- Chỉ sợ đã xuất hiện rồi.
Trương Xuân Thu vừa đánh giá khu rừng đen kịt vừa nói.
Độc Cô Ca không nói lời nào, nhưng từ trên người gã, vô số con côn trùng nhỏ bay về phía núi rừng.
Mặc dù những con Cổ trùng nhỏ kia không đạt đến cấp Thần Thoại, nhưng bản thân chúng lại có kỹ năng ẩn thân, hình thể lại nhỏ bé, sinh vật bình thường rất khó phát hiện ra.
Nhưng những con Cổ trùng đó vừa tiến vào núi rừng, lại nhanh chóng mất liên lạc với Độc Cô Ca. Bất kể gã cố gắng triệu hồi thế nào cũng không nhận được bất kỳ phản hồi nào, điều này khiến sắc mặt Độc Cô Ca trở nên hơi khó coi.
- Mau lên…
Độc Cô Ca nói xong, sau lưng mọc ra một đôi cánh côn trùng, định bay ngược về theo đường cũ.
Hạ Lưu Xuyên cũng triệu hồi Cổ Kiếm, cưỡi kiếm bay đi, tốc độ không hề thua kém Độc Cô Ca. Trương Xuân Thu cũng không chậm, lôi ra một lá bùa, định độn thổ bỏ chạy.
Nhưng động tác của ba người mới làm được một nửa, đã thấy một bóng đen trong rừng mở ra đôi mắt quỷ dị. Ánh mắt đó vừa nhìn chằm chằm vào họ, cả ba liền cảm thấy đầu óc mơ hồ, mắt díu lại không sao mở ra nổi.
Bịch!
Cả ba người đều ngã xuống đất, cơn buồn ngủ ập đến, dù cố gắng giãy giụa thế nào, mí mắt vẫn nặng trĩu từ từ khép lại.
Chu Văn đi trên con đường phía trước, chỉ cảm thấy núi rừng xung quanh đặc biệt yên tĩnh.
Có điều nó vẫn khác so với con đường mà linh dương dẫn hắn đi lần trước. Mặc dù con đường này yên tĩnh, nhưng không thiếu động vật, chỉ là những động vật kia dường như đặc biệt lười biếng, con nào con nấy đều đang ngủ say.
Chu Văn cảm thấy có chút không ổn, bèn đi lại cẩn thận hơn, nhưng cuối cùng trên đường cũng không gặp phải vấn đề gì. Lúc hắn đến một thành phố nhỏ, trời đã tối hẳn.
Cả một ngày vác khúc gỗ đó, Chu Văn cảm thấy rất mệt mỏi, bèn tìm một quán trọ ngay tại thành phố nhỏ này.
Thành phố nhỏ này cũng không khác gì những thành thị trước đó, hầu hết mọi người đã rời đi. Chu Văn tùy tiện tìm một nhà trọ không người để ở tạm, dù sao cũng chẳng có ai đến đòi tiền phòng.
Đêm nay, Chu Văn ngủ rất ngon, chờ hắn tỉnh giấc, vươn vai một cái, toàn thân đều tràn đầy năng lượng.
Đêm nay cũng không xảy ra chuyện gì kỳ lạ, không giống như nhà trọ trước, TV cũng không tự động bật lên.
Nhưng Chu Văn lại cảm thấy có gì đó không đúng, ngực cảm giác đặc biệt nặng, hắn cúi đầu xuống xem, lập tức hét toáng lên.
Không biết tại sao áo trước ngực bị đẩy lên, như thể có ai nhét hai quả lê to tướng vào trong. Chu Văn vội vàng kéo áo ra xem, lập tức phát hiện hai thứ vốn không nên có lại xuất hiện trên ngực mình.
- Sao lại thế này?
Chu Văn phát hiện giọng nói của mình cũng trở nên yểu điệu thục nữ lạ thường, vội vàng lấy gương trong Hỗn Độn Châu ra soi, lập tức phát hiện ra mình đã biến thành phụ nữ.
Chu Văn lập tức nghĩ đến nội dung tin nhắn Đế Đại Nhân gửi cho hắn, vội vàng lấy điện thoại di động nhắn tin cho Đế Đại Nhân:
- Đế Đại Nhân, có phải ngài biến tôi thành con gái không đấy?
- Ừ.
Đế Đại Nhân trả lời rất nhanh, thẳng thắn thừa nhận.
- Tại sao chứ? Gần đây tôi có đắc tội gì với ngài đâu?
Chu Văn nén giận hỏi.
- Chẳng lẽ tự mình làm gì lại không biết?
Đế Đại Nhân hỏi ngược lại.
- Tôi thật sự không biết, ngài biết thì nói cho tôi đi, rốt cuộc là tại sao?
Chu Văn cảm thấy sự việc có điểm kỳ lạ, nghe giọng điệu của Đế Đại Nhân, có vẻ như mình đã chọc giận bà cô này thật rồi, nhưng gần đây hắn không hề liên lạc với nàng, mà Đế Đại Nhân cũng không liên lạc gì với hắn.
- Tự mình gửi tin nhắn, nhanh vậy đã quên rồi sao?
Đế Đại Nhân đáp.
