Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 728: CHƯƠNG 724: QUÁN TRỌ

Hạ Lưu Xuyên nhìn sang, phát hiện đó là một con Nhị Dực Lão Hổ. Toàn thân nó lấp lánh những tia sét xanh, tựa như mỗi tế bào đều đang lóe lên ánh điện.

Con hổ kia vừa liếc thấy ba người Trương Xuân Thu, đôi cánh rung lên, lập tức hóa thành một tia chớp lao tới.

- Không xong rồi!

Hạ Lưu Xuyên biến sắc, triệu hồi một thanh Cổ kiếm. Thanh kiếm tách làm hai, hai hóa bốn, bốn hóa tám, biến thành một kiếm trận vững như tường đồng vách sắt, chắn trước mặt hắn.

Thân hình Độc Cô Ca xuất hiện như quỷ mị, lùi nhanh về phía sau. Tốc độ ấy nhanh đến mức không tưởng, e rằng Chu Văn có dốc toàn lực thi triển Thiên Ngoại Phi Tiên cũng chỉ được đến thế mà thôi.

Trương Xuân Thu phất tay áo, từng đạo phù lục hiện ra trước mặt, hóa thành một đại trận che kín thân thể hắn.

Tất cả diễn ra trong nháy mắt. Một tia sét xanh xé toạc không gian lao đến, hóa thành một tấm lưới điện khổng lồ, lập tức bao trùm cả Kiếm trận lẫn Phù trận. Thân pháp của Độc Cô Ca dù nhanh đến đâu cũng không thể sánh bằng tốc độ của sấm sét, cuối cùng vẫn bị tấm lưới bao phủ.

Ầm ầm!

Kiếm trận vỡ nát, phù lục bị thiêu rụi. Tia sét xanh thể hiện sức mạnh tựa như Thiên phạt, hủy diệt tất cả.

- A!

Cả ba người cùng kêu lên một tiếng thảm thiết, cơ thể bị lưới điện bao phủ, tóc tai bốc khói nghi ngút.

Chu Văn đang vác khúc gỗ đi tới, có chút nghi hoặc liếc nhìn về phía sau lưng, chỉ thấy xa xa trong núi, sấm sét giáng xuống dữ dội, tiếng nổ vang vọng bên tai không dứt. Hắn không khỏi lẩm bẩm:

- Sấm sét ở đâu mà kinh khủng thế nhỉ, lẽ nào cũng bị dị biến rồi sao? Xem ra mình phải nhanh chân đến thành phố, tìm một chỗ nghỉ ngơi mới được.

Chu Văn liên tục thúc giục Đại Uy Kim Cương Ngưu, hy vọng nó có thể chạy nhanh hơn một chút.

Nhưng con trâu này đã mệt lử, cũng chẳng thể nào nhanh hơn được nữa.

Trong lòng Chu Văn mơ hồ có chút lo lắng. Hiện tại, quá trình dị biến không gian vẫn chỉ giới hạn trên Địa Cầu, chưa lan đến các vệ tinh bên ngoài, cho nên nhờ vào vệ tinh nhân tạo, Liên bang vẫn có thể đảm bảo thông tin liên lạc cơ bản.

Nếu sau này vệ tinh nhân tạo cũng bị ảnh hưởng, việc liên lạc sẽ càng thêm khó khăn.

Tiếng sấm ầm ầm không ngớt ở phía xa, từng tia sét liên tục giáng từ trên trời xuống, tiếng nổ vang trời, cực kỳ đáng sợ.

May mà Chu Văn vẫn còn cách nơi sấm sét giáng xuống một khoảng. Hắn cố gắng đi hết tốc lực, cuối cùng cũng đến được vùng phụ cận một thành phố vào lúc hơn sáu giờ chiều.

Trong núi sấm sét vang trời, nhưng trong thành phố lại không đáng sợ như vậy. Bầu trời chỉ u ám, thỉnh thoảng có vài tia sét lóe lên, cũng không cảm thấy lạnh. Những hạt mưa bụi rơi trên mặt khiến người ta có cảm giác khoan khoái, dễ chịu.

Thành phố này tương đối nhỏ, sau khi trải qua cơn bão dị thứ nguyên, dân số đã giảm đi nghiêm trọng. Bây giờ, hai bên đường phố có rất ít cửa hàng mở cửa, người đi lại cũng thưa thớt, có lẽ phần lớn người dân đã di dời đến các thành phố lớn hơn.

Đối với Chu Văn, đây lại là một chuyện tốt, ít nhất không có nhiều người hiếu kỳ chỉ trỏ vào cảnh hắn cưỡi trâu vác gỗ. Thỉnh thoảng có người đi ngang qua, cũng chỉ kinh ngạc liếc nhìn hắn một cái rồi vội vã đi tiếp.

Chu Văn vào thành không bao lâu thì thấy một quán trọ nhỏ vẫn mở cửa. Nhưng bên trong không một bóng người, bàn ghế sô pha bừa bộn, phủ một lớp bụi dày, xem ra chủ quán đã rời đi từ lâu.

Chu Văn vào tìm một phòng nghỉ, phát hiện trên giường vẫn còn chăn nệm.

