưỡi đao va vào nhau, tạo ra một điểm sáng đen kịt như lỗ đen, trong nháy mắt nuốt chửng cả đỉnh núi.

Chu Văn lập tức cảm thấy trước mắt tối sầm lại. Dù được Mệnh Hồn Ngục Vương và Mệnh Cách Bát Độ Bàn Nhược gia trì, hắn vẫn không nghe không thấy gì cả.

- Tiếc là Đế Thính vẫn đang tiến hóa, không biết năng lực của nó có phá được kết giới của Vô Âm Xà hay không?

Chu Văn đang nghĩ ngợi thì đột nhiên trước mắt lóe lên ánh sáng, mắt có thể thấy, tai cũng đồng thời nghe được âm thanh.

Nhưng khi nhìn lại, hắn thấy cả ngọn núi đã bị một màu đen bao phủ, hơn nữa sóng âm còn tạo ra những gợn sóng như mặt nước đang lan tỏa.

- Bắt đầu đi, dùng thú sủng của cậu thu hút sự chú ý của Bạch Trạch. Đừng đánh nhau với nó, chỉ cần thu hút sự chú ý của nó là được. Tốt nhất là khiến nó không nghe, không thấy gì.

Khương Nghiên nói xong liền bay về phía cây cổ thụ.

Chu Văn ra lệnh cho Lục Dực Thủ Hộ Cự Long và Hoàng Kim Chiến Thần Kích bao vây Bạch Trạch từ hai phía, đồng thời tạo ra tiếng động để thu hút sự chú ý của nó.

Bạch Trạch vẫn nằm im trên tảng đá lớn, không hề nhúc nhích.

Lục Dực Thủ Hộ Cự Long và Hoàng Kim Chiến Thần Kích một trái một phải, một bên dùng chân to giẫm mạnh xuống đất, để lại dấu chân khổng lồ trên núi đá, còn mũi kích của Hoàng Kim Chiến Thần Kích thì vạch một đường thật sâu, tóe lửa khi ma sát với đá núi.

Thế nhưng, vì có Vô Âm kết giới, những hành động của chúng không hề phát ra âm thanh. Chỉ có Chu Văn và Khương Nghiên được Vô Âm Xà ưu ái mới nghe thấy được.

Bạch Trạch vẫn không có phản ứng gì, cứ nằm im, nhưng cả Chu Văn và Khương Nghiên đều cảm thấy có gì đó không ổn.

Nếu Bạch Trạch thật sự không nhìn thấy, không nghe thấy gì, sao nó có thể bình tĩnh như vậy?

Quả nhiên, khi Lục Dực Thủ Hộ Cự Long và Hoàng Kim Chiến Thần Kích đến gần Cầu Tiên, Bạch Trạch đột nhiên há miệng, phun ra một chữ:

- Định!

Ngay sau đó, Lục Dực Thủ Hộ Cự Long và Hoàng Kim Chiến Thần Kích đều dừng lại, bất động, giống hệt như bị nhấn nút tạm dừng khi đang xem phim.

Còn kết giới của Vô Âm Xà, trong nháy mắt đã bị một luồng sức mạnh xé toạc, vỡ tan tành. Vô Âm Xà như bị trúng đòn nghiêm trọng, lập tức co quắp trên mặt đất.

Sắc mặt Chu Văn sa sầm. Cái gì mà Vô Âm kết giới chứ, căn bản chẳng có tác dụng gì, bị Bạch Trạch phá trong một nốt nhạc.

Bực mình nhất là Lục Dực Thủ Hộ Cự Long và Hoàng Kim Chiến Thần Kích lại bị một chữ "Định" làm cho đứng hình tại chỗ. Mặc cho Chu Văn ra lệnh thế nào, chúng nó vẫn không nhúc nhích.

Tròng mắt của Lục Dực Thủ Hộ Cự Long vẫn còn chuyển động được, bộ dạng dữ tợn há to miệng, nhưng cơ thể thì bất động.

Mũi nhọn của Hoàng Kim Chiến Thần Kích tỏa ra ánh sáng vàng lấp lánh, nhưng cũng đứng im như tượng.

Tệ hơn nữa là cả Chu Văn và Khương Nghiên đều bị định thân tại chỗ. Đến Ám Vực Thiên Vương cũng bị đứng hình. Mặc dù Ám vực của nó vẫn còn tác dụng, nhưng tất cả đều không thể cử động, thì Ám vực còn có ích gì nữa.

- Xin lỗi, tôi đã đánh giá thấp thực lực của Bạch Trạch. Vốn tưởng Vô Âm kết giới có thể cầm cự được một lát, không ngờ lại bị phá ngay tức khắc.

Khương Nghiên nói.

Chu Văn thử cử động, dù cơ thể không thể động đậy nhưng vẫn nói được:

- Đáng lẽ chúng ta phải nghĩ đến sớm hơn. Bạch Trạch là thần thú lừng danh, đâu dễ bị khắc chế như vậy.

- Đừng vội, tôi còn phương án thứ hai.

Khương Nghiên nói.

- Phương án thứ hai của cô là gì? Sao không nói trước?

Chu Văn nghe thấy vẫn còn cơ hội, vội vàng hỏi.

- Phương án thứ hai không cần chuẩn bị, cứ thế hành động là được. Nếu tôi nói trước, e là cậu sẽ không đồng ý đâu.

Vẻ mặt Khương Nghiên có chút kỳ quái.

- Giờ chúng ta không cử động nổi, hành động thế nào?

Chu Văn nói.

- Cứ nghĩ cách là sẽ cử động được thôi, chỉ là không biết phương án thứ hai của tôi có hiệu quả không.

Khương Nghiên nói.

- Rốt cuộc phương án thứ hai của cô là gì?

Chu Văn hỏi.

- Tôi đã nghiên cứu rất nhiều thần thoại truyền thuyết, cuối cùng rút ra một kết luận: Bạch Trạch... có khả năng mắc bệnh ưa sạch sẽ...

Vẻ mặt Khương Nghiên ngày càng cổ quái.

- Bệnh ưa sạch sẽ thì sao?

Chu Văn nhất thời không phản ứng kịp, không đoán được Khương Nghiên định làm gì.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!