Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 772: CHƯƠNG 768: GẶP LẠI TỈNH ĐẠO TIÊN

Chu Văn dựng hết cả lông lên, định vận sức thoát khỏi bàn tay của lão già kia. An Sinh cũng nhận ra có chuyện không ổn, hai mắt gã nhìn chằm chằm vào lão, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.

Nhưng điều khiến Chu Văn bất ngờ là lão già kia lại buông tay hắn ra, sau đó cầm một tấm bản đồ kho báu bằng gỗ đưa ra trước mặt Chu Văn, cười tít mắt nói:

- Chàng trai trẻ, tấm bản đồ kho báu này tặng không cậu đấy. Cứ thử đi đào xem, nếu đào được bảo bối thì quay lại tìm ta mua bản đồ khác cũng chưa muộn.

Chu Văn nhìn chằm chằm lão già để dò xét, nhưng ngoài đôi mắt kia ra, trên người lão không có bất kỳ điểm nào giống Tỉnh Đạo Tiên, thậm chí hắn còn không cảm nhận được chút gợn sóng Nguyên khí hay sinh cơ dồi dào của người tu hành. Nếu không phải vừa rồi lão ta tóm được tay hắn, Chu Văn thậm chí còn tưởng đây chỉ là một người bình thường.

- Đừng khách sáo với lão già này, cầm lấy đi đào thử xem, biết đâu lại đào được bảo bối của Tiên nhân thì sao? Nhưng bảo bối của Tiên nhân không phải ai cũng lấy được đâu, nếu không có Mê Tiên chi pháp, e là một đi không trở lại đấy.

Lão già cầm tấm bản đồ nhét vào tay Chu Văn.

Chu Văn nghe vậy lại càng tin chắc lão già trước mặt mình đến tám chín phần là Tỉnh Đạo Tiên, nếu không tại sao lão lại nhắc đến hai chữ “Mê Tiên”.

- Văn thiếu gia?

An Sinh đến bên cạnh Chu Văn, ánh mắt vẫn không rời khỏi lão già đang ngồi xổm sau quầy hàng.

Ban đầu Chu Văn không muốn nhận bản đồ, nhưng lại không thể né tránh, tấm bản đồ kho báu bị nhét thẳng vào tay. Chu Văn cầm bản đồ, Nguyên khí trên người sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.

Lão già kia chậm rãi thu dọn đồ đạc, gom những thứ trên quầy hàng vào một cái bọc rồi đứng dậy rời đi, vừa đi vừa lắc đầu thở dài:

- Cái thời buổi này đúng là càng ngày càng khó sống.

- Văn thiếu gia, cậu biết lão già đó à?

An Sinh thấy lão già đã đi khá xa mà Chu Văn vẫn nhìn theo bóng lưng lão, không khỏi tò mò hỏi.

- Tôi nghi ngờ ông ta chính là Tỉnh Đạo Tiên.

Chu Văn hạ giọng nói.

An Sinh nghe xong, thân thể lập tức run lên, có chút không dám tin:

- Cậu biết Tỉnh Đạo Tiên?

- Tôi từng gặp ông ta một lần, mặc dù lúc đó ngoại hình không giống bây giờ, nhưng tôi cảm thấy người này chính là ông ta.

Chu Văn có chút do dự, không biết có nên đuổi theo hay không.

Chu Văn biết rất rõ lai lịch của Mê Tiên kinh, nhưng người kia là Đại Ma Đầu khét tiếng nhất trong lịch sử Liên bang.

Mặc dù thời kỳ đầu của Liên bang có rất nhiều Đại Ma Đầu, sau này cũng không ngừng xuất hiện đủ loại ma đầu khác, như đám người Á Khắc còn giết nhiều người hơn Tỉnh Đạo Tiên, nhưng không một ai có danh tiếng vang dội bằng lão.

Chu Văn càng hiểu rõ Tỉnh Đạo Tiên đáng sợ đến mức nào. Tửu Gia, Hạ Cửu Hoang đều là những kẻ cáo già, cuối cùng vẫn bị Tỉnh Đạo Tiên đùa bỡn trong lòng bàn