Lưu Vân trộm Thú phối sủng cũng giống như tự mình ấp nở, muốn chuyển cho người khác thì phải trả một cái giá rất đắt.
- Tôi chỉ cần lại Thú phối sủng của mình, không cần gì khác. Cậu có trả hay không?
Chu Văn định thu Ma Giáp Hổ Phách Tướng về, sau đó xem thử Lưu Vân có còn xui xẻo nữa không.
Nếu hắn không còn đen đủi nữa, vậy thì những chuyện xui xẻo trước đó chắc chắn là do kỹ năng Khắc Chủ.
Đương nhiên, Chu Văn sẽ không để Lưu Vân biết mấu chốt của vấn đề, cứ để hắn lầm tưởng đó là do tác dụng của tờ giấy ký tên, để sau này hắn không dám làm bậy nữa.
- Trả, anh trả! Không trả không được à? Cậu là em trai ruột của anh đấy, đừng có lấy cái mạng già này của anh chứ?
Lưu Vân mặt mày đau khổ nói:
- Mấy con Âm Phù Tinh Linh kia cũng chẳng có tác dụng gì, bỏ qua được không?
- Không được, một con cũng không được thiếu.
Chu Văn nói.
Lưu Vân đành phải trả lại toàn bộ Thú phối sủng đã trộm của Chu Văn. Mỗi lần chuyển giao một con, hắn lại như bị cắt đi một miếng thịt, sắc mặt càng lúc càng khó coi, trắng bệch không còn một giọt máu.
Chu Văn hơi kinh ngạc. Vốn dĩ hắn không nghĩ Lưu Vân thật sự có thể trả lại toàn bộ Thú phối sủng, dù sao việc người khác chuyển nhượng Thú phối sủng thậm chí còn nguy hiểm đến tính mạng, mà Lưu Vân lại chuyển nhượng cả mười con, thật sự là không đủ mạng để dùng. Ngay cả Chu Văn cũng không dám tùy tiện chuyển nhượng Thú phối sủng.
Lưu Vân cưỡng ép chuyển nhượng mười Thú phối sủng, dù cuối cùng ói máu ngã lăn ra đất, chỉ còn lại nửa cái mạng, nhưng cũng chỉ tổn thương đến căn cơ. Rõ ràng trên người hắn có điểm phi thường, nếu không thì chắc chắn đã chết từ lâu rồi.
“Chẳng lẽ là do hắn tu luyện Nguyên Khí quyết Thâu Thiên Hoán Nhật?”
Chu Văn lại càng thêm mong chờ Vô Tẫn Tinh Hải.
Những phó bản bình thường đã không còn hấp dẫn với Chu Văn nữa, nhưng những nơi như Vô Tẫn Tinh Hải thì Chu Văn thật sự muốn đến xem thử. Nếu có thể tải về điện thoại thì còn gì bằng.
- Tiểu sư đệ, anh trả hết Thú phối sủng cho cậu rồi, mau đưa tờ giấy kia lại cho anh.
Lưu Vân nằm bẹp dưới đất, uể oải nói. Bây giờ hắn đã suy yếu đến mức không đứng dậy nổi.
- Đại sư huynh yên tâm, em sẽ giữ gìn nó cẩn thận. Nhưng huynh cứ yên tâm, chỉ cần huynh không làm chuyện ngớ ngẩn thì sẽ không sao cả. Đúng rồi, em muốn đến Vô Tẫn Tinh Hải xem thử, cả đi lẫn về mất khoảng bao lâu?
Chu Văn hỏi Lưu Vân.
- Chắc khoảng một hai tháng.
Lưu Vân không lấy lại được tờ giấy, trong lòng vô cùng phiền muộn, nhưng may là vận rủi quả nhiên không còn bám theo nữa, cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Chu Văn vẫn luôn quan sát Lưu Vân, thấy hắn không gặp thêm chuyện gì nữa, liền xác định những gì Lưu Vân gặp phải chắc chắn là do kỹ năng Khắc Chủ.
“Thật sự không ổn, hay là cứ để Ma Giáp Hổ Phách Tướng làm thức ăn cho Bạo Quân Bỉ Mông nhỉ.”
Chu Văn muốn thử xem liệu mình có bị ảnh hưởng bởi kỹ năng Khắc Chủ giống như Lưu Vân không.
Hắn thấy khả năng này không cao, bởi vì trước đây hắn luôn mang Ma Giáp Hổ Phách Tướng bên người mà cũng không bị xui xẻo như Lưu Vân.
Hơn nữa, trên người Chu Văn còn có Trúc Đao trong bộ Tứ Quân Tử Đao, một món đồ vật cũng được đồn là khắc chủ. Dù mang theo Trúc Đao nhưng vận rủi của hắn cũng không thê thảm như Lưu Vân.
“Nếu Ma Giáp Hổ Phách Tướng thật sự không ảnh hưởng đến mình, liệu mình có thể lợi dụng ưu thế dung hợp không thất bại của nó để tiếp tục dung hợp không nhỉ?”
Chu Văn bắt đầu để ý đến các Thú phối sủng Thần Thoại trên người mình.
