- Mấy người này rốt cuộc bị làm sao vậy? Bị sét đánh cho ra nông nỗi này mà vẫn còn lết tới đây nhắc mình cẩn thận có kẻ ám toán? Thế giới bây giờ lạ thật, trình độ giác ngộ của nhân loại đã lên tầm cao mới này rồi cơ à?
Chu Văn không tin trên đời lại có chuyện tốt như vậy.
- Hai người đó không đi cùng đường chứ nhỉ? Nếu đi chung thì chỉ cần một người đến là đủ, cần gì cả hai phải đích thân tới. Nhưng nhìn vết thương của họ, có vẻ như cùng chịu một loại tổn thương... Rốt cuộc là thế nào?
Chu Văn nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tài nào hiểu nổi.
Nếu là người khác, bị làm phiền như vậy, chắc chắn nửa đêm về sau sẽ không tài nào ngủ được.
May mà Chu Văn chẳng phải dạng sợ ồn ào, cứ thế nằm xuống ngủ tiếp, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc mộng.
Sau khi những kẻ hữu tâm và vô tâm rời đi, trận dông tố cũng đã yếu đi nhiều rồi dần dần tan hẳn.
Sáng hôm sau khi Chu Văn tỉnh lại, mưa đã tạnh, chiếc TV cũng không biết đã tự tắt từ lúc nào.
- Chẳng lẽ do trận dông tố nên TV mới tự bật lên sao?
Tuy Chu Văn không tin lắm, nhưng cũng chẳng có lời giải thích nào khác hợp lý hơn.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, Chu Văn lấy ra xem thì phát hiện là A Sinh gọi tới.
- Văn thiếu gia, cậu đang ở Vệ Huy phải không? – A Sinh hỏi thẳng.
- Đúng vậy, sao cậu biết? – Chu Văn có chút nghi hoặc.
- Cục Giám sát đã dò ra hành tung của cậu rồi, chuyến này e là không đơn giản đâu. – A Sinh nói.
- Tôi phải đến Đế Đô một chuyến, cậu cứ yên tâm, tôi sẽ cẩn thận.
Chu Văn cũng hết cách, nếu là ngày thường, hắn chắc chắn đã quay đầu về Lạc Dương, chẳng thèm đi Đế Đô nữa.
Nhưng bây giờ trên người hắn còn đang vác khúc gỗ kia, nếu không đến Đế Đô, hắn sẽ không thể rời khỏi nó cả ngày, thế thì sống sao nổi?
Càng tệ hơn là, "thân không rời mộc" chỉ là tiêu chuẩn lúc nghỉ ngơi, nếu Chu Văn muốn đi đâu, bắt buộc phải khiêng nó theo, ai mà chịu cho thấu?
- Nếu Văn thiếu gia vẫn quyết định đi, tốt nhất nên thay đổi lộ tuyến và tốc độ, tôi sẽ chỉnh sửa lại lộ trình giúp cậu.
A Sinh gửi một tập tin cho Chu Văn.
Chu Văn và A Sinh trò chuyện thêm một lát, sau đó mở tập tin A Sinh gửi để xem bước tiếp theo nên làm thế nào. Nhưng vừa nhấn mở, hai mắt hắn lập tức trợn tròn.
Nội dung bên trong tập tin hoàn toàn không phải bản đồ, mà là một tấm ảnh động đầy tính nghệ thuật, trong đó có hai người đàn ông cơ bắp cuồn cuộn, chỉ mặc độc chiếc quần bơi tam giác, một người ôm cổ, một người ôm eo, còn đang điên cuồng hôn nhau.
Chu Văn đứng hình mất mấy giây, vẻ mặt trở nên cực kỳ quái dị:
- Chắc là gửi nhầm rồi... Nhưng mà tại sao A Sinh lại có tấm ảnh này nhỉ... Chẳng lẽ cậu ta...
Chu Văn rùng mình một cái, vội vàng lắc đầu xua đi suy nghĩ của chính mình, rồi gửi một tin nhắn:
- A Sinh, tập tin cậu gửi nhầm rồi phải không?
- Không phải là bản đồ sao? – A Sinh nhanh chóng trả lời.
- Không phải, là một tấm ảnh nóng bỏng. – Chu Văn trực tiếp gửi lại tin nhắn và tấm ảnh cho cậu ta.
Một lúc sau, A Sinh mới nhắn lại:
- Tin nhắn có vấn đề rồi. Tôi không gửi nhầm, nhưng thứ cậu nhận được lại sai. Nguyên nhân thì chưa rõ, nhưng lộ trình tôi gửi lúc nãy không còn an toàn nữa. Tiếp theo tôi sẽ gửi cho cậu vài lộ trình khác, đừng nói cho bất kỳ ai, kể cả tôi.
- Được. – Chu Văn gật đầu.
A Sinh gửi thẳng một sơ đồ, bên trên là tất cả các tuyến đường đến Đế Đô, muốn đi đường nào thì hắn có thể tự chọn một trong số đó.
