Chu Văn quyết định thử thêm lần nữa. Hiện tại, Chư Thần Hồi Tỵ đã đạt đến đỉnh cao, lực lượng cấm kỵ trong thành Hoàng Tuyền không còn tác dụng giúp nó tăng cấp được nữa.
Nếu lực lượng cấm kỵ ở bình địa Phu Tử thật sự có thể giúp Chư Thần Hồi Tỵ tấn thăng lên Hoàn Mỹ Thể, thì đây sẽ là Mệnh Hồn Hoàn Mỹ Thể đầu tiên của hắn.
Lại đến giờ đọc sách trên bình địa Phu Tử, Chu Văn nghiến răng, tiếp tục tiến về phía trước.
Thấy vết thương trên người Chu Văn dường như đã đỡ nhiều, Quý Tỷ cười nói:
“Lần này đến bình địa Phu Tử, cậu tuyệt đối đừng sử dụng Nguyên Khí quyết của Đạo gia nữa nhé.”
Lời Quý Tỷ vừa dứt, Chu Văn không biết nên đáp lại thế nào cho phải.
Những người khác đều bật cười. Chu Văn dưỡng thương ở đây mấy ngày, họ gần như đều đã quen mặt hắn, cũng biết chuyện hắn dùng Nguyên Khí quyết của Đạo gia rồi bị thương.
Quý Tỷ còn định nói thêm gì đó thì giờ đọc sách đã bắt đầu.
Một lực lượng thần bí bao trùm lấy bình địa Phu Tử, tất cả mọi người đột nhiên ngồi xuống, nghiêm trang bắt đầu đọc diễn cảm những chương văn mà chính họ cũng chẳng hiểu ý nghĩa là gì.
Chu Văn cũng là một trong số đó, nhưng hắn chỉ vừa đọc được hai câu, Nguyên Khí Quyết đã được chuyển sang Đạo Quyết.
Ầm!
Như thể linh hồn bị oanh kích, Chu Văn chỉ cảm thấy hồn phách chấn động, cơ thể không tự chủ được mà văng ra ngoài, đập mạnh xuống thềm đá rồi lăn thêm một đoạn mới kiểm soát lại được.
Vết thương lần này còn nặng hơn lần trước, nhưng Chu Văn lại kinh ngạc vui mừng phát hiện Ngọc Anh lại bị thương nhẹ hơn rất nhiều, chứng tỏ năng lực của nó đã được tăng cường.
“Chẳng lẽ… phương pháp này thật sự có tác dụng?”
Chu Văn mừng thầm trong lòng.
Một giờ sau, đám người Quý Tỷ đi xuống từ bình địa Phu Tử, lúc đi ngang qua chỗ Chu Văn đang nghỉ ngơi dưỡng thương, Quý Tỷ có hơi trách móc nói:
“Tiểu Chu, không phải ta đã nói với cậu rồi sao, ở bình địa Phu Tử tuyệt đối không được dùng Nguyên Khí quyết của Đạo gia, sao cậu không nghe lời vậy?”
Chu Văn vội vàng đáp:
“Quý tỷ, cháu biết ở bình địa Phu Tử không thể dùng Nguyên Khí quyết của Đạo gia, nhưng tính cháu nó hơi ngang, càng cấm thì cháu càng muốn làm.”
“Cái thằng nhóc này…”
Quý Tỷ nhất thời không nói nên lời.
“Quý tỷ, kệ cậu ta đi, đầu óc cậu ta có vấn đề đấy.”
“Mặc xác cậu ta làm gì, rảnh rỗi sinh nông nổi. Chắc tại cuộc sống ở Liên Bang bây giờ sướng quá rồi hay sao mà lại có mấy thanh niên ăn không ngồi rồi đi làm mấy chuyện tào lao thế này?”
“Người trẻ tuổi thích tìm cảm giác mạnh, tôi hiểu mà. Hồi tôi bằng tuổi nó, mẹ tôi bảo con gái ngủ với con trai sẽ có em bé, lúc đó tôi không tin, kết quả là…”
Mấy ngày tiếp theo, trên bình địa Phu Tử xuất hiện một thanh niên kỳ lạ dắt theo một chú chim nhỏ và một con linh dương, mỗi lần đến giờ đọc sách đều bị đánh văng ra ngoài.
Ban đầu Quý Tỷ còn khuyên nhủ vài câu, nhưng Chu Văn không nghe, lâu dần bà cũng quen.
“Quý tỷ, chị nói xem tên nhóc kia có phải bị ngốc thật không? Tự dưng đi đối đầu với lực lượng của bình địa Phu Tử làm gì, đây chẳng phải là tự tìm khổ sao? Đúng là nhàm chán.”
Sau khi giờ đọc sách kết thúc, một cô gái trẻ tuổi đi cùng Quý Tỷ, lúc đi ngang qua chỗ Chu Văn, cô liếc nhìn hắn một cái, sau khi đi xa mới nói với Quý Tỷ.
Quý Tỷ cười đáp:
“Tiểu Chu nào có nhàm chán, thằng bé là một người tốt, ta thấy nó làm vậy chắc chắn có lý do.”
“Lý do gì chứ, em thấy cậu ta rảnh quá nên kiếm chuyện làm thôi.”