Tỷ lệ dung hợp thành công giữa Thú phối sủng bình thường và Thú phối sủng Thần Thoại vốn không cao, tỷ lệ thất bại rất lớn, nhưng đối với Ma Giáp Hổ Phách Tướng, độ tương thích thấp cũng không thành vấn đề.
Chu Văn cũng chỉ tùy tiện nghĩ vậy thôi, bởi vì hắn không rõ nguyên nhân tại sao kỹ năng Khắc Chủ lại không ảnh hưởng đến mình. Lỡ như sau khi dung hợp, Ma Giáp Hổ Phách Tướng tiến giai Thần Thoại, kỹ năng Khắc Chủ càng mạnh hơn, đến lúc đó chính hắn lại bị khắc thì đúng là mất nhiều hơn được.
Trò chuyện với Lưu Vân một lúc, thấy hắn không gặp thêm vấn đề gì, Chu Văn cũng không sao cả, cả hai đều yên tâm.
Qua lời Lưu Vân, Chu Văn biết Vô Tẫn Tinh Hải nằm sâu trong đại sa mạc Taklamakan, nơi đó vô cùng hỗn loạn, có đủ loại lĩnh vực Dị thứ nguyên. Hơn nữa, các lĩnh vực Dị thứ nguyên ở đó có thể di chuyển chứ không có vị trí cố định, muốn tìm được Vô Tẫn Tinh Hải là rất khó.
Chu Văn hứa với Lưu Vân, chỉ cần hắn đưa Chu Văn đến Vô Tẫn Tinh Hải và trở về an toàn, Chu Văn sẽ trả lại tờ giấy. Hai người xem như đạt được thỏa thuận sơ bộ.
Khi hai người đang bàn bạc, màn hình Ma Phương đột nhiên sáng lên, có Thú phối sủng phát động khiêu chiến.
Trên màn hình Ma Phương hiện lên hình ảnh một Thú phối sủng vô cùng đáng sợ.
Thoạt nhìn, người ta còn tưởng đó là tám con rồng quấn vào nhau. Nhưng nhìn kỹ lại, Thú phối sủng kia mọc ra tám cái đuôi, thân thể nối liền một khối, đầu thì giống rồng nhưng thân lại như rắn khổng lồ, không có móng rồng.
“Bát Kỳ Đại Xà, nó muốn khiêu chiến à?”
Thấy hình ảnh con quái vật hiện lên, Chu Văn thầm nghĩ.
Sinh vật Thần Thoại này, Chu Văn đã từng nghe nói qua, được xem là một trong những sinh vật Thần Thoại khá nổi tiếng, bóng dáng của nó xuất hiện trong rất nhiều truyền thuyết.
Rất nhanh, Chu Văn phát hiện tên của Bạo Quân Bỉ Mông trên bảng xếp hạng lại sáng lên. Thú phối sủng mà Bát Kỳ Đại Xà muốn khiêu chiến lại chính là Bạo Quân Bỉ Mông của hắn.
Trong phút chốc, toàn bộ Liên bang như bùng nổ. Sau khi Bạo Quân Bỉ Mông dùng ưu thế tuyệt đối nghiền nát Chimera, lại có Thú phối sủng dám khiêu chiến nó, đây là điều mà nhiều người không thể ngờ tới.
Dù sao thì hiện tại Bạo Quân Bỉ Mông chỉ xếp thứ mười ba, nhưng dựa trên phân tích và phỏng đoán, thực lực của nó ít nhất cũng phải nằm trong top 5.
Bây giờ có người khiêu chiến nó, mục đích không chỉ đơn giản là vì thứ hạng. Nếu không phải đã tìm ra được điểm yếu của Bạo Quân Bỉ Mông, thì cũng là để thăm dò thực lực thật sự của nó.
Bất kể là khả năng nào, trận chiến này chắc chắn sẽ vô cùng đáng xem.
Mọi người cũng đều đang đoán xem Bát Kỳ Đại Xà chưa từng xuất hiện này là Thú phối sủng của Liên bang hay của thế lực hải ngoại.
Mạng lưới của các thế lực lớn đều vận hành hết công suất, ai cũng muốn điều tra lai lịch của Bát Kỳ Đại Xà, hy vọng tìm ra chủ nhân của nó là ai.
Nhưng kết luận cuối cùng đều nghiêng về khả năng đây là một Thú phối sủng đến từ hải ngoại.
Trên một hòn đảo ở hải ngoại, một chàng trai trẻ đứng trước màn hình Ma Phương, ánh mắt rực sáng nhìn chằm chằm vào hình ảnh trên đó.
- Tại sao lại mạo hiểm khiêu chiến Bạo Quân Bỉ Mông? Mục tiêu của cậu phải là Thái Cổ Kiếm Tiên mới đúng. Khiêu chiến Bạo Quân Bỉ Mông sẽ chỉ khiến thực lực của Bát Kỳ Đại Xà bị bại lộ sớm mà thôi.
Một người đàn ông trung niên bước tới, nhìn chàng trai trẻ nhíu mày nói.