— Giáo sư Sở, ngài vào Hoàng Tuyền thành lúc nào vậy?
Chu Văn hỏi thẳng.
Nếu Sở Hà này thật sự là Giáo sư Sở Hà của Học viện Đế Đô, vậy thì vị giáo sư Sở Hà đang ở chiến trường Trác Lộc rất có thể là kẻ giả mạo.
Nhưng kẻ giả mạo kia lại không bị phát hiện trong một thời gian dài, chứng tỏ Giáo sư Sở Hà thật đã đến sa mạc Taklamakan từ rất sớm, nên mới không ai nhận ra, nếu không kẻ giả mạo đã sớm bị vạch mặt.
Theo logic đó, Giáo sư Sở Hà hẳn đã vào Hoàng Tuyền thành từ rất sớm. Nếu không, ông ấy đã có thể liên lạc với bên ngoài, và người nhà sẽ biết ông ấy đang ở sa mạc chứ không phải ở chiến trường Trác Lộc.
Sự thật là, không một ai biết chuyện này, ngay cả người nhà của Giáo sư Sở cũng cho rằng ông đang ở chiến trường Trác Lộc, điều này cực kỳ bất thường.
Nếu không phải có kẻ cố tình cắt đứt liên lạc giữa Giáo sư Sở Hà và thế giới bên ngoài, thì chỉ có thể là ông đã vào Hoàng Tuyền thành từ rất sớm, nên không ai biết ông đã đến sa mạc chứ không phải chiến trường Trác Lộc.
Nhưng Hoàng Tuyền thành lại tồn tại ba thiết luật, không hiểu sao Giáo sư Sở Hà có thể sống sót lâu như vậy?
— Lúc nào ư?
Giáo sư Sở Hà kỳ quái nhìn hắn:
— Là hôm nay. Chẳng phải hôm nay các cậu gặp bão cát nên mới vào đây sao?
— Hôm nay? Vậy trước đó ngài không liên lạc với người nhà à? — Chu Văn không tin, hỏi lại.
— Trong sa mạc mênh mông này làm gì có tín hiệu, ta biết liên lạc với gia đình bằng cách nào? Hơn nữa, hơn nửa tháng trước khi đi, ta đã liên lạc với họ lúc còn ở thành phố bên ngoài. Khi đó ta còn rất phấn khích nói với họ rằng ta có một phát hiện trọng đại, chẳng bao lâu nữa sẽ trở về đoàn tụ, không ngờ...
Gương mặt Giáo sư Sở Hà tràn ngập vẻ bi thương.
Trong thoáng chốc, Chu Văn hoàn toàn bối rối. Nửa tháng trước Giáo sư Sở Hà vẫn còn liên lạc với người nhà, tại sao gia đình ông lại không hề nhắc đến chuyện này? Hay là họ bị ép buộc không được tiết lộ chuyện Giáo sư Sở Hà đến sa mạc Taklamakan nghiên cứu?
Lúc này, Chu Văn chỉ ước có thể quay về ngay lập tức, tìm người nhà Giáo sư Sở Hà hỏi cho ra nhẽ.
Theo Chu Văn, chuyện này tuyệt đối không phải ngẫu nhiên. Việc hai Giáo sư Sở Hà xuất hiện ở hai nơi khác nhau chắc chắn có kẻ đứng sau giật dây.
"Là ai đã làm tất cả những chuyện này? Nếu Sở Hà trong đội khảo sát ở chiến trường Trác Lộc là giả, vậy mục đích của hắn là gì? Lão hiệu trưởng mất tích có liên quan gì đến hắn không?"
Nghĩ đến đây, tâm tư Chu Văn rối như tơ vò.
Nếu thật sự có kẻ cố ý bắt Lão hiệu trưởng, vậy chắc chắn ông vẫn còn khả năng sống sót.
Lưu Vân thì có chút sốt ruột. Chu Văn hỏi loanh quanh nãy giờ mà chẳng trúng vấn đề trọng tâm, hắn không nhịn được bèn hỏi:
— Giáo sư Sở, ngài đến sớm hơn chúng tôi, ngài có biết tình hình ở đây rốt cuộc là thế nào không? Sinh vật dị thứ nguyên vừa xuất hiện là thứ gì vậy?
— Đó là Chủ nhân Hoàng Tuyền thành, phía trên kia là Tang Chung. Cứ mỗi giờ chuông sẽ vang lên một lần, mỗi ngày vang bảy lần, hắn sẽ xuất hiện, tung xúc xắc, cướp đi một mạng người... — Thân thể Giáo sư Sở Hà run rẩy nói.
— Chờ một chút, ngài nói mỗi ngày chuông vang bảy lần, nghĩa là người ở trong Hoàng Tuyền thành không chỉ có một ngày thôi đúng không? — Chu Văn phát hiện ra vấn đề trong lời nói của Sở Hà.
Giáo sư Sở Hà cười khổ:
— Ta cũng chỉ nghe người khác nói thôi. Vừa rồi các cậu cũng thấy đấy, Chủ nhân Hoàng Tuyền thành xuất hiện và cướp đi mạng người, nói không chừng ngày mai sẽ đến lượt ta. Mà lo lắng cũng thừa, hôm nay còn chưa chắc sống nổi, hơi đâu mà lo cho ngày mai?
