- Trông cậu thế này mà bảo là không sao à?
Chu Văn suy nghĩ một chút rồi bừng tỉnh ngộ:
- Chắc cậu sợ tôi thừa cơ trả thù chứ gì? Yên tâm đi, tuy tôi không ưa cậu lắm, nhưng nể mặt chị Lam và ba, tôi sẽ không hại cậu đâu, chỉ định gọi bác sĩ giúp cậu thôi.
Nói xong, Chu Văn liền định gọi cấp cứu.
An Tĩnh vừa xấu hổ vừa luống cuống, chỉ đành hét lên lần nữa:
- Không cần, thật sự không cần đâu! Tôi… tôi… tôi… chỉ là “tới tháng” thôi… nghỉ một lát là khỏe… cậu đi nhanh đi… đừng làm phiền tôi nghỉ ngơi…
An Tĩnh có nỗi khổ không thể nói thẳng với Chu Văn, lúc này cũng chẳng nghĩ được nhiều, cứ đuổi hắn đi trước đã rồi tính.
- Hóa ra là vậy, trước kia nghe nói con gái các cậu tới tháng sẽ đau lắm, không ngờ lại đau đến mức này.
Chu Văn từ nhỏ đã sống một mình, mẹ lại mất sớm, nên hoàn toàn không biết gì về mấy chuyện này. Lớn hơn một chút thì lao đầu vào khổ luyện Nguyên Khí quyết, cũng chưa từng có bạn gái, nên mấy chuyện này cậu chẳng biết gì sất.
Dù vẫn còn hơi nghi ngờ, nhưng Chu Văn cảm thấy An Tĩnh sẽ không lấy tính mạng của mình ra đùa.
- Xin lỗi nhé, vậy tôi đi trước đây.
Chu Văn nói với vẻ hơi ngượng ngùng, sau đó xoay người rời khỏi phòng An Tĩnh.
Thấy Chu Văn đã đi, An Tĩnh mới thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy cơ thể cũng dễ chịu hơn nhiều.
- Phụ nữ đúng là khổ thật, may mà mình là đàn ông, không cần phải chịu đựng cảm giác đau đớn này hàng tháng.
Chu Văn vừa đi về tòa nhà nhỏ của mình vừa lẩm bẩm.
Nhưng nghĩ lại, bản thân hắn cũng đâu có dễ dàng gì. Mỗi ngày đi ngủ đều có tiếng người lải nhải bên tai không dứt, như quỷ tụng kinh vậy. Hơn nữa, ngày nào cũng mất bao nhiêu là máu, đặc biệt là lần trước, để ấp được Đế Thính, hắn phải mất tới năm, sáu trăm cc máu, cũng chẳng dễ chịu chút nào.
- Lần trước mua ít đường đỏ, không biết có tác dụng không, về nấu thử xem sao. Dạo này chứng mất máu của mình ngày càng nghiêm trọng rồi.
Chu Văn vuốt trán, thầm nghĩ.
Về đến phòng, Chu Văn lại quên béng mất chuyện nấu trà đường đỏ, tiếp tục lôi điện thoại ra cày game.
Lần này Chu Văn tiến vào Cổ Hoàng Thành, sau khi giết một con Khô Cốt Tướng Quân thì bất ngờ rơi ra một viên Trứng phối sủng.
Có điều thuộc tính của nó không bằng viên trứng đầu tiên, Chu Văn liền đút thẳng cho Ngân Dực Phi Kiến. Còn Đế Thính thì chưa thấy hệ thống báo đói bao giờ, nên Chu Văn cũng không biết nó có muốn ăn hay không.
Quay lại Địa Hạ Phật Thành, hắn đã khám phá hết Tiểu Phật Tự, đi nữa cũng vô ích. Sen Phật Tâm Huyết Văn cũng đã bị hắn chém, giờ vẫn chưa làm mới lại.
Chu Văn đi thẳng qua hồ sen, tiến vào sâu bên trong Địa Hạ Phật Thành để thăm dò.
Trên đường đi, hắn lại thấy mấy hồ sen nữa, nhưng không phải hồ nào cũng có Sen Phật Tâm biến dị. Cả ngày hôm đó, Chu Văn chỉ đánh rơi được một viên Trứng phối sủng Sen Phật Tâm bình thường.
Tuy thuộc tính không tốt lắm, nhưng dù sao cũng là Phối sủng dạng trái tim. Chu Văn quyết định ấp nó ra, sau này lỡ chẳng may tim bị tổn thương, cũng có thể tạm thời dùng trạng thái phối hợp của Sen Phật Tâm để nó thay thế chức năng của tim.
Chơi một lúc lâu, Chu Văn đã thấy hơi mệt, liền tắt điện thoại đi ngủ.
Giấc này hắn ngủ một mạch đến sáng hôm sau. Chu Văn mới lôi mấy thứ đồ bổ huyết ra, nấu một nồi trà bổ huyết.
- Chu Văn, dậy chưa? Hôm nay là ngày nhập học, ra ngoài đi dạo không?
Chu Văn vừa nấu trà xong thì Lý Huyền gọi điện tới.
