Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 73: CHƯƠNG 71: SINH BỆNH

Tiếng rên rỉ thống khổ đứt quãng truyền đến, Chu Văn khẽ nhíu mày, do dự không biết có nên sang phòng bên cạnh xem thử hay không.

Có điều nghĩ đến An Tĩnh là một người khó hiểu, tốt nhất vẫn nên không dính dáng gì đến cô ta thì hơn. Hơn nữa, nơi này là học viện, có bệnh viện trực thuộc riêng, nếu An Tĩnh thật sự có chuyện gì, chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là lập tức có nhân viên y tế đến giúp.

Chu Văn đang định tháo khuyên tai Đế Thính xuống thì lại nghe thấy tiếng vật nặng rơi xuống đất từ phòng bên.

Âm thanh truyền vào tai, trong đầu Chu Văn lập tức hiện lên hình ảnh An Tĩnh ngã gục. Hình ảnh chỉ lóe lên rồi biến mất, phòng bên cạnh cũng không còn động tĩnh nào nữa.

"Không lẽ An Tĩnh xảy ra chuyện gì thật rồi?"

Dù Chu Văn không muốn để tâm đến An Tĩnh, nhưng hai người cũng không có thù sâu oán nặng gì. Nể mặt mẹ cô ta là Âu Dương Lam, hắn cũng không thể trơ mắt nhìn người khác gặp chuyện được.

Do dự một lúc, Chu Văn quyết định sang xem sao.

Hắn rửa mặt, rời khỏi tiểu lâu, nhảy phắt qua hàng rào thấp, đứng trước cửa chính tiểu lâu của An Tĩnh rồi nhấn chuông.

Chu Văn thầm nghĩ, nếu An Tĩnh có thể trả lời, vậy chắc là không sao, hắn sẽ quay về chơi game tiếp.

Nếu không có ai đáp lại, vậy chắc chắn là có chuyện rồi. Hắn cũng không thể thấy chết mà không cứu, ít nhất cũng phải có chút lòng trắc ẩn. Coi như là người dưng, thuận tay gọi một cuộc cấp cứu cũng là chuyện nên làm.

Hắn nhấn chuông cửa nhưng không ai đáp lại. Căn tiểu lâu tĩnh lặng như tờ, hoàn toàn không có tiếng trả lời. Chu Văn tập trung lắng nghe qua khuyên tai Đế Thính, nhưng vẫn không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, ngay cả tiếng bước chân cũng không.

"Chẳng lẽ xảy ra chuyện thật rồi?"

Chu Văn khẽ nhíu mày. Để chắc chắn, hắn lại nhấn chuông liên tục, nhưng bên trong vẫn im phăng phắc, không một tiếng động.

"Xem ra có chuyện thật rồi."

Chu Văn không do dự nữa, đưa mắt quan sát căn tiểu lâu.

Cửa chính có khóa mật mã, lại được làm bằng vật liệu đặc biệt, không dễ gì phá được. Nếu không vào được, Chu Văn đành gọi điện báo cho nhà trường.

Ánh mắt hắn đảo qua, thấy cửa kính cường lực trên tầng hai không khóa trái. Chu Văn liền lấy đà nhảy lên, nhún một cái đã ở trên ban công, kéo cửa kính ra rồi bước vào trong.

Kiến trúc của các tiểu lâu trong Tứ Quý viên đều giống hệt nhau. Chu Văn quen đường quen lối, lao thẳng đến phòng ngủ.

"May là cô ta gặp chuyện trong phòng ngủ, chứ nếu là phòng luyện công thì chỉ có nước báo cho nhân viên nhà trường. Cũng không biết đến lúc nhân viên y tế chạy tới có còn kịp cấp cứu không nữa."

Chu Văn vặn tay nắm cửa, cửa không khóa, hắn liền đẩy cửa bước vào.

Đập vào mắt hắn là cảnh An Tĩnh ngã sõng soài cạnh giường. Sắc mặt cô tái nhợt đến đáng sợ, mắt nhắm nghiền, răng cắn chặt, trán vã mồ hôi lạnh, thân thể cứng đờ, trông có vẻ không ổn chút nào.

"Cô sao rồi?"

Chu Văn bước tới, ngồi xổm xuống trước mặt An Tĩnh, dùng tay ấn vào huyệt nhân trung dưới mũi cô.

Lúc này, An Tĩnh chỉ muốn chết quách cho rồi. Vì thể chất đặc biệt, từ nhỏ cô đã mắc một căn bệnh quái lạ, cứ cách một khoảng thời gian lại tái phát một lần. Mỗi lần phát bệnh, toàn thân cô đều đau đớn tột cùng, nghiêm trọng hơn sẽ dẫn đến toàn thân cứng ngắc, không thể cử động.

May mà căn bệnh quái ác này cũng tương tự như ngày "bà dì ghé thăm", mỗi lần phát tác đều có thể tính toán tương đối chính xác. Vào những ngày đó, cô sẽ tự mình chịu đựng trong phòng ngủ.