Cô gái trẻ dừng một chút rồi nói tiếp:
“Sao lại có người nhàm chán như vậy chứ, nếu ai cũng được như anh Hứa Cùng thì lãnh thổ Liên Bang đã không bị sinh vật dị thứ nguyên xâm chiếm rồi.”
Lúc nói chuyện, ánh mắt cô gái không khỏi hướng về một thanh niên đang đi phía trước.
Người thanh niên khí vũ hiên ngang, mày kiếm mắt sáng, quả thực là một chàng trai vô cùng đẹp mã.
Hứa Cùng là một nhân vật vô cùng nổi tiếng ở cửa Ngũ Long. Hắn tu luyện Hạo Thiên Chính Khí, mới 27 tuổi đã tấn thăng cấp Sử Thi, trong đám người trẻ tuổi ở khu vực này, không ai ưu tú hơn hắn.
Việc Hứa Cùng được cô gái trẻ kia ngưỡng mộ cũng không có gì khó hiểu.
Quý Tỷ cười nói:
“Hứa Cùng đúng là không tệ, nhưng đàn ông quá ưu tú thì sẽ có rất nhiều người theo đuổi. Hay là cháu thử cân nhắc Tiểu Chu xem, ta thấy thằng bé cũng không tồi, tướng mạo thanh tú, tuổi tác cũng xấp xỉ cháu, mà bây giờ cũng chẳng có ai tranh giành với cháu cả.”
“Hừ, một người đàn ông nhàm chán như thế, em còn chẳng thèm để vào mắt. Bạn trai của em nhất định phải là một người ưu tú như anh Hứa Cùng.”
Cô gái bĩu môi, quay đầu lại nhìn Chu Văn đang ngồi trên đường núi, cảm thấy hắn kém xa một trời một vực so với một Hứa Cùng khí vũ hiên ngang.
Quý Tỷ cười như không cười nói:
“Mấy cô bé các cháu đều thích mẫu đàn ông như Hứa Cùng, điều này cũng dễ hiểu. Chờ đến tuổi của ta, có lẽ cháu sẽ thấy, một người đàn ông có chút đặc biệt lại thú vị hơn nhiều.”
“Có lẽ vậy, nhưng em chẳng thấy cậu ta có gì thú vị cả.”
Cô gái trẻ liếc thấy Chu Văn đang ngồi ngủ gật trên sườn núi, quần áo xộc xệch, trên người còn có một chú chim nhỏ nhảy tới nhảy lui, trông chẳng khác gì mấy kẻ bán nghệ giang hồ, đúng là nhàm chán hết sức.
Ngày lại ngày trôi qua, mỗi lần Ngọc Anh bị tấn công, Chu Văn đều có cảm giác nó sắp đột phá. Mặc dù cảm giác này rất chân thật, nhưng dù chân thật đến đâu thì cũng chỉ là ảo giác, nó vẫn chưa thể tấn thăng lên Hoàn Mỹ Thể.
“Kỳ lạ, rõ ràng mình cảm thấy nó có thể tấn thăng lên Hoàn Mỹ Thể, tại sao cuối cùng lại không được? Rốt cuộc còn thiếu thứ gì?”
Chu Văn trăn trở về vấn đề này.
Suy đi nghĩ lại, cuối cùng hắn cũng nghĩ ra một khả năng.
Trước kia, Bách Vô Cấm Kỵ là một viên tinh thể, sau khi nó phát nổ mới sản sinh ra Ngọc Anh Chư Thần Hồi Tỵ.
Chu Văn thầm nghĩ, liệu có phải Ngọc Anh cũng cần phải phá vỡ rồi tái lập mới có thể tấn thăng lên Hoàn Mỹ Thể hay không? Có lẽ vì vậy mà mỗi lần Ngọc Anh bị thương, hắn mới có cảm giác nó sắp đột phá.
Nhưng khi cơ thể Ngọc Anh lành lại, cảm giác đột phá đó cũng biến mất.
Chu Văn nghĩ tới nghĩ lui, đây dường như là khả năng duy nhất. Nhưng để Ngọc Anh vỡ nát thì thực sự quá mạo hiểm, lỡ như hắn đoán sai, Ngọc Anh thật sự bị hủy diệt thì coi như toang.
Vì vậy, Chu Văn vẫn còn do dự, có nên để Ngọc Anh vỡ nát hay không.
Lại đến giờ đọc sách, đám người Quý Tỷ lại đến bình địa Phu Tử. Rất nhiều người đi ngang qua đều chào hỏi Chu Văn, bởi vì hắn đã ở đây hơn nửa tháng, những người thường xuyên đến đây đều đã quen mặt hắn.
Tuy nhiên, đa số mọi người đều cảm thấy Chu Văn có chút ngốc nghếch, họ chỉ trêu đùa hắn chứ không có ác ý gì.
Quý Tỷ chào hỏi Chu Văn, liếc qua Vương Chi Thán Tức rồi mới bước lên bình địa Phu Tử, vừa đi vừa hỏi:
“Tiểu Chu, hôm nay cậu vẫn muốn vận hành Nguyên Khí quyết của Đạo gia à?”
“Vâng.”
Chu Văn gật đầu.
Mọi người ngồi xếp bằng trên bình địa Phu Tử chờ đến giờ đọc sách. Chu Văn không có tâm trạng tán gẫu, còn Quý Tỷ và cô gái trẻ bên cạnh thì trò chuyện rôm rả.