- Thôi được, cậu cứ ở đây xem trước đi, nhưng tuyệt đối đừng tự mình xuống hồ. Khó khăn lắm mới đến được đây một chuyến, ta xuống săn vài con Tinh Thú, lỡ như săn được con Đấu Tinh Thú nào, rớt ra được kết tinh Nguyên Khí Kỹ thì sẽ đổi cho cậu.
Lưu Vân bước về phía hồ nước.
- Đại sư huynh, cẩn thận nha.
Chu Văn nói.
- Không có cậu ở bên cạnh, ta sẽ không xui xẻo như vậy đâu.
Lưu Vân nói xong đã lặn xuống nước.
Chu Văn nhìn Lưu Vân xuống hồ, thoạt nhìn hồ nước rất nông, nhưng khi Lưu Vân chìm vào trong nước, cơ thể lại cứ thế lặn sâu xuống, tựa như hồ nước này sâu không thấy đáy.
Cơ thể hắn khi chìm xuống nước còn chậm rãi thu nhỏ lại, cuối cùng chỉ lớn chừng hạt bụi rồi hướng về một tinh cầu trong hồ, trong nháy mắt biến mất.
- Đúng là một lĩnh vực dị thứ nguyên thần kỳ. Đợi đến ban ngày mình sẽ xuống hồ chụp lại cái đồ án nhỏ kia, tải phó bản Vô Tẫn Tinh Hải về, lúc đó muốn cày kiểu gì mà chẳng được.
Chu Văn ngồi bên cạnh hồ, xem xét tỉ mỉ Tinh đồ trên Thâu Thiên Hoán Nhật bia.
Nhìn được một lát, Mê Tiên Kinh bắt đầu có tác dụng, dòng Nguyên Khí lưu chuyển càng lúc càng chậm, cuối cùng hoàn toàn dừng lại.
Sau đó, Nguyên Khí đột nhiên bùng nổ, vận chuyển theo một phương thức hoàn toàn mới, không ngừng di chuyển bên trong cơ thể hắn.
Thâu Thiên Hoán Nhật Quyết không giống những Nguyên Khí Quyết mà Chu Văn đã luyện qua, nó đem lại cảm giác hết sức kỳ diệu. Nguyên Khí lưu động trong cơ thể như biến thành vô số vì sao đang chuyển động, và khi vận hành, chúng lại di chuyển theo quỹ đạo của sao trời, tạo thành một tinh hệ riêng biệt.
Cũng không mất nhiều thời gian, Chu Văn đã nhập môn được Thâu Thiên Hoán Nhật Quyết, nhưng muốn tấn thăng nó thì không hề đơn giản.
Chu Văn cũng không nóng vội luyện tiếp, vội vàng cũng vô ích, đây không phải là chuyện một sớm một chiều có thể luyện thành.
Hắn tìm một hòn đá cạnh hồ ngồi xuống, lấy chiếc điện thoại thần bí ra bắt đầu cày phó bản, chờ đến ban ngày rồi xuống hồ chụp lại đồ án nhỏ kia.
Chu Văn cày xong một lượt phó bản, thời gian đến trời sáng vẫn còn rất lâu, cũng chưa thấy Lưu Vân quay về.
Đứng dậy vận động thân thể một chút, ánh mắt hắn lại nhìn về phía Vô Tẫn Tinh Hải, và rồi phát hiện bên trong đó lại xuất hiện một vật kỳ quái.
Ban ngày, Chu Văn đã xem xét vô cùng cẩn thận, bên trong hồ không có bất kỳ sinh vật nào, đừng nói là tôm cá, ngay cả côn trùng và rong rêu cũng không có, toàn bộ hồ nước chẳng khác gì nước cất.
Nhưng hiện tại, Chu Văn lại thấy trong hồ có một sinh vật trông như con sứa, thân thể trong suốt tựa thủy tinh, còn phát sáng như bóng đèn.
Sinh vật kia bập bềnh trôi nổi trong hồ, khi đi qua những tiểu cầu, nó lại nuốt chửng chúng vào trong cơ thể.
Mặc dù bản thân nó không lớn, chỉ bằng nắm tay của người trưởng thành, nhưng nếu so sánh nó với những tinh cầu kia, kích thước của sinh vật này có chút kinh khủng.
- Cái thứ này... lại có thể nuốt chửng cả tinh cầu ư?
Chu Văn cảm thấy có chuyện không ổn, bởi vì hắn phát hiện, vị trí mà sinh vật kia đi qua lại rất gần khu vực của Lưu Vân.
- Lỡ như cái tiểu cầu mà Lưu Vân đang ở bị con quái kia nuốt mất, không biết đại sư huynh có toi đời không nhỉ?
Chu Văn nhìn sinh vật kia di chuyển trong nước, mặc dù tốc độ rất chậm, nhưng phương hướng di chuyển của nó lại ngày càng gần chỗ của Lưu Vân.
- Đại sư huynh sẽ không bị nó nuốt chửng chứ?
Chu Văn có chút lo lắng, nhưng lại chẳng có cách nào.
Tiểu cầu trong nước thực sự quá nhiều, Chu Văn chỉ biết vị trí đại khái mà Lưu Vân đi vào lúc trước, chứ không biết chính xác hắn đang ở tiểu cầu cụ thể nào, cho dù bây giờ hắn có lao xuống cũng không kịp.
Suy nghĩ một chút, Chu Văn triệu hồi Hoàng Kim Bá Kiếm, bổ ra một đạo kiếm quang, chém về phía sinh vật trong hồ.
Nhưng kiếm quang vừa tiến vào hồ nước liền trở nên nhỏ xíu, cuối cùng chỉ còn bé như một cây kim, đừng nói là tấn công sinh vật kia, ngay cả chuyện có đến được chỗ nó hay không còn khó nói.
Mà cho dù kiếm quang có thể chém trúng thân thể sinh vật kia, e là cũng chẳng có tác dụng gì mấy.
- Đại sư huynh… Đại sư huynh… Không phải ta không muốn cứu ngươi, mà ta thật sự bất lực…
Chu Văn lại chém thêm mấy kiếm, kết quả vẫn không có tác dụng gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn khoảng cách giữa Lưu Vân và sinh vật kia ngày càng gần.
- Toang rồi!
Một lúc sau, sinh vật kia đã tiến đến khu vực của Lưu Vân, nuốt chửng từng tiểu cầu ở gần đó.
Những tiểu cầu tiến vào thân thể của nó giống như từng hạt đậu phát sáng, lăn qua lăn lại trong bụng nó, cuối cùng chậm rãi tan rã rồi biến mất.
- Đại sư huynh ơi là đại sư huynh, không ngờ ngươi lại chết sớm như vậy, ngay cả một bộ y phục cũng không để lại, ta muốn lập mộ cho ngươi cũng chẳng có di vật…
Ngay lúc Chu Văn đang cảm thán, hắn đột nhiên nghe được tiếng “ào ào”, chỉ thấy Lưu Vân từ dưới hồ nước vọt lên, trông vô cùng chật vật, quần áo trên người đã nát như tương, vừa ra khỏi nước liền rã ra thành bột.
- Tiểu sư đệ, có phải cậu vừa chơi xỏ sư huynh không hả? Muốn qua cầu rút ván, để ta chết ở dưới đó phải không?
Lưu Vân nhảy lên bờ, phẫn nộ chất vấn Chu Văn.
- Đại sư huynh, lời của huynh có ý gì? Ta thấy có sinh vật trong nước đang nuốt tiểu cầu nên muốn cứu huynh, nhưng tất cả công kích đánh vào hồ đều vô dụng, nên ta cũng đành bó tay.
Chu Văn nói.
- Không phải cậu âm thầm giở trò quỷ, thì ta làm sao lại xui xẻo đến mức gặp phải Kẻ Thôn Phệ Tinh Cầu chứ? Bình thường cái thứ đó sẽ không xuất hiện đâu.
Lưu Vân trừng mắt nói.
- Đại sư huynh, huynh thật sự hiểu lầm ta rồi. Ta đâu có quen thuộc nơi này, vẫn phải nhờ huynh dẫn ta rời khỏi đại sa mạc cơ mà? Coi như ta muốn ra tay với huynh, cũng không ngu đến mức chọn thời điểm này. Mà ta đã nói với huynh rồi, thấy Tào Bá Tinh là điềm xấu mà.
Chu Văn nói.
Lưu Vân nghĩ lại cũng thấy đúng, không khỏi bực bội nói:
- Tại sao gần đây ta lại xui xẻo như vậy chứ, xuống Tiều Minh Tinh cũng không thấy Kẻ Thôn Phệ Tinh Cầu. May mà ta còn có chiêu phòng thân, chứ không thì mười cái mạng cũng không đủ chết.
- Kẻ Thôn Phệ Tinh Cầu rốt cuộc là cái gì? Nó hẳn là sinh vật cấp Thần Thoại, nhưng nó có thể thật sự thôn phệ được tinh cầu sao?
Chu Văn tò mò hỏi.
- Trong thực tế nó có thể thôn phệ tinh cầu hay không thì ta không biết, có điều bên trong Vô Tẫn Tinh Hải này, nó chính là bá chủ tuyệt đối, bất luận sinh vật nào gặp nó đều bị nó nuốt chửng trong một ngụm, ngay cả tinh cầu cũng không ngoại lệ. Có điều mấy cái tiểu cầu này so với tinh cầu thật sự thì nhỏ hơn nhiều, ta đoán chừng tinh cầu mà Kẻ Thôn Phệ có thể nuốt cùng lắm cũng chỉ ngang một ngọn núi lớn thôi.
Lưu Vân nói.
- Huynh nói xem Bạo Quân Bỉ Mông của ta có xử được nó không?
Chu Văn trầm ngâm nói.
- Hắn không thể, Bạo Quân Bỉ Mông đâu có am hiểu thủy chiến?
Lưu Vân liếc nhìn Kẻ Thôn Phệ trong hồ rồi nói.
- Cái này thì ta không rõ.
Chu Văn tính toán đợi tải phó bản về xong sẽ cho Bạo Quân Bỉ Mông vào thử sức.
Bởi vì có Kẻ Thôn Phệ Tinh Cầu, Lưu Vân không dám tiến vào Vô Tẫn Tinh Hải nữa, chỉ đành ở lại bên hồ cạnh Chu Văn.