- Tôi thật sự không biết chuyện gì đã xảy ra, coi như tôi van ngài được không, ngài nói cho tôi biết đi, rốt cuộc tôi đã gửi tin nhắn gì?
Chu Văn càng lúc càng cảm thấy việc này chắc chắn có vấn đề.
Đế Đại Nhân nghe Chu Văn nói vậy, dường như cũng ý thức được có chút vấn đề. Với tính cách sợ chết của Chu Văn, sao hắn lại to gan như vậy, dám gửi tin nhắn trêu ghẹo Bản Đế Quân.
Đế Đại Nhân suy nghĩ một chút, bèn chụp màn hình nội dung tin nhắn đó gửi cho Chu Văn.
- Bảo bối, đêm nay ta muốn nàng làm nữ nô của ta…
Chu Văn nhìn ảnh chụp màn hình, mặt mày lập tức sa sầm.
Tin nhắn này căn bản không phải do chính mình gửi, nhưng nội dung tin nhắn trên ảnh chụp màn hình lại đúng là do tài khoản của hắn gửi đi.
- Khó trách Đế Đại Nhân lại tức giận như vậy, thì ra là thế. Nhưng mình chưa từng nhắn tin này, Đế Đại Nhân muốn chơi khăm mình thì cũng đâu cần phiền phức thế này chứ. Chẳng lẽ tài khoản của mình bị hack? Có người dùng tài khoản của mình nhắn tin cho Đế Đại Nhân?
Trong lòng Chu Văn dấy lên nghi ngờ.
- Đế Đại Nhân, tin nhắn đó thật sự không phải do tôi gửi, sao tôi có thể gửi cho ngài loại tin nhắn đó được? Chắc chắn có kẻ đã hack tài khoản của tôi rồi gửi tin nhắn đó.
Chu Văn muốn giải thích rõ ràng mọi chuyện, để Đế Đại Nhân nhanh chóng biến cơ thể hắn trở lại như cũ, với bộ dạng hiện tại, hắn thật sự không thể ra ngoài gặp người.
- Ngươi nói không thể gửi loại tin nhắn này cho ta, có ý gì?
Đế Đại Nhân nhắn lại một tin.
- Ngài là một đóa hoa, sao tôi lại có tư tưởng đó với một đóa hoa được... Đế Đại Nhân, ngài tin tôi đi, coi như tôi có lên cơn cũng chỉ dám trêu chọc heo nái chứ nào dám giỡn mặt ngài. Ngài mau biến tôi trở lại như cũ đi.
Chu Văn giải thích.
Chu Văn không giải thích thì còn tốt, giải thích xong, Đế Đại Nhân ngược lại càng tức giận hơn, lạnh lùng đáp:
- Cứ chờ đi, tự nó sẽ hồi phục.
Sau đó Đế Đại Nhân không nhắn lại cho Chu Văn nữa. Chu Văn nghĩ tới nghĩ lui cũng không ra mình nói sai chỗ nào, vừa rồi còn đang tốt đẹp, sao lại dỗi rồi?
Có điều may là có thể hồi phục, đoán chừng thời gian cũng giống lần biến thành mèo trước, qua 24 giờ sẽ khôi phục.
Chu Văn quyết định không đi đâu nữa, định ở lại nhà trọ, chờ hết thời gian biến thân rồi tính tiếp.
Trong khoảng thời gian này, Chu Văn bắt đầu khôi phục cài đặt gốc cho điện thoại, sau đó tải lại phần mềm, rồi đặt lại mật khẩu, nói chung là dùng hết mọi biện pháp bảo mật có thể để phòng tài khoản của mình lại bị hack.
Phong Thu Nhạn vẫn như thường lệ, đang luyện tập đao pháp.
Đột nhiên, điện thoại di động của hắn vang lên. Lúc Phong Thu Nhạn luyện đao, hắn sẽ không nhận điện thoại hay tin nhắn, có điều đây là loại chuông báo hắn cài đặt riêng, hẳn là Chu Văn nhắn tới. Phong Thu Nhạn dừng luyện đao, sau đó cầm điện thoại lên xem.
Quả nhiên, là tin nhắn do Chu Văn gửi tới. Phong Thu Nhạn mở ra xem, vẻ mặt lập tức trở nên kỳ quái.
- Đã từng có một tình yêu chân thành đặt ngay trước mắt, nhưng ta đã không biết trân trọng, để đến khi mất đi rồi mới hối hận không kịp. Nỗi đau khổ nhất trên đời này, cũng chẳng qua chỉ là thế. Nếu ông trời có thể cho ta một cơ hội làm lại, ta sẽ nói với người con gái ấy ba chữ: Ta yêu nàng. Nếu bắt buộc phải thêm một kỳ hạn cho tình yêu này, ta hy vọng đó là... một vạn năm!
Phong Thu Nhạn kinh ngạc nhìn tin nhắn, vẻ mặt trở nên phức tạp tột độ.
- Sao có thể như vậy... Huấn luyện viên cậu ấy sao lại... Mình phải từ chối huấn luyện viên thế nào để không làm tổn thương lòng tự trọng của cậu ấy đây?
Phong Thu Nhạn rối rắm nghĩ.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
✼ Thiên Lôi Trúc ✼ Dịch AI hay