Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 641: CHƯƠNG 638: XÚC XẮC

Gã khoác trên mình bộ giáp trụ điêu khắc từ bạch cốt, đầu đội mặt nạ Khô Cốt, đôi mắt lóe lên hồng quang quỷ dị. Gã ung dung ngồi trên Ngai Vàng Hoàng Kim, ánh mắt quét qua đám người đang đứng trên phố.

Ánh mắt gã nhìn người, chẳng khác nào nhìn lũ súc vật heo chó.

Gã một tay chống cằm, nghiêng đầu, cứ thế nhìn bọn họ. Lúc này, đám người trên phố ai nấy đều mặt mày tái mét, cơ thể run lên bần bật, như thể dự cảm được một chuyện kinh thiên động địa sắp sửa ập đến.

- Gã kia là ai, sao lại ngồi chình ình ở đó?

Lưu Vân thấp giọng nói một câu.

Gã mặc giáp xương ngồi trên thềm đá dường như nghe thấy lời của Lưu Vân, từ xa liếc mắt nhìn hắn một cái, lập tức khiến Lưu Vân tê dại da đầu, sống lưng ứa mồ hôi lạnh.

May mắn thay, gã kia chỉ liếc hắn một cái rồi chẳng thèm để tâm nữa.

Chu Văn để ý thấy trước mặt gã kia có đặt một cái bát làm từ đầu lâu, nhưng không rõ bên trong chứa thứ gì.

Năng lực của Đế Thính đã bị hạn chế một phần, nên không thể nghe ngóng được ở khoảng cách xa như vậy.

Trong lúc Chu Văn đang suy tư, gã kia vươn tay, lấy một vật trong bát ra, kẹp giữa những ngón tay.

Lúc này Chu Văn mới nhìn rõ, đó lại là những viên xúc xắc, tổng cộng có sáu viên. Mỗi viên đều trong suốt như ngọc, sáu mặt được khắc các số từ 1 đến 6, mỗi một chấm đều mang màu máu tươi.

Ngay lúc gã kia cầm xúc xắc lên, tim Chu Văn và Lưu Vân đập thót một cái, bởi phiến đá dưới chân họ đột nhiên phát sáng.

Chỉ là lần này có chút đặc biệt, trên phiến đá hiện lên một con số màu máu.

Con số dưới chân Chu Văn là 19, của Lưu Vân là 18. Bọn họ vẫn chưa hiểu con số này đại biểu cho điều gì.

Nhưng rất nhanh, Chu Văn đã biết ý nghĩa của những con số đó, bởi dưới chân những người phía trước cũng đều hiện lên các con số màu máu. Mỗi người một số khác nhau, trải dài từ 1 đến 33, điều này cũng có nghĩa là trên con đường này có tất cả ba mươi ba người.

Chu Văn muốn biết, tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.

Cái gã ngồi cao tít trên kia chắc chắn sẽ gieo xúc xắc. Nếu con số gã lắc ra trùng với số dưới chân ai đó, người đó chắc chắn sẽ gặp đại họa.

Chỉ cần nhìn phản ứng của những người kia là biết họ đã từng trải qua chuyện tương tự, cho nên mới lộ ra vẻ mặt kinh hoàng đến thế.

- Nếu số của chúng ta trùng với số xúc xắc gã tung ra, không biết sẽ có chuyện gì xảy ra nhỉ?

Lưu Vân cũng đã nhìn ra mánh khóe, nuốt nước bọt nói.

- Không biết, nhưng chắc chắn không phải chuyện tốt lành gì.

Trong lúc Chu Văn nói, gã kia đã vung tay, ném những viên xúc xắc ra ngoài.

Chu Văn vốn tưởng gã sẽ ném chúng vào trong bát, nhưng kết quả lại nằm ngoài dự đoán của họ, gã ta ném thẳng xúc xắc xuống đất.

Sáu viên xúc xắc rơi xuống thềm đá, rồi lăn xuống từng bậc thang.

Điều kỳ diệu là, khi sáu viên xúc xắc chạm đất, chúng bắt đầu lớn dần lên. Đến lúc chúng lăn xuống mặt đường, mỗi cạnh đã dài hơn một mét.

Sáu viên xúc xắc khổng lồ lăn đi, lao vun vút vào con phố với tốc độ kinh người. Những người trên đường chỉ biết vội vàng né tránh, không ai dám chạm vào chúng, trông ai cũng sợ hãi tột độ.

- Chúng ta làm sao bây giờ?

Lưu Vân nhìn những viên xúc xắc đang lao về phía này, trong đó có hai viên khổng lồ chắc chắn sẽ lăn qua đúng vị trí của họ.

