- Tiểu sư đệ, ngươi xem lâu như vậy, đã lĩnh ngộ được chút gì chưa?
Lưu Vân ngồi ở bên cạnh, có chút nhàm chán hỏi.
- Một chút.
Chu Văn nói.
- Một chút là bao nhiêu?
Lưu Vân tiếp tục truy vấn.
Không có thể chất phù hợp với tấm bia Thâu Thiên Hoán Nhật, có lĩnh ngộ được mới là lạ, cho nên khi Chu Văn nói lĩnh ngộ được một chút, Lưu Vân không tin.
Cái này không liên quan gì đến việc có phải thiên tài hay không, thậm chí cũng không liên quan nhiều đến ngộ tính cao hay thấp, nếu không có Chư Thiên Tinh Mạch thể thì gần như không thể luyện được. Đây chính là cơ sở, tựa như không có móng thì không thể xây nhà cao tầng, nên Lưu Vân cho rằng Chu Văn không có khả năng lĩnh ngộ được Thâu Thiên Hoán Nhật quyết.
- Một chút là một chút.
Chu Văn vừa cười vừa nói.
Lưu Vân nhếch miệng, không hỏi nữa. Chu Văn nhìn chằm chằm vào bên trong Vô Tẫn Tinh Hải, muốn xem thử ngoài Kẻ Thôn Phệ Tinh Cầu ra còn có thứ gì đáng sợ hơn không.
Đáng tiếc, ngoài Kẻ Thôn Phệ, hắn cũng không thấy sinh vật dị thứ nguyên nào khác.
- Ngoài Kẻ Thôn Phệ ra, trong Vô Tẫn Tinh Hải không còn sinh vật dị thứ nguyên nào khác sao?
Chu Văn hỏi.
- Trên những tinh cầu kia còn có Tinh thú, có điều chúng chỉ tồn tại bên trong tinh cầu, không thể thoát ly khỏi đó. Mà bên ngoài tinh cầu chỉ có một Kẻ Thôn Phệ, nó chính là bá chủ nơi này, mở miệng là nuốt tinh cầu, ngay cả sinh vật dị thứ nguyên trên tinh cầu cũng bị nuốt sạch, đơn giản là một sự tồn tại vô địch. Vừa rồi may mà đại sư huynh của ngươi am hiểu kỹ năng Man Thiên Quá Hải, mới có thể trốn thoát khỏi nó. Đổi thành người khác, cho dù Lục Đại Anh Hùng sống lại, chưa chắc đã thoát khỏi Kẻ Thôn Phệ.
Lưu Vân có chút đắc ý nói.
Chu Văn nhìn một lúc, cảm thấy hơi nhàm chán, bèn lấy điện thoại di động ra cày game, farm một lượt đám sinh vật hiếm và sinh vật Thần Thoại.
- Nếu ngươi đã xem kỹ rồi thì chúng ta nên trở về thôi. Tuy nói không tiến vào Vô Tẫn Tinh Hải thì hẳn là không có nguy hiểm, có điều nơi này là đại sa mạc, ngươi cũng biết đấy, nói không chừng sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Mà gần đây vận rủi cứ đeo bám hai đứa mình, tốt nhất nên về sớm một chút.
Lưu Vân nói.
- Ta muốn đợi đến ban ngày, sau đó xuống hồ xem khối bia Thâu Thiên Hoán Nhật kia, biết đâu lại có phát hiện gì thì sao.
Chu Văn nửa thật nửa giả nói.
Lưu Vân bĩu môi:
- Tiểu sư đệ, ngươi đừng trách sư huynh nói thẳng, ban đêm ngươi còn xem không hiểu, đợi đến ban ngày không có ánh sao, nó chẳng khác nào một khối đá trụi lủi, ngươi làm sao mà nhìn ra được cái gì?
- Vất vả lắm mới tới đây, không thử một lần sao cam lòng.
Chu Văn không hề bị lay động.
- Được rồi, vậy ban ngày ngươi xem xong chúng ta lại đi. Ta ngủ trước đây, khi nào đi thì gọi ta.
Lưu Vân tìm một chỗ bên cạnh ngủ, không đến ba giây đã vào giấc.
Tư thế ngủ của hắn rất kỳ quái, Chu Văn cảm thấy hắn giống như một con mèo, lúc nào cũng có thể bật dậy khỏi mặt đất.
Nhìn kỹ, Chu Văn phát hiện tư thế ngủ của Lưu Vân không tầm thường, bất kể bị tấn công từ hướng nào, tư thế này cũng giúp cơ thể hắn có thể dễ dàng phản ứng lại.
Nhưng một người có tư thế ngủ như vậy, chắc chắn trước kia Lưu Vân đã trải qua rất nhiều chuyện, người bình thường nào lúc ngủ lại phòng bị đến thế.
Cảm ứng của Chu Văn hết sức nhạy bén, nhưng hắn sẽ không duy trì tư thế chiến đấu khi ngủ, vì hắn vốn không có cái ý thức đó.
Đương nhiên, có Đế Thính bên cạnh, người bình thường không thể nào tới gần hắn mà không bị phát hiện.
Cày cả đêm, mặc dù thu được không ít Trứng phối sủng, nhưng không có loại mà Chu Văn mong muốn.
Medusa, Cùng Kỳ, Chúc Long vẫn không chịu rớt ra Trứng phối sủng.
- Lạ thật, lần nào giết chúng mình cũng mang theo Tiểu Lão Hổ, giết nhiều lần như vậy, theo lý mà nói thì cũng phải rớt ra rồi chứ?
Chu Văn không khỏi cảm thấy hơi phiền muộn.
Thời gian một đêm trôi qua rất nhanh, đến sáng, ánh sao trên trời và trong hồ đều tan biến, khiến mặt hồ kia khôi phục lại dáng vẻ bình thường.
Trông nó chỉ như một cái hồ bình thường, không cách nào tưởng tượng được rằng ban đêm, nó lại biến thành Vô Tẫn Tinh Hải.
Lưu Vân không lừa hắn, tấm bia Thâu Thiên Hoán Nhật vẫn còn trong hồ nước. Chu Văn đánh thức Lưu Vân, hỏi hắn xuống hồ có cấm kỵ gì không.
- Chẳng có cấm kỵ gì cả, chỉ cần không tùy tiện xuống hồ vào buổi tối là được, nó chẳng khác gì một cái hồ bình thường.
Lưu Vân lắc đầu nói.
Chu Văn thử xuống nước, quả nhiên không có gì thần kỳ như đêm qua. Chân Chu Văn đạp xuống mặt hồ, nước hồ cũng chỉ đến hông mà thôi.
Trên người Chu Văn có Cửu Long quyết lĩnh ngộ từ Hắc Long, hiện tại lao đầu xuống nước, rất nhanh đã đến vị trí của tấm bia Thâu Thiên Hoán Nhật.
Như lời Lưu Vân nói, ban ngày thứ này chẳng khác gì một tấm bia đá bình thường, phía trên chỉ có một ít vết cắt, không hề có Tinh quang. Nếu không phải bên trên có khắc những đồ án nhỏ, Chu Văn cũng chẳng buồn tới đây làm gì.
Sau khi đến gần, chiếc điện thoại thần bí rung lên một cái. Chu Văn cầm di động chụp tấm bia đá, điện thoại lập tức tiến vào trạng thái downloading…
Cất điện thoại đi, Chu Văn lại sờ lên bia đá, chỉ cảm thấy tay lạnh buốt, như đang sờ vào một khối sắt.
Chu Văn không dám tùy tiện làm bậy, quay người lên bờ.
- Thế nào tiểu sư đệ, có ngộ ra cái gì chưa?
Lưu Vân cười híp mắt nhìn Chu Văn hỏi.
- Ngộ được chút rồi.
Chu Văn gật đầu nói.
- Hôm qua ngươi ngộ được một chút, hôm nay lại ngộ thêm một chút, chắc là nhập môn rồi nhỉ?
Lưu Vân trêu chọc.
- Ừm, nhập môn rồi.
Chu Văn trả lời.
Lưu Vân đang uống nước, suýt nữa thì sặc, không tin nổi nhìn Chu Văn nói:
- Thật hay giả đấy, ngươi thật sự nhập môn rồi à?
- Chỉ là nhập môn thôi mà, có gì khó đâu? Chẳng phải ngươi cũng sớm đã nhập môn rồi sao.
Chu Văn thuận miệng nói.
Lưu Vân nào chịu tin, đưa tay vốc một nắm cát dưới đất, bàn tay bóp lại, những hạt cát kia liền ngưng tụ thành một viên cầu.
Tay Lưu Vân lại buông lỏng, viên cát lớn kia lại biến thành cát vàng bay lả tả.
- Nếu ngươi thật sự nhập môn, hẳn là có thể làm được thế này chứ?
Lưu Vân nhìn Chu Văn hỏi.
- Để ta thử xem.
Chu Văn cũng vốc một nắm cát dưới đất, vận chuyển Thâu Thiên Hoán Nhật quyết, những hạt cát trên bàn tay như bị nam châm hút lấy nhau, biến thành một viên cát tròn, nhưng không hoàn mỹ như của Lưu Vân.
- Vãi... Ngươi thật sự nhập môn Thâu Thiên Hoán Nhật quyết rồi á?
Lưu Vân mở to hai mắt, nhìn Chu Văn như gặp phải quỷ.
- Cái này có giả được sao?
Chu Văn nhẹ buông tay, viên cát lại tản ra.
- Được rồi, mục đích của ta đã đạt được, chúng ta về thôi. Chờ ra khỏi đại sa mạc, ta sẽ trả lại tờ giấy ký tên cho ngươi.
Chu Văn nói.
- Tiểu sư đệ, ngươi đúng là kỳ tài, nhưng rốt cuộc ngươi làm thế nào vậy? Theo ta được biết, muốn tu luyện Thâu Thiên Hoán Nhật quyết, điều kiện tiên quyết là phải có thể chất đặc thù, mà hình như ngươi đâu có thể chất đặc thù đó.
Lưu Vân nghĩ mãi không ra. Hắn có thể chất đặc thù là Chư Thiên Tinh Mạch thể, tự nhiên biết người có Chư Thiên Tinh Mạch thể sẽ có những đặc điểm gì, mà hắn không hề thấy những đặc điểm đó trên người Chu Văn.
- Cần thể chất đặc thù sao? Cái này thì ta không biết, ta chỉ tùy tiện luyện một chút đã nhập môn rồi, cũng không thấy khó lắm.
Chu Văn nói.
Lưu Vân cảm giác như có thứ gì đó nghẹn lại trong cổ họng, không nói nên lời.
✶ Truyện dịch AI tại Thiên Lôi Trúc ✶