- Có gì hay ho à? – Chu Văn nghi ngờ hỏi.
- Hôm nay là ngày tân sinh viên nhập học, rất nhiều CLB sẽ ra chiêu mộ thành viên mới, chúng ta cũng đi xem sao. – Lý Huyền cười gian.
- Mấy cái CLB đó tôi không có hứng.
Chu Văn rót một chén trà, vừa uống vừa nói.
- Không tham gia cũng được, nhưng có thể đi ngắm mấy chị khóa trên, em khóa dưới xinh đẹp mà. – Lý Huyền mới lộ ra ý đồ thật.
- Không hứng thú. – Chu Văn còn muốn tiếp tục khám phá Địa Hạ Phật Thành.
- Đừng lạnh lùng thế chứ, đi xem một chút cũng tốt mà. Nhiệm vụ của học viện phần lớn đều cần lập đội mới hoàn thành được. “Ma cũ” đều có tổ đội hết rồi, chúng ta cũng phải tìm người lập đội riêng chứ. Giờ đi xem một chút cũng là để chuẩn bị cho tương lai…
Lý Huyền nói một tràng lý do, Chu Văn thực sự thấy phiền không chịu nổi, đành phải đồng ý đi cùng hắn.
Nốc một bát trà bổ huyết đầy ụ, Chu Văn đổ phần còn lại vào bình giữ nhiệt rồi mới ra khỏi nhà.
Đúng lúc này, An Tĩnh cũng từ nhà mình đi ra. Thấy Chu Văn, cô không khỏi cắn răng, liếc qua thấy hắn đang cầm một cái bình giữ nhiệt thì hơi ngẩn người.
An Tĩnh đương nhiên biết đó là trà gì. Kỷ tử, táo đỏ trong đó đều là đồ bổ huyết, nhìn qua là biết nấu cùng đường đỏ. Trước đây người hầu ở nhà cũng từng nấu cho cô uống.
“Nghĩ rằng một chén trà là mua chuộc được mình sao?”
Đàn ông ai lại uống loại trà này, hôm qua lại xảy ra chuyện như thế, nên An Tĩnh đinh ninh rằng Chu Văn nấu cho mình, muốn hòa giải quan hệ với cô.
Tuy trong lòng nghĩ vậy, nhưng ánh mắt An Tĩnh bất giác dịu đi rất nhiều, cảm thấy tên Chu Văn này cũng có chút chu đáo.
Chu Văn ra khỏi sân, An Tĩnh cũng vừa bước ra. Chu Văn phải đi ngang qua chỗ An Tĩnh mới ra ngoài được.
An Tĩnh nhìn Chu Văn đang đi tới, thầm nghĩ nếu hắn đưa trà cho mình, mình có nên nhận hay không.
Trong lúc cô đang suy tư, Chu Văn đã bước tới trước mặt. Thấy An Tĩnh đang nhìn mình, Chu Văn khẽ gật đầu xem như chào hỏi.
An Tĩnh thấy Chu Văn gật đầu với mình, tưởng hắn sắp đưa trà bổ huyết, bèn hơi nghiêng đầu, chờ hắn đưa qua.
Ai ngờ, Chu Văn cứ thế cầm bình đi lướt qua người cô, hoàn toàn không có ý định đưa nó cho mình. Đã thế, hắn vừa đi vừa thản nhiên nhấp một ngụm.
- Hình như hơi ngọt quá. – Chu Văn nếm thử rồi tự lẩm bẩm.
Gương mặt An Tĩnh đỏ bừng, hai mắt như muốn phun lửa.
Chu Văn không để ý đến An Tĩnh, đi thẳng ra khỏi Tứ Quý Viên.
- Đàn ông con trai mà đi uống loại trà này, bổ cho chết ngươi đi!
An Tĩnh nhìn bóng lưng Chu Văn khuất dần, hận đến nghiến răng.
Hôm nay là ngày tân sinh viên nhập học, nhưng Học viện Tịch Dương không giống các trường khác, không hề có nghi thức chào đón nào, cũng không trang trí gì đặc biệt. Ngoài việc người đông hơn một chút, trông chẳng khác gì ngày thường.
Hai bên cổng chính, người ta bày hai dãy bàn ngay ngắn, trên bàn đặt đầy các tấm biển tuyển thành viên. Đó là các CLB trong trường đang tuyển “máu mới”.
Học viện Tịch Dương cũng ủng hộ các CLB tuyển người, dù sao khi vào CLB, các học viên sẽ hiểu rõ hơn về cách hợp tác, đặc biệt là khi tiến vào các Lĩnh vực dị thứ nguyên để làm nhiệm vụ.
- Chu Văn, tôi ở đây!
Khi Chu Văn đang quan sát xung quanh, hắn bỗng nghe thấy tiếng Lý Huyền vọng ra từ một khu tuyển thành viên của CLB nào đó.
Chu Văn quay đầu nhìn sang, đã thấy Lý Huyền và Lý Vị Ương đang đứng cùng nhau. Lý Vị Ương cũng đang vẫy tay với hắn.