Nhờ năng lực Đế Thính, Chu Văn có thể trực tiếp kiểm tra kết cấu bên trong chiếc TV.
Có điều Chu Văn chẳng am hiểu gì về linh kiện điện tử nên cũng không phát hiện ra điểm gì lạ. Bên trong không hề có Phối sủng hay Dị thứ nguyên sinh vật, tuy nhiên hắn lại phát hiện có một dòng điện đang lưu thông.
- Chắc chắn có vấn đề.
Chu Văn kiểm tra đi kiểm tra lại vài lần nhưng vẫn không tìm ra vấn đề nằm ở đâu.
Hắn thử dùng điều khiển từ xa tắt TV, quả nhiên nó tắt được, trông không khác gì một chiếc TV bình thường.
- Gặp quỷ thật rồi, chẳng lẽ trời mưa sấm sét nên có dòng điện chạy vào TV, làm nó tự bật lên?
Hắn lại thử bật tắt TV bằng điều khiển vài lần. Tại sao bên trong TV lại có điện nhỉ? Đến chính hắn cũng không tin nổi cái suy đoán hoang đường của mình.
- Để ta xem, rốt cuộc là thứ gì đang giở trò quỷ.
Chu Văn sử dụng Đế Thính để nghe ngóng toàn bộ nhà trọ và khu vực lân cận. Dù trời đang mưa to, bất cứ động tĩnh gì cũng không thoát khỏi tai hắn.
Chu Văn ngồi trên một khúc gỗ, mắt dán chặt vào chiếc TV.
Ầm ầm!
Chẳng được bao lâu, trên bầu trời lại vang lên tiếng sấm, cảm giác tiếng sấm vô cùng gần, tựa như đánh thẳng xuống nóc nhà trọ.
Đột nhiên chiếc TV tự động sáng lên, lại bắt đầu chiếu phim.
- Bớt lằng nhằng đi, cởi cho ta... A, cởi quần áo... Này, ngươi làm gì thế hả... Muốn chơi chết ta à... Nói nhiều làm gì, dù có bị đánh chết ta cũng không làm…
Chu Văn cứ dán mắt vào chiếc TV, Đế Thính cũng liên tục giám sát toàn bộ linh kiện bên trong, nhưng hắn vẫn không phát hiện ra nguyên nhân, chỉ biết rằng dòng điện đột nhiên xuất hiện trong đó.
Cả trong lẫn ngoài nhà trọ đều không có dấu hiệu khả nghi, không có người, cũng không có Dị thứ nguyên sinh vật hay bất cứ thứ gì khác.
- Kỳ quái, chẳng lẽ sấm sét bên ngoài thật sự truyền điện vào TV?
Chu Văn cảm thấy việc này quá khó tin, đừng nói là sấm sét không thể truyền vào trong, dù có truyền vào được đi nữa thì hiệu điện thế chênh lệch lớn như vậy chắc chắn sẽ làm hỏng linh kiện chứ không thể nào khiến TV hoạt động bình thường được.
Lần này Chu Văn không tắt TV nữa mà ngồi xem luôn. Cái TV này điện đóm ở đâu ra mà trâu thế không biết, Chu Văn xem một lúc lâu mà nó vẫn cứ chiếu phim, không có dấu hiệu gì là sẽ dừng lại.
- Ai thảm hơn ta nữa đây!
Trong TV, một nhân vật cất tiếng than thảm thiết với trời xanh rồi ngã vật xuống đất.
Chu Văn xem đến đây thì không nhịn được cười.
Dù cảm thấy chuyện này rất kỳ quặc, nhưng bộ phim này lại khá hài hước.
- Coi như có kẻ giở trò thật, bây giờ mà rời khỏi đây đi ra ngoài trời mưa thì ngược lại càng dễ bị ám toán. Thôi thì cứ nghỉ ngơi trước rồi tính sau.
Chu Văn dứt khoát không tắt TV nữa, mặc kệ nó mà quay lại giường đi ngủ.
Năng lực Đế Thính vẫn luôn được duy trì, chỉ cần có gió thổi cỏ lay là Chu Văn có thể phát hiện ngay. Hắn cũng đã chuyển Nguyên Khí Quyết sang Đạo Quyết, có Mệnh Hồn của Thái Thượng Khai Thiên Kinh hộ thân, cũng xem như có thêm một lớp bảo đảm.
TV cứ thế chiếu hết bộ phim cũ này đến bộ khác, nhưng ngoài ra thì không có chuyện gì khác xảy ra.
Ngủ một mạch đến sáng, Chu Văn đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân ở cửa nhà trọ nên lập tức tỉnh giấc. Dưới năng lực của Đế Thính, hắn "thấy" một kẻ kỳ quái bước vào.
Quần áo trên người kẻ đó rách tung tóe, tóc tai cháy đen, trông như vừa bị sét đánh.
- Cuối cùng cũng không nhịn được mà muốn ra tay rồi sao?
Chu Văn ngồi dậy, giám sát nhất cử nhất động của người kia.
Sau khi vào cửa, kẻ đó dáo dác nhìn quanh rồi tiến thẳng về phía phòng của Chu Văn.
- Quả nhiên là nhắm vào mình.
Chu Văn thầm nghĩ.
Kẻ đó đi đến cửa phòng. Chu Văn đang chờ xem hắn định giở trò gì thì không ngờ đối phương lại đưa tay lên gõ cửa mấy cái.
- Ai đấy?
Chu Văn có chút bất ngờ, suy nghĩ một chút rồi lên tiếng hỏi.
Người ngoài cửa nói:
- Chu Văn, ta đến mật báo, ngươi đi đường phải hết sức cẩn thận, có người muốn lấy mạng ngươi, hơn nữa còn không chỉ một người.
- Ai muốn lấy mạng ta?
Chu Văn hỏi.
- Là Độc Cô Ca của Độc Cô gia và Trương Xuân Thu của Trương gia, hai trong số Lục đại gia tộc anh hùng, chắc ngươi cũng biết. Bọn họ đang muốn mạng của ngươi.
Người ngoài cửa trả lời.
- Ta với họ không thù không oán, tại sao họ lại muốn lấy mạng ta?
Chu Văn lại hỏi.
Lần này người ngoài cửa không trả lời mà hỏi ngược lại:
- Có phải lần này ngươi định đến Đế Đô không?
- Ta đi đâu thì liên quan gì đến họ?
Chu Văn không tin tưởng người lạ mặt này, trông hắn có chút vấn đề.
- Bọn họ đều không muốn ngươi sống sót đến được Đế Đô.
Người ngoài cửa nói.
- Tại sao?
Chu Văn nhíu mày.
- Ngươi không cần biết tại sao, tóm lại là cứ cẩn thận thì hơn.
Người kia nói xong liền chuẩn bị rời đi.
- Ngươi là ai? Tại sao lại nói cho ta biết chuyện này?
Chu Văn vội vàng hỏi.
- Cứ gọi ta là người hữu tâm đi.
Người kia nói một câu đầy khí phách rồi quay người đi xuống lầu.
Nếu không phải cả người hắn rách rưới tả tơi, tóc tai cháy đen thì trông cũng có mấy phần tiêu sái.
Chu Văn cảm thấy cái tên "người hữu tâm" này nghe hơi quen tai. Hắn ngẫm nghĩ một lúc mới nhớ ra, "người hữu tâm" chẳng phải là cái danh xưng mà học sinh tiểu học hay dùng trong các bài tập làm văn hay sao?
- Gã này rốt cuộc là ai?
Chu Văn âm thầm nhíu mày.
Đương nhiên hắn sẽ không hoàn toàn tin lời của kẻ đó, nhưng có vẻ đối phương không có ác ý.
- Chuyện cái TV kia có phải do hắn giở trò không nhỉ?
Lúc này Chu Văn cũng không dám chắc nữa.
Chiếc TV vẫn đang bật, Chu Văn mặc kệ nó, định ngủ tiếp một giấc chờ mưa tạnh rồi tính. Dù sao thì chuyến đi đến Đế Đô lần này của hắn cũng là để rèn luyện, cứ binh tới tướng đỡ, nước tới đất ngăn, lo lắng cũng vô ích.
Vừa mới nằm xuống chưa được bao lâu, Chu Văn lại phát hiện có người tiến vào nhà trọ.
Cộp! Cộp! Cộp!
Kẻ này vào nhà trọ xong thì không hề do dự, đi thẳng lên lầu hai, hướng về phía phòng của Chu Văn.
Tạo hình của người này cũng không khác kẻ trước là mấy, cũng một thân quần áo rách rưới, tóc tai cháy đen. Nhưng có thể dễ dàng nhận ra đây không phải cùng một người, vì vóc dáng kẻ này cao lớn hơn người trước.
- Chẳng lẽ là chủ nhà trọ đến?
Chu Văn đang nghĩ ngợi thì người kia đã đến trước cửa phòng, và hắn cũng lịch sự gõ cửa.
- Ai đấy?
Chu Văn kiên nhẫn hỏi.
- Ngươi là Chu Văn?
Người kia hỏi.
- Ta là Chu Văn, ngươi là ai?
Chu Văn hỏi.
- Ta chỉ là một tên vô danh tiểu tốt, nếu ngươi có hứng thú thì cứ gọi ta là người vô danh. Lần này ta đến đây là để nhắc nhở ngươi, có người muốn hại ngươi trên đường đến Đế Đô, ngươi nhất định phải cẩn thận.
Người ngoài cửa nói.
- Ai muốn hại ta?
Chu Văn cảm thấy chuyện này thật kỳ quái, nhưng vẫn bình tĩnh hỏi.
- Là Độc Cô Ca của Độc Cô gia và Trương Xuân Thu của Trương gia. Ngươi nhất định phải cẩn thận hai người họ.
Người ngoài cửa giải thích, lời nói y hệt người lúc trước.
- Rốt cuộc ngươi là ai?
Chu Văn hỏi.
- Hữu duyên ắt sẽ tương phùng.
Nói xong, người kia nhanh chóng rời khỏi lầu hai.
✰ Thiên Lôi Trúc ✰ Truyện dịch AI chất lượng