Chu Văn bất giác ngồi xuống, hòa vào đám người kia, miệng cũng bất giác lẩm nhẩm đọc theo.
Giọng đọc của Chu Văn trầm bổng du dương, nghe có vẻ quen tai, nhưng hắn hoàn toàn không biết mình đang đọc cái gì.
May là luồng sức mạnh thần bí trên Phu Tử bình địa này dường như không có ác ý, chỉ bắt hắn ngồi đọc sách. Tạm thời chưa biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo nên Chu Văn cũng không vội thoát khỏi sự khống chế này. Hắn muốn xem rốt cuộc luồng sức mạnh bí ẩn này định làm gì.
Trên Phu Tử bình địa đã có hơn một trăm người đang ngồi, trông đều là người tu luyện. Chu Văn cảm thấy việc họ tụ tập ở đây không phải là ngẫu nhiên.
"Tại sao trong tài liệu về Khổng sơn lại không hề nhắc đến việc Phu Tử bình địa có một sức mạnh kỳ lạ như vậy?"
Chu Văn vừa lẩm nhẩm đọc theo, vừa cố gắng phân tích nội dung.
Nội dung vừa trúc trắc vừa khó hiểu, ngữ pháp và cách dùng từ khác xa so với tiếng hiện đại, rõ ràng là cổ văn thuần túy.
Vốn kiến thức văn học của Chu Văn cũng chỉ tầm thường, cổ văn đơn giản thì còn hiểu được đôi chút, chứ loại khó nhằn thế này thì hắn chịu chết.
Trước đây Chu Văn cũng từng nghiên cứu cổ văn của Phật gia và Đạo gia, nhưng loại cổ văn này rõ ràng không cùng hệ thống với hai loại kia, rất nhiều từ ngữ hắn chưa từng nghe qua, nghe một hồi lâu cũng không hiểu nó có ý nghĩa gì.
Ban đầu, Chu Văn định bụng ghi nhớ nội dung để sau này về từ từ nghiên cứu, nhưng hắn nhanh chóng phát hiện ra, dù cố gắng thế nào, trong đầu cũng không lưu lại được nửa chữ.
Vừa đọc xong một câu, nó liền biến mất khỏi trí nhớ của hắn như chưa từng tồn tại.
"Xem ra chỉ có thể dùng điện thoại ghi âm lại thôi."
Chu Văn định lấy điện thoại ra để ghi lại giọng đọc của mình.
Nhưng hắn lại phát hiện cơ thể mình hoàn toàn không nghe theo mệnh lệnh, chỉ có thể ngồi yên tại chỗ mà đọc sách, không thể làm bất cứ hành động nào khác.
Ý nghĩ vừa lóe lên, Chu Văn liền chuyển Nguyên Khí quyết sang Đạo quyết, định dùng sức mạnh của Chư Thần Hồi Tỵ để phá vỡ quy tắc trên Phu Tử bình địa, sau đó lấy điện thoại ra ghi âm.
RẦM!
Chu Văn vừa mới chuyển sang Đạo quyết, một luồng sức mạnh kinh hoàng như sét đánh đã giáng thẳng vào người hắn, Ngọc Anh bên trong suýt nữa thì vỡ nát.
Cơ thể Chu Văn như quả bóng lăn khỏi Phu Tử bình địa. May là sau khi rời khỏi khu vực này, hắn đã lấy lại được quyền kiểm soát cơ thể và nhanh chóng ổn định lại thân hình.
Chu Văn há miệng phun ra một ngụm máu tươi, nội tạng bị chấn thương nặng, xương cốt cũng xuất hiện vài vết rạn nứt. Hắn vẫn còn thấy sợ hãi trong lòng:
"Sức mạnh cấm kỵ trên Phu Tử bình địa bá đạo thật!"
Nhưng nghĩ kỹ lại, hắn lại thấy có gì đó không đúng.
Sức mạnh cấm kỵ ở Hoàng Tuyền thành đã cực kỳ khủng bố rồi, nhưng cũng không mạnh đến mức này. Sức mạnh cấm kỵ ở Phu Tử bình địa không thể chỉ dùng một chữ "mạnh" để hình dung được, Chu Văn cảm giác như luồng sức mạnh cấm kỵ vừa rồi là nhắm thẳng vào hắn.
"Khoan đã, hình như..."
Chu Văn lập tức nghĩ ra.
Truyền thuyết kể rằng Khổng sơn là nơi tranh đấu thắng bại của hai nhà Nho-Đạo, mà Phu Tử bình địa lại là địa bàn của Nho gia. Hắn lại sử dụng Đạo quyết ngay trên địa bàn của Nho gia, tám chín phần là bị nhắm vào rồi.
"Nói như vậy, mình nên đến Lão Quân đỉnh xem thử, nơi đó mới là địa bàn của Đạo gia."
Chu Văn muốn đứng dậy, nhưng cơ thể bị thương quá nặng, chỉ vừa cử động nhẹ đã đau đến nhe răng.
"Chữa thương trước đã."
Chu Văn chuyển sang Mệnh hồn Nghịch Sinh Cổ Hoàng, lợi dụng sinh mệnh lực dồi dào của Mệnh hồn này để chữa trị vết thương ở nội tạng và xương cốt.
Có điều, bản thân Nghịch Sinh Cổ Hoàng chỉ có sinh mệnh lực mạnh mẽ, chứ tốc độ hồi phục kém xa Mệnh hồn của Lý Huyền.