Vì thông tin có thể đã bị rò rỉ, A Sinh không nói thêm gì nữa mà kết thúc cuộc gọi.
Chu Văn nghiên cứu bản đồ một chút, sau đó chọn một lộ trình rồi tiếp tục lên đường.
Bên trong một hang động ở Kỳ Sơn, một nữ tử yêu mị đang bị xiềng xích trói lại, tay nghịch ngợm vài dụng cụ thí nghiệm, dường như đang nghiên cứu thứ gì đó.
Điện thoại bên cạnh vang lên, cô ta liếc nhìn màn hình, phát hiện tin nhắn do Chu Văn gửi tới. Tâm niệm vừa động, một luồng sức mạnh vô hình lập tức tự động điều khiển chiếc điện thoại, mở tin nhắn ra.
Chiếc điện thoại tự bay đến trước mặt, giúp cô ta có thể thấy rõ nội dung.
Vừa nhìn thấy, cô ta lập tức nhíu mày.
- Bảo bối, đêm nay ta muốn biến ngươi thành nữ nô của ta...
- Tốt cho tên Chu Văn nhà ngươi, lá gan cũng to thật! Muốn nữ nô chứ gì? Ta lập tức thỏa mãn ngươi.
Nữ tử nheo mắt lại, trong ánh mắt lóe lên tia sáng kỳ lạ.
Tâm niệm vừa động, chiếc điện thoại tự động gõ chữ, gửi một tin nhắn đến cho Chu Văn.
- Đêm nay ta sẽ thỏa mãn nguyện vọng của ngươi.
Chu Văn đang đi trên đường, nghe tiếng điện thoại vang lên liền lấy ra xem, phát hiện là Đế đại nhân gửi tới. Hắn nhấn mở, lập tức có chút mông lung.
- Có ý gì? Bà nhắn nhầm tin à?
- Nhắn nhầm sao? Vậy tin đó ngươi định gửi cho ai? – Đế đại nhân nhanh chóng trả lời.
- Tôi làm sao biết tin nhắn đó định gửi cho ai? – Chu Văn càng cảm thấy khó hiểu.
Đế đại nhân không trả lời lại, Chu Văn lẩm bẩm một câu:
- Đúng là khó hiểu.
Cất điện thoại đi, hắn tiếp tục lên đường, thay đổi lộ trình, đi vòng qua con đường cũ chứ không theo kế hoạch đã định trước đó nữa.
Tuy rằng đi đường cũ có thể mang lại hiệu quả bất ngờ, nhưng việc đổi đường hay không, xác suất cũng chỉ là năm mươi năm mươi. Trong khi đó, với những con đường mới trong phán đoán của Chu Văn, tỷ lệ bị đoán trúng sẽ nhỏ hơn nhiều, cho nên hắn quyết định vẫn nên đổi đường.
Chu Văn lên đường được khoảng một tiếng, ba người Hạ Lưu Xuyên cũng xuất phát từ một nhà trọ gần đó, truy đuổi theo hướng đi của hắn.
Lúc này trông trạng thái của họ đã tốt hơn nhiều. Hôm trước trên đường họ đã gặp phải một sinh vật dị thứ nguyên thần bí, suýt chút nữa đã bỏ mạng ở đó. Mặc dù cuối cùng tất cả đều trốn thoát được, nhưng vẫn bị thương nhẹ.
Có Trương Xuân Thu tính toán, bọn họ cứ từ từ đi theo sau, không sợ mất dấu Chu Văn.
- Hôm qua đúng là xui xẻo, lại đụng phải con sinh vật dị thứ nguyên đáng sợ như vậy. May mà tôi đây đủ lanh, chạy nhanh. – Hạ Lưu Xuyên có chút bực bội nói.
Trương Xuân Thu trầm ngâm nói:
- Sáng nay lúc đi tôi đã bói một quẻ.
- Thế nào? – Hạ Lưu Xuyên hỏi.
- Hôm nay tôi vẫn gieo được quẻ Lôi Trạch Quy Muội. – Trương Xuân Thu nói.
- Không thể nào! Lẽ nào hôm nay lại xảy ra chuyện tương tự à? – Hạ Lưu Xuyên cau mày.
- Tôi cũng hy vọng là không. Theo lý mà nói, quẻ Lôi Trạch Quy Muội này không phải là quẻ hung hiểm, nhưng chuyện này có chút tà môn, cẩn thận một chút vẫn hơn. – Trương Xuân Thu nói.
Ba người ra khỏi nội thành, đi dọc theo con đường Chu Văn đã đi, bỗng cảm thấy có gì đó không đúng. Giữa khu rừng rậm, dường như có vô số cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào họ, nhưng khi cẩn thận kiểm tra lại, họ không phát hiện bất kỳ sinh vật dị thứ nguyên hay con người nào.
- Sẽ không xuất hiện thứ gì như Tử Yêu Điệp đấy chứ! – Hạ Lưu Xuyên cảm thấy toàn thân có chút không tự nhiên.