Lưu Vân lập tức thất vọng. Vốn tưởng tìm được người biết chuyện để hỏi chút thông tin hữu ích về Hoàng Tuyền thành, ai ngờ Giáo sư Sở Hà cũng vào đây cùng ngày với bọn họ, chỉ là sớm hơn một chút.
Nhìn kỹ dưới chân Giáo sư Sở Hà, hắn phát hiện số bước còn lại của ông là 132, thậm chí còn ít hơn cả bọn họ.
— Giáo sư Sở Hà, về thông tin liên quan đến Hoàng Tuyền thành và Chủ nhân Hoàng Tuyền thành, ngài còn nghe được gì nữa không? — Lưu Vân không cam lòng hỏi tiếp.
Ngoài dự đoán của Lưu Vân, những gì Giáo sư Sở Hà biết lại nhiều hơn hắn tưởng tượng.
Theo những gì Giáo sư Sở Hà nghe được, ba thiết luật của Hoàng Tuyền thành là tuyệt đối không thể vi phạm, nếu không sẽ chết một cách tức tưởi ngay lập tức.
Khoảng cách của một phiến đá là một đơn vị, bất kể tiến, lùi hay đi sang hai bên, đều bị trừ một đơn vị.
Nếu số bước trở về 0, cũng đồng nghĩa với cái chết.
Giáo sư Sở Hà đã tận mắt chứng kiến một người vì số bước về 0 mà tự nổ tung bỏ mạng, tình cảnh không khác gì người đàn ông trung niên vừa chết lúc nãy.
Nghe nói muốn sống sót rời khỏi Hoàng Tuyền thành chỉ có một cách duy nhất, đó là đi đến cuối con đường, bước lên thềm đá, đến trước Thần tọa của Hoàng Tuyền thành và gõ vang Tang Chung, khi đó mới có thể thoát khỏi nơi này.
— Đó là chuyện không thể nào. Từ đây đến thềm đá ít nhất cũng phải hai, ba ngàn phiến đá nữa. Số bước của chúng ta căn bản không đủ để đến đó, nói gì đến việc tới trước Thần tọa gõ Tang Chung. — Lưu Vân nhíu mày nói.
— Muốn tăng số bước cũng không phải không có cách. Chỉ cần chờ đến lúc người tiếp theo chết, các cánh cửa hai bên đường sẽ mở ra, lúc đó có thể kiếm thêm số bước. — Giáo sư Sở Hà chỉ vào những tòa nhà đang đóng chặt cửa hai bên đường.
— Những cửa hàng ven đường đó bán số bước sao? Chúng ta cần dùng gì để trao đổi? Tiền hay Kết tinh thứ nguyên? — Lưu Vân nhìn những cửa hàng hai bên.
— Không, những tòa nhà đó không phải cửa hàng, mà là Hình phòng. Cậu có thể chịu đựng cực hình bên trong để đổi lấy số bước. Hình phạt trong mỗi Hình phòng đều khác nhau, và số bước nhận được cũng khác nhau...
Khi nói những lời này, trong mắt Giáo sư Sở Hà lộ rõ vẻ hoảng sợ.
Chu Văn và Lưu Vân nghe xong đều trợn mắt hốc mồm. Theo lời Giáo sư Sở Hà, các hình phạt trong Hình phòng vô cùng đa dạng: Lạc ấn, thiêu sống, xẻo thịt, đủ các loại tra tấn khác nhau.
Lạc ấn là bị một khối sắt nung đỏ ấn lên ngực, làm da thịt cháy khét, hình phạt này có thể đổi được năm bước.
Còn loại châm kim vào mười đầu ngón tay thì có thể đổi được mười bước; dùng dao xẻo đi một miếng thịt thì được một bước.
Đủ loại hình phạt tuy không đến mức giết người, nhưng lại khiến người ta khiếp vía.
— Nói như vậy, chỉ cần chúng ta chịu được đau đớn là có thể kiếm đủ số bước để đến thềm đá sao? — Lưu Vân nói.
— Cũng không hẳn. Mỗi loại hình phạt chỉ có hiệu lực thưởng số bước ở lần đầu tiên mà thôi. — Giáo sư Sở Hà nói.
Chu Văn lập tức đếm số Hình phòng hai bên đường. Dựa theo thông tin của Giáo sư Sở Hà, mỗi Hình phòng chỉ kiếm được khoảng mười bước.
"239 Hình phòng, nếu mỗi nơi kiếm được mười bước, vậy tối đa cũng chỉ được hơn hai ngàn bước. Không biết chừng đó có đủ để đi đến thềm đá không?"
Chu Văn thầm tính toán, cảm thấy con số này có vẻ vừa đủ, nhưng đây cũng chỉ là phỏng đoán, không có gì chắc chắn.
— Tiểu sư đệ, hình như ban đầu chúng ta đã phạm sai lầm rồi... — Sắc mặt Lưu Vân có chút khó coi, hắn cũng đã nghĩ đến vấn đề mà Chu Văn đang nghĩ.
Số bước quá ít ỏi, e rằng phải đi hết tất cả các Hình phòng mới có thể đến được Thần tọa của Hoàng Tuyền thành.
Nhưng bọn họ đã đi một mạch và bỏ qua rất nhiều Hình phòng. Bây giờ nếu quay lại, sẽ lãng phí rất nhiều bước đi, khiến cho số bước vốn đã ít ỏi lại càng thêm eo hẹp.