Nếu muốn né tránh, họ phải di chuyển qua ít nhất ba phiến đá.

- Cứ né trước đã rồi tính.

Dù không biết đó là thứ gì, Chu Văn vẫn quyết định tránh đi là hơn.

Khi những viên xúc xắc lăn tới, cả hai đều chọn cách né tránh. Giữa tiếng ầm ầm của sáu viên xúc xắc, chúng lăn qua bên cạnh họ, và con số của họ đều giảm đi 4 đơn vị.

Keng!

Xúc xắc lăn một mạch đến tận cổng chính, đâm sầm vào cánh cửa rồi bật ngược trở lại, rơi xuống khoảng đất trống trước đại môn. Sau khi xoay vài vòng, chúng mới dừng lại hẳn.

Một mặt hai, ba mặt ba, thêm một mặt sáu và một mặt năm, tổng điểm là 22.

Ánh mắt của Chu Văn và Lưu Vân lập tức đổ dồn về người mang số 22 trên phố. Người đó đứng ở khoảng giữa con đường, trông là một người đàn ông trung niên cực kỳ cường tráng, thân hình cao lớn vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn như thép đúc.

Tất cả mọi người trên phố đều nhìn về phía gã, còn sắc mặt gã thì trong nháy mắt trắng bệch, trở nên hoảng sợ tột cùng. Gã hét lên như điên dại, đáng tiếc âm thanh lại không truyền đi xa được, chỉ thấy gã há miệng gào thét mà không biết đang nói gì.

Gã vừa gào, vừa chạy loạn như một kẻ điên, nhưng dù gã chạy đến đâu, phiến đá dưới chân vẫn hiện lên con số 22.

Bùm!

Không một dấu hiệu báo trước, cơ thể gã đàn ông nổ tung như một quả dưa hấu, máu tươi văng khắp mặt đất.

Có điều rất nhanh, máu tươi đã thấm cả vào những khe hở giữa các phiến đá, không còn sót lại một chút gì, phảng phất như những phiến đá đó là quỷ hút máu.

Gã đàn ông trên Ngai Vàng Hoàng Kim khẽ phất tay, sáu viên xúc xắc liền lơ lửng bay ngược trở về. Chúng dần thu nhỏ lại giữa không trung, đến khi quay về lòng bàn tay gã thì đã trở lại kích thước ban đầu.

Xúc xắc nằm gọn trong tay, ánh mắt gã lạnh như băng quét qua những người còn lại trên phố, rồi ngai vàng từ từ hạ xuống, cuối cùng biến mất không còn tăm hơi.

- Thằng khốn đó! Hắn coi chúng ta là cái gì chứ? Đồ chơi của hắn à?

Lưu Vân nghiến răng nghiến lợi nói.

- Đúng vậy.

Chu Văn nhìn chằm chằm vào công trình kiến trúc trên thềm đá, nơi gã đàn ông kia đã biến mất.

Nhìn một lúc, Chu Văn mới lên tiếng:

- Xem ra gã kia chính là sinh vật dị thứ nguyên đáng sợ nhất ở Thành Hoàng Tuyền này. Nếu có thể giết được hắn, may ra mới có hy vọng thoát khỏi đây.

- Giết thế nào? Quy tắc của Thành Hoàng Tuyền đều do hắn định đoạt. Chúng ta ở trong này chẳng khác nào quân cờ trên bàn cờ, làm sao đấu lại kẻ cầm cờ chứ?

Vẻ mặt Lưu Vân đau khổ nói.

- Vậy phải xem hắn có tuân thủ quy tắc hay không. Nếu hắn cũng phải tuân thủ quy tắc, dù hắn là người chơi cờ, chúng ta vẫn có cơ hội thắng.

Chu Văn nói.

- Lỡ như hắn không cần tuân thủ quy tắc thì sao?

Lưu Vân hỏi lại.

- Vậy thì tìm cách khác.

Chu Văn nhìn người đang đứng gần họ nhất, trên mặt người kia vẫn còn vẻ kinh hoàng, xem ra đã bị cảnh tượng vừa rồi dọa cho sợ mất mật.

- Đi thôi, trước tiên chúng ta qua hỏi họ một chút, xem rốt cuộc nơi này là thế nào.

Chu Văn nói xong, liền tiếp tục tiến về phía trước.

Khoảng cách của họ tới người kia không còn xa, sau khi giết thêm mấy con sinh vật dị thứ nguyên cấp Sử Thi, cuối cùng họ cũng tiến vào phạm vi mười phiến đá so với người đó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!