Dù sao hắn cũng chỉ cần một chỗ nghỉ chân qua đêm rồi lại tiếp tục lên đường, nên không yêu cầu cao, chỉ cần có thể che mưa che gió là được rồi.

- Ào ào ào!

Chu Văn vừa mới vào quán trọ không bao lâu, bên ngoài trời đã đổ mưa như trút nước, lượng mưa quá lớn, khiến cống thoát nước cũng không thoát kịp.

- Xem ra chỉ có thể chờ mưa tạnh rồi đi tiếp thôi.

Chu Văn đang định đặt khúc gỗ trên vai xuống thì linh dương đột nhiên kéo áo hắn, ra hiệu cho hắn nhìn xuống đất.

Chu Văn cúi đầu nhìn, thấy trên mặt đất có mấy chữ do linh dương viết.

- Thân không rời gỗ, rời ra là chết chắc.

- Ngươi rốt cuộc muốn gì? Từ đây đến Đế Đô còn xa lắm, ta không thể cứ ôm khư khư nó mãi được.

Chu Văn bực bội nói.

- Ngươi không biết chữ à? "Thân không rời gỗ" mà cũng không hiểu sao?

Linh dương khinh bỉ liếc Chu Văn một cái, rồi lại dùng móng viết thêm một hàng chữ trên đất.

- Thì ra là vậy, chỉ cần cơ thể không rời khỏi khúc gỗ là được chứ gì?

Chu Văn ném khúc gỗ xuống đất, sau đó ngồi lên trên.

Cơ thể đã tiêu hao quá nhiều sức lực, cuối cùng Chu Văn cũng có thể thả lỏng một chút.

Khúc gỗ này nặng trịch, dù đã dùng đến sức mạnh của Mệnh hồn Nghịch Sinh Cổ Hoàng, hắn vẫn cảm thấy cơ thể sắp không chịu nổi.

Thân không rời gỗ, Chu Văn kéo chăn đắp lên người, rồi nằm ngủ ngay trên khúc gỗ.

Linh dương thì thoải mái ngủ trên giường, con chim nhỏ cũng ngủ trên giường y như vậy, còn biết dùng mỏ kéo một góc chăn lông đắp lên người.

Mưa bên ngoài lớn như thế, Chu Văn cũng không dám tùy tiện lên đường, định bụng đợi mưa tạnh rồi đi tiếp.

- Không phải như thế…

Chu Văn đang ngủ say thì đột nhiên một âm thanh vang lên, suýt chút nữa làm hắn giật mình nhảy dựng.

Có điều, Chu Văn vẫn nhớ kỹ bốn chữ "thân không rời gỗ", bèn cố gắng ghìm người lại, vẫn ngồi yên trên khúc gỗ chứ không nhảy xuống.

Mở mắt nhìn kỹ, hóa ra chiếc TV trong phòng đã tự bật, đang chiếu một bộ phim cũ.

- Suýt nữa thì bị dọa chết khiếp, sao TV lại tự bật thế nhỉ?

Chu Văn quay đầu nhìn, thấy con chim nhỏ không biết đã tỉnh từ lúc nào, đang dùng móng vuốt nghịch một chiếc điều khiển từ xa.

- Ngủ đi, đừng quậy nữa.

Chu Văn đưa tay hút nhẹ, lấy lại chiếc điều khiển rồi tắt TV. Thấy trời còn sớm, bên ngoài vẫn mưa to, hắn lại nằm xuống ngủ tiếp.

Vừa mới chợp mắt được một lúc, hắn lại bị tiếng động đánh thức.

- Một chiêu này gọi là "La Hán đẩy xe bò", đừng có nói là tôi không hiểu...

Chu Văn lại bị đánh thức, thấy TV lại bật, vẫn đang chiếu bộ phim cũ.

- Chim nhỏ, đừng ồn nữa được không? Để cho ta nghỉ ngơi một chút, ta mệt lắm rồi.

Chu Văn định lấy lại điều khiển từ chỗ con chim, nhưng lại phát hiện nó hoàn toàn không cầm điều khiển, mà chiếc điều khiển vẫn đang nằm ngay cạnh hắn. Con chim nhỏ chui từ trong chăn ra, ngơ ngác nhìn hắn.

- Chuyện gì thế này? Chẳng lẽ là do mình tự đụng phải điều khiển sao? Không đúng… Không đúng… Quán trọ này đã bỏ hoang một thời gian, trong phòng làm gì có điện, tại sao TV lại tự bật được?

Lúc này Chu Văn mới hoàn toàn tỉnh táo lại, hắn ngồi dậy, cẩn thận đi về phía chiếc TV để xem xét.

Nhìn kỹ lại, Chu Văn không khỏi biến sắc, bởi vì chiếc TV kia không hề cắm điện. Coi như trong quán trọ có điện, chiếc TV này cũng không thể nào bật được.

- Ngươi chờ một lúc rồi xem tiếp đi…

Bộ phim cũ vẫn đang chiếu trên TV. Chu Văn nhíu mày nhìn chằm chằm, sử dụng Đế Thính để kiểm tra toàn diện chiếc TV.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!