Hôm nay cũng vậy, cô vốn định nằm yên trên giường cho qua chuyện, nhưng lần này cơn đau ập đến quá dữ dội nên cô không nhịn được mà khẽ rên lên, không ngờ lại bị Chu Văn nghe thấy.

Vì quá đau đớn, cô đã lăn từ trên giường xuống đất, từ đó cơ thể cứng đờ không thể nhúc nhích, nhưng ý thức vẫn vô cùng tỉnh táo.

Trước đó, khi Chu Văn nhấn chuông, cô cũng nghe thấy. Cô vốn tưởng không ai trả lời thì hắn sẽ bỏ đi, không ngờ hắn lại trèo qua ban công xông vào phòng.

An Tĩnh hối hận vô cùng, hối hận vì đã không khóa cửa kính lại.

Thực ra cũng không thể trách An Tĩnh, dù sao đây cũng là Học Viện Tịch Dương, chỉ có học viên mới được vào đây. Hơn nữa, khắp nơi đều có camera giám sát, người khác dù biết cô gặp chuyện cũng không dám trèo tường vào phòng.

Khi Chu Văn bước vào phòng ngủ, An Tĩnh vừa phải chịu đựng nỗi đau thể xác, vừa cầu nguyện cho hắn đừng bao giờ đến, bởi vì hiện tại cô chỉ mặc độc một bộ đồ ngủ.

Mỗi lần phát bệnh, cô đều đổ rất nhiều mồ hôi, sau đó phải thay đồ giặt giũ rất phiền phức, nên cô mới mặc váy ngủ.

Thêm vào đó, tư thế ngã trên đất của cô cũng thực sự khó coi. Với một người được dạy dỗ lễ nghi gia giáo từ nhỏ như An Tĩnh, cô thực sự không thể chấp nhận bộ dạng này của mình bị người khác nhìn thấy, huống chi người đó còn là kẻ địch trong tưởng tượng của cô – Chu Văn.

Nhưng Chu Văn lại không nghĩ nhiều như vậy, hắn chỉ coi An Tĩnh là một bệnh nhân, vừa ấn huyệt vừa nói:

"Cô có nghe tôi nói không? Nghe được không?"

An Tĩnh trừng mắt nhìn Chu Văn, nhưng đáng tiếc cô cũng chỉ có thể trừng mắt. Cơn đau đã lên đến đỉnh điểm, cơ thể cứng ngắc, toàn thân run rẩy, hai hàm răng va vào nhau lập cập, làm gì còn sức mà nói chuyện.

"Đừng lo, tôi sẽ gọi bác sĩ giúp cô."

Chu Văn thấy An Tĩnh mở to mắt thì cũng yên tâm phần nào, chỉ cần chưa chết là vẫn còn cơ hội cứu chữa.

Ngay sau đó, Chu Văn không chần chừ nữa, lấy điện thoại ra, định gọi số cấp cứu của học viện để nhân viên y tế đến cứu An Tĩnh.

Là học viên được ở Tứ Quý viên, phúc lợi được hưởng đương nhiên là tốt nhất.

An Tĩnh thấy Chu Văn định gọi cho bệnh viện thì vừa tức vừa gấp. Căn bệnh quái ác của cô không phải bác sĩ bình thường có thể chữa được, đến bệnh viện cũng vô dụng. Nếu không, với thế lực của An gia, cô đã có thể đến bệnh viện tốt nhất Liên bang, tìm bác sĩ giỏi nhất để chữa trị từ lâu rồi.

Điều khiến An Tĩnh không thể chấp nhận nhất chính là hiện tại cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ dài đến nửa bắp đùi, tóc tai rối bù. Nếu bây giờ bị nhân viên y tế khiêng đi, để các học viên khác nhìn thấy, An Tĩnh thực sự không thể chịu nổi.

Mặc dù biết Chu Văn có ý tốt, nhưng An Tĩnh vẫn không nhịn được mà hận đến nghiến răng.

Thấy Chu Văn sắp bấm số gọi, An Tĩnh liều mạng khống chế cơ thể, dùng ý chí kiên cường điều khiển hàm răng đang run lẩy bẩy thốt lên:

"Đừng… đừng gọi điện… tôi không sao…"

Nói được mấy chữ đó, An Tĩnh gần như đã dùng hết sức lực toàn thân, sắc mặt càng thêm tái nhợt, giọng nói run rẩy, hầu như không thể nghe rõ.

Cũng may Chu Văn có khuyên tai Đế Thính nên nghe rõ lời An Tĩnh nói, nhưng hắn vẫn nghi ngờ nhìn vẻ mặt đau đớn của cô:

"Tôi thấy bộ dạng của cô không giống không sao chút nào. Có bệnh thì phải chữa, không thể giấu bệnh sợ thầy được. Cô cứ thả lỏng đi, mọi việc còn lại cứ giao cho nhân viên y tế…"

An Tĩnh thầm phiền muộn. May mà đã qua thời điểm đau đớn nhất, cô cảm thấy đã khá hơn một chút. Cố nén cơn đau nhói trong cơ thể, cô bực bội nói:

"Tôi thực sự không sao, anh đi đi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!