Người đàn ông kia tóc đã hoa râm, trông chừng năm, sáu mươi tuổi. Dù mặt đã hằn nhiều nếp nhăn nhưng vẫn còn giữ được những đường nét góc cạnh, có thể đoán khi còn trẻ, ông hẳn là một người đàn ông anh tuấn.
Lúc nãy, khi người đàn ông kia đang nhìn xúc xắc đã trông thấy hai người Chu Văn, cũng biết họ muốn đến đây hỏi thăm tình hình, nhưng ông ta dường như không có ý muốn giao tiếp, vẫn chán nản đứng yên tại chỗ.
"Đại ca xưng hô thế nào ạ?"
Lưu Vân mở miệng hỏi.
Người đàn ông lớn tuổi nghe thấy tiếng, lúc này mới hoàn hồn, theo bản năng trả lời:
"Tôi tên Sở Hà, là giáo sư khoa Lịch sử của Học viện Đế Đô."
"Sở Hà? Vợ ông tên là Sở Dương à?"
Lưu Vân nói đùa.
Người đàn ông kia lại chẳng có tâm trạng đùa cợt, hay nói đúng hơn là trong tình cảnh này, đã không còn bất cứ chuyện gì có thể khiến ông ta thấy buồn cười, vì vậy ông chỉ nghiêm túc giải thích.
Chu Văn nghe được lời của ông lão, lập tức mở to hai mắt, có chút không thể tin được hỏi:
"Sở Hà? Ở khoa Lịch sử của Học viện Đế Đô có mấy giáo sư tên là Sở Hà ạ?"
"Chỉ có mình tôi."
Sở Hà dường như hơi choáng váng, hoàn toàn không để tâm đến câu hỏi kỳ quái của Chu Văn.
Chu Văn kích động nhìn Sở Hà, trong toàn bộ Học viện Đế Đô, cậu chỉ biết tên của một vị giáo sư, đó chính là Sở Hà.
Sở dĩ Chu Văn có thể nhớ kỹ cái tên này không phải vì Sở Hà nổi tiếng, mà cho dù ông ta có nổi tiếng ở Học viện Đế Đô thì Chu Văn cũng chẳng quan tâm, càng không buồn nhớ tên.
Nhưng cái tên Sở Hà này lại khác, bởi vị giáo sư khoa Lịch sử của Học viện Đế Đô này chính là một trong những thành viên của đội khảo sát mà Lão hiệu trưởng đã tham gia.
Chu Văn từng thấy tư liệu của Sở Hà trên danh sách, cũng đã nhìn thấy ảnh chân dung trong hồ sơ của ông.
Có điều lúc đó Chu Văn chỉ lướt qua cho nhớ mặt, hơn nữa Sở Hà cũng không phải mục tiêu của cậu, nên cậu không để ý nhiều.
Bây giờ nhớ lại, Sở Hà này có vài phần giống với Sở Hà trong ảnh, chỉ là Sở Hà trong ảnh hơi béo hơn một chút, không gầy gò như người này, trạng thái trông cũng tốt hơn nhiều, hồng hào khỏe mạnh, tóc vẫn còn đen chứ không hoa râm như bây giờ.
"Đây thật sự là vị giáo sư trong đội khảo sát sao? Không phải ông ta đã cùng Lão hiệu trưởng tiến vào chiến trường Trác Lộc ư, hơn nữa họ đã mất tích cùng nhau, tại sao ông ta lại ở đây?"
Chu Văn vốn đã cho rằng Lão hiệu trưởng gặp nạn, nhưng một người đi cùng Lão hiệu trưởng lại xuất hiện trong Hoàng Tuyền thành, điều này khiến lòng cậu dấy lên sóng lớn.
"Lẽ nào Hoàng Tuyền thành thật sự là nơi tụ họp của nhân loại sau khi chết? Chẳng lẽ người trong thành này đều không phải người sống, mà là quỷ hồn sau khi chết sao? Vậy mình và Lưu Vân thì sao? Chẳng lẽ... chẳng lẽ chúng ta đã chết mà không biết, hay linh hồn của chúng ta đã tiến vào Hoàng Tuyền thành?"
Chu Văn lắc đầu, vứt những suy nghĩ hoang đường này ra khỏi đầu.
"Giáo sư Sở, có phải ngài đã từng đến chiến trường Trác Lộc để làm công tác nghiên cứu không ạ?"
Chu Văn nhìn chằm chằm Sở Hà hỏi, trong lòng cậu mong chờ, Sở Hà này chính là giáo sư Sở Hà trong đội khảo sát.
Nếu họ thật sự là cùng một người, vậy thì Sở Hà còn sống chứng tỏ rất có thể Lão hiệu trưởng không gặp nạn, dù sao ở chiến trường Trác Lộc cũng không tìm thấy thi thể hay di vật nào của họ.
Từ nhỏ đến lớn, người tốt với Chu Văn không nhiều, Lão hiệu trưởng được xem là một trong số đó. Chu Văn cảm thấy người tốt như Lão hiệu trưởng không nên chết sớm như vậy, ít nhất cậu không hy vọng ông phải chết ở chiến trường Trác Lộc.
"Không."
Sở Hà lắc đầu nói.
"Tại sao lại không? Ngài nghĩ kỹ lại xem, Liên bang đã mời ngài tham gia đội khảo sát tiến vào chiến trường Trác Lộc, ngài cùng với Âu Dương Đình, và mấy vị giáo sư chuyên gia khác cùng đến Trác Lộc..."
Chu Văn nói.
Sau khi nói một hồi, tư duy của Sở Hà dường như đã linh hoạt hơn một chút, nghe xong lời của Chu Văn, ông cúi đầu suy tư một lát rồi nói:
"Tôi nhớ ra rồi, có chuyện như vậy. Lúc ấy Liên bang đúng là có mời tôi tham gia nghiên cứu tại chiến trường Trác Lộc, tôi nhớ trong danh sách còn có tên của giáo sư Âu Dương Đình."
"Vậy ngài đã cùng họ đến chiến trường Trác Lộc, tại sao một mình ngài lại ở đây?"
Chu Văn có chút kích động hỏi, vừa rồi cậu đã nhìn qua những người khác trên đường, nhưng không hề thấy Lão hiệu trưởng và các thành viên khác của đội khảo sát.
Ai ngờ Sở Hà lại lắc đầu nói:
"Không, không, tôi không đến chiến trường Trác Lộc. Bởi vì lúc đó tôi đã phát hiện một sự kiện trọng đại, nên tôi đã đến sa mạc Taklamakan để nghiên cứu, vì vậy tôi đã từ chối lời mời, không đi Trác Lộc."
"Ngài đã từ chối?"
Chu Văn nhìn Sở Hà với vẻ mặt khó tin.
Cậu đã xem qua tư liệu của các thành viên đội khảo sát, mặc dù họ đã mất tích nhưng những ghi chép thông tin trước đó liên quan đến họ vô cùng kỹ càng, thậm chí có cả thông tin về số thẻ của họ tại căn cứ.
Trong căn cứ có rất nhiều người đã gặp giáo sư Sở Hà, còn có người từng trò chuyện với ông. Bây giờ Sở Hà lại nói ông chưa từng đến chiến trường Trác Lộc, ngay từ đầu đã từ chối lời mời, điều này khiến trong đầu Chu Văn lóe lên vô số suy nghĩ.
"Sở Hà này đang nói dối sao? Hay ông ta nói thật là mình không đến chiến trường Trác Lộc? Nếu Sở Hà thật sự không đi, vậy thì Sở Hà đã đến chiến trường Trác Lộc là ai? Sở Hà này là thật hay giả? Hay vốn dĩ cả hai là một, nhưng sau khi Sở Hà chết, linh hồn tiến vào Hoàng Tuyền thành nên đã quên mất chuyện cũ? Không đúng, ông ta vẫn nhớ tên tuổi, vẫn biết mình là giáo sư của Học viện Đế Đô, trông không giống trường hợp bị mất trí nhớ..."
Lúc này, đầu óc Chu Văn rối như tơ vò, nhất thời không thể nghĩ ra mấu chốt của vấn đề.
"Đúng vậy, tôi đã từ chối."
Sở Hà cay đắng nói:
"Lúc trước tôi cũng từng do dự, nếu tôi chọn đến chiến trường Trác Lộc thì đã không bị nhốt ở đây rồi."
Chu Văn thầm nghĩ:
"Nếu ông đến chiến trường Trác Lộc, hoàn cảnh chưa chắc đã tốt hơn bây giờ. Ít nhất bây giờ ông còn sống, còn đám người Lão hiệu trưởng vẫn chưa biết sống chết thế nào."
"Tiểu sư đệ, mấy chuyện không cần thiết lát nữa hẵng nói, thời gian của chúng ta không còn nhiều đâu, hỏi chuyện quan trọng đi."
Lưu Vân vội nói.
Chu Văn gật đầu hỏi:
"Giáo sư Sở, tại sao ngài lại tiến vào Hoàng Tuyền thành? Tình hình nơi này rốt cuộc là thế nào ạ?"
Sở Hà nói:
"Lúc ấy tôi đang nghiên cứu di chỉ văn minh Niya trong sa mạc Taklamakan, ai ngờ lại gặp phải bão cát lớn. Chờ sau khi bão cát qua đi, tôi đã thấy Hoàng Tuyền thành, sau đó bốn phía bốc lên lửa lớn, khiến tôi không thể không tiến vào đây."
Thật ra chuyện Sở Hà tiến vào Hoàng Tuyền thành cũng không khác mấy so với đám người Lưu Vân và Chu Văn, chỉ là lời của Sở Hà khiến Chu Văn nghĩ đến một vấn đề rất quan trọng.