- Đại sư huynh, ngươi chết chưa?
Chu Văn đến bên cạnh Lưu Vân hỏi thăm.
- Lưu Vân ta mệnh lớn, sao dễ chết vậy được... Ôi... Tiểu sư đệ... Mau giúp một tay... Rút cái thứ kia ra...
Lưu Vân muốn đứng dậy, nhưng lập tức động vào vết thương, đau đến thét lên.
Thông thường, nếu bị vật gì đó đâm vào người, tuyệt đối không được tự ý rút ra, phải cần đến bác sĩ chuyên môn. Tuy nhiên, với những người đạt tới cấp Sử Thi, sức bền cơ thể và sinh mệnh lực đã vượt xa người thường, nên cũng không cần phải quá câu nệ.
Chu Văn vươn tay, dùng sức hút từ xa, đoạn sừng liền bị kéo bật ra, Lưu Vân lại đau đớn hét thảm một tiếng.
- Ngươi có đi được không? Mau quay lại thị trấn thôi.
Chu Văn định mang Lưu Vân theo để hỏi thăm tin tức liên quan đến Vô Tẫn Tinh Hải. Kỹ năng Thâu Tinh Thủ lợi hại như vậy, ai mà chê cơ chứ. Chu Văn tính nếu có cơ hội sẽ đi một chuyến tới Vô Tẫn Tinh Hải, xem thử có thu được hình xăm nhỏ nào không.
Có điều Chu Văn từng nghe nói, rất nhiều sa mạc lớn đều là cấm địa của nhân loại, các Lĩnh vực Dị Thứ Nguyên bên trong vô cùng khủng bố. Muốn tiến vào sa mạc lớn, nếu không có người dẫn đường thì rất dễ lạc vào Lĩnh vực Dị Thứ Nguyên.
Không có Lưu Vân dẫn đường, Chu Văn đoán chừng rất khó tìm được Vô Tẫn Tinh Hải giữa sa mạc.
- Được.
Lưu Vân đứng dậy, bước đi khập khiễng, tư thế trông đặc biệt kỳ cục.
Vừa đi được vài bước, hắn đột nhiên hụt chân, cả người biến mất tăm, chỉ nghe một tiếng "Á" từ dưới đất vọng lên, sau đó là một tiếng "bịch".
Chu Văn quay người lại xem, chỉ thấy vị trí Lưu Vân vừa đứng có một cái hố. Anh đi qua xem xét, nơi đó vốn là một cái giếng, nhưng do trận chiến nên miệng giếng đã bị đất đá và cành cây che lấp.
Lưu Vân không để ý, chân cẳng lại không linh hoạt, một bước đạp hụt liền rơi thẳng xuống giếng.
Đến lúc Lưu Vân bò lên được, cả người ướt sũng, cộng thêm vết thương trên người còn chưa khép miệng, trông vô cùng thê thảm.
- Lão đệ, dìu ta một chút, ta sắp chịu hết nổi rồi…
Lưu Vân đưa tay ra, gương mặt mệt mỏi.
- Tự đi đi.
Chu Văn lập tức lùi ra xa, ai biết vận rủi của Lưu Vân có lây sang người bên cạnh không.
- Ngươi có còn là người không vậy, ta bị thương thế này mà ngươi không thèm giúp một tay…
Lưu Vân cà nhắc đi về phía thị trấn.
Chu Văn không thèm để ý đến hắn, tự mình đi về phía quảng trường.
- Này tiểu sư đệ, ngươi trả lời thật lòng đi, có phải ngươi đã giở trò trên người ta không? Chuyện ta trộm Phối sủng của ngươi ta biết sai rồi, đảm bảo không có lần sau nữa. Ngươi xem ta thảm thế này rồi, tha cho ta đi mà...
Lưu Vân vừa đi vừa nói, hắn cũng cảm thấy tình hình của mình chắc chắn có vấn đề, hắn chưa bao giờ xui xẻo đến thế.
- Ngươi đừng nói bậy, ta tuyệt đối không động tay động chân gì với ngươi cả. Gieo gió thì gặt bão thôi.
Chu Văn nói.
- Tiểu sư đệ…
Lưu Vân còn muốn nói gì đó thì đột nhiên một con chim bay qua trên trời, ị một bãi, vừa vặn rơi trúng đầu hắn.
Thấy cảnh này, Chu Văn lập tức bước nhanh hơn, cố gắng tránh xa, sợ bị vạ lây.
"Xem ra lần sau mà hợp ra kỹ năng Khắc chủ nào khác, có khi còn hại mình thảm hơn." Chu Văn thầm nghĩ.
Về đến quảng trường, Chu Văn bắt đầu nghiên cứu các Phối sủng xếp hạng cao hơn Bạo Quân Bỉ Mông, chuẩn bị tiếp tục khiêu chiến.
Hạng nhất Thái Cổ Kiếm Tiên hiện tại không thích hợp để khiêu chiến trực tiếp, hạng nhì Minh Giới Tử Thần cũng rất khó đối phó. Hơn nữa Minh Giới Tử Thần là linh thể, Chu Văn không biết Bạo Quân Bỉ Mông có thể gây ra sát thương chí mạng cho nó hay không, cho nên tạm thời không cân nhắc hai Phối sủng này.
Bạo Quân Bỉ Mông có lợi hại đến đâu cũng phải tính đến vấn đề tương khắc. Phối sủng mạnh đến mấy cũng không thể nghịch thiên, phải căn cứ vào đặc điểm của Phối sủng đối địch để đề ra phương án hợp lý.
Trong mười hai Phối sủng đứng đầu bảng xếp hạng, một phần thuộc sáu đại gia tộc Anh Hùng, một phần thuộc các thế lực hải ngoại, Chu Văn cũng không biết rõ.
Nếu có thể, Chu Văn dự định khiêu chiến một Phối sủng đến từ hải ngoại.
Chu Văn còn đang suy nghĩ thì thấy Lưu Vân quay về, có điều trông hắn còn thảm hơn lúc nãy, mặt mũi sưng vù, không biết lại gặp phải chuyện gì.
- Tiểu sư đệ, ta biết sai rồi, cứu mạng, cứ thế này ta chết mất.
Lưu Vân mặt mày mếu máo, nước mắt ngắn nước mắt dài nói.
Từ lúc sinh ra đến giờ, hắn chưa từng xui xẻo đến vậy. Những chuyện xui xẻo gặp phải trong cả ngày hôm nay còn nhiều hơn tất cả những năm hắn đã sống cộng lại.
- Ta hỏi ngươi, Nghịch Mệnh Linh Phù là cái gì?
Chu Văn hỏi Lưu Vân.
Trước đó Chu Văn đã dung hợp Phối sủng rất nhiều lần nhưng đều không thể thanh tẩy được kỹ năng Khắc chủ, hợp đến hai lần cũng không thể loại bỏ nó.
Lúc đó Chu Văn đã nghi ngờ, có phải khi có kỹ năng Khắc chủ thì việc dung hợp sẽ không thất bại hay không.
Nhưng không thất bại cũng vô dụng, chỉ cần còn kỹ năng Khắc chủ, cho dù nó có biến thành Phối sủng cấp Thần Thoại thì Chu Văn cũng không dám dùng. Nhìn thảm cảnh của Lưu Vân hiện tại là đủ hiểu.
Nghịch Mệnh Linh Phù lại có thể giúp Lưu Vân trộm được Ma Giáp Hổ Phách Tướng, thứ này quả thật có chút thần kỳ.
- Đó là bảo bối ta trộm được từ Trương gia. Nghe nói đó là vật gia truyền của tổ tiên Trương gia, tổng cộng cũng không có mấy cái. Nói chung là do ta may mắn, tình cờ trộm được một lá.
Lưu Vân nói.
- Vật gia truyền? Không phải là đồ từ Dị Thứ Nguyên à?
Chu Văn hơi kinh ngạc.
- Không phải. Trước thời kỳ bão Dị Thứ Nguyên, Trương gia đã là một gia tộc có lịch sử lâu đời, bọn họ vốn đã rất nổi danh, nắm giữ một giáo phái. Tương truyền bọn họ có năng lực dự báo hung cát tương lai. Tình hình cụ thể ta cũng không rõ lắm, nhưng gia tộc này rất thần bí, nếu không cũng chẳng thể sản sinh ra một Anh Hùng Vương như vậy được.
Lưu Vân giải thích.
- Trương gia… Chẳng lẽ là vị Tổ Thiên Sư đó sao?
Chu Văn suy nghĩ một chút.
Có điều lịch sử quá xa xôi, Chu Văn cũng không phải người am hiểu lịch sử, chỉ loáng thoáng nghe nói có một nhân vật như vậy, chứ không rõ tình hình cụ thể.
- Tiểu sư đệ, ngươi muốn Nghịch Mệnh Linh Phù à, chờ ta lại đến Trương gia, liều mạng cũng phải trộm thêm một lá cho ngươi. Trước tiên ngươi giúp ta giải vận rủi trên người, rồi trả lại tờ giấy ta đã ký cho ta được không?
Lưu Vân cho rằng, sở dĩ hắn xui xẻo như vậy là do sau khi Chu Văn phát hiện hắn trộm Phối sủng đã lợi dụng tờ giấy kia để giở trò với hắn.
Hắn nào biết, Chu Văn căn bản chẳng làm gì cả, tất cả thuần túy là do kỹ năng Khắc chủ phát huy tác dụng.
- Đem tất cả Phối sủng ngươi lấy được trả lại cho ta.
Chu Văn suy nghĩ một chút, hắn còn muốn Lưu Vân dẫn mình đến Vô Tẫn Tinh Hải. Nếu cứ để Lưu Vân xui xẻo tiếp thế này, e rằng chưa đến được Vô Tẫn Tinh Hải thì hắn đã toi mạng rồi.
- Ngươi muốn Phối sủng, ta sẽ nghĩ cách tìm trứng Phối sủng cấp Thần Thoại trả cho ngươi, đừng bắt ta trả lại mấy Phối sủng kia mà.
Lưu Vân vẻ mặt đau khổ nói.