Linh dương đứng một bên nhìn Chu Văn với vẻ mặt hả hê, dường như con vật này đã sớm biết sự huyền diệu trên Phu Tử bình địa.
Con chim nhỏ thì nhảy nhót trên tảng đá, nó tỏ ra vô cùng tò mò với nơi này.
"Cậu không sao chứ?"
Một người phụ nữ trạc ba mươi tuổi đi tới, ngồi xổm xuống nhìn Chu Văn và hỏi.
"Không sao, chỉ là vết thương nhỏ thôi."
Chu Văn lắc đầu nói.
Người phụ nữ kia cười nói:
"Cậu là người nơi khác đến, lần đầu tới Phu Tử bình địa ở Khổng sơn đúng không?"
"Sao chị biết?" Chu Văn hỏi.
"Người ở đây ai cũng biết, trên Phu Tử bình địa không thể dùng Nguyên Khí quyết của Đạo gia. Chắc chắn vừa rồi cậu đã dùng Nguyên Khí quyết của Đạo gia nên mới bị đánh bay ra ngoài."
Tiếng đọc sách dần dần kết thúc, những người trên Phu Tử bình địa đều trở lại bình thường, họ túm năm tụm ba đi xuống.
Ánh mắt của họ đều nhìn về phía Chu Văn và mỉm cười, rõ ràng họ cũng nghĩ giống như người phụ nữ kia, đều biết lý do tại sao Chu Văn bị đánh bay ra ngoài.
"Phu Tử bình địa là Thánh địa tu luyện hạo nhiên chính khí của Nguyên Khí quyết Nho gia. Cậu tu luyện Nguyên Khí quyết của Đạo gia thì nên đến Lão Quân đỉnh mới đúng."
Người phụ nữ suy nghĩ một chút rồi nhắc nhở:
"Dạo này mỗi ngày trên Phu Tử bình địa đều có một tiếng đọc sách, nếu cậu muốn tham quan thì chỉ cần tránh khoảng thời gian này ra là được."
"Cảm ơn chị đã chỉ bảo. Không biết trên Lão Quân đỉnh có sức mạnh cấm kỵ gì không?" Chu Văn vội vàng hỏi.
"Không có, trên Lão Quân đỉnh có Đạo thư, nhưng phải tự mình lĩnh ngộ, không có bất kỳ sức mạnh nào ép buộc cậu cả."
Người phụ nữ đánh giá Chu Văn rồi nói:
"Vết thương của cậu không nhẹ đâu, có muốn tôi đưa đến bệnh viện không?"
"Không cần đâu ạ, tôi nghỉ ngơi một lát là khỏe thôi."
Chu Văn vội vàng cảm ơn ý tốt của người phụ nữ.
Sau khi người phụ nữ kia rời đi, Chu Văn ngồi một chỗ tĩnh dưỡng. Chẳng qua thương thế quá nặng, mãi cho đến ngày hôm sau, khi người phụ nữ kia cùng rất nhiều người tu luyện Nguyên Khí quyết Nho gia lại đến Phu Tử bình địa, vết thương trên người Chu Văn vẫn chưa hoàn toàn khỏi hẳn.
"Sao cậu vẫn còn ở đây? Thật sự không sao chứ?"
Người phụ nữ kia có chút kinh ngạc nhìn Chu Văn hỏi.
"Không sao, không sao đâu ạ. Tôi muốn ngắm phong cảnh ở đây, tiện thể tìm chỗ nghỉ ngơi thêm một chút."
Chu Văn cười nói.
Người bình thường chắc chắn sẽ không bị thương nặng như vậy, nhưng Chu Văn không chỉ dùng Đạo quyết mà còn sử dụng cả Mệnh hồn Chư Thần Hồi Tỵ để phá vỡ sức mạnh cấm kỵ trên Phu Tử bình địa, nên mới bị thương nặng đến thế.
Người phụ nữ thấy sắc mặt Chu Văn đã khá hơn hôm qua nhiều nên cũng không nói gì thêm, cùng những người khác lên Phu Tử bình địa ngồi xuống. Không bao lâu sau, Chu Văn lại nghe thấy âm thanh đọc sách quen thuộc kia.
Những người này về cơ bản ngày nào cũng đến Phu Tử bình địa đọc sách. Chu Văn trò chuyện với người phụ nữ kia vài lần, biết được mọi người đều gọi cô là Quý Tỷ.
Theo lời Quý Tỷ, ngồi trên Phu Tử bình địa đọc sách sẽ giúp người tu luyện Nguyên Khí quyết Nho gia làm ít công to. Có điều, số người tu luyện Nguyên Khí quyết Nho gia rất ít, cho nên những người mỗi ngày lên đây đọc sách về cơ bản đều là người quen, đã sớm biết mặt nhau từ trước.
Mất hai ngày để chữa trị, cuối cùng Chu Văn cũng chữa xong vết thương trên người. Có điều, vết thương thể xác chỉ là thứ yếu, chủ yếu là vết thương trên Ngọc Anh, cho đến bây giờ mới hồi phục.
Sau khi Ngọc Anh hồi phục, Chu Văn lại có một cảm giác kỳ lạ, dường như nó có dấu hiệu sắp đột phá.
"Chẳng lẽ... bị thương lại giúp Ngọc Anh đột phá sao?"
Trong lòng Chu Văn nảy sinh ra ý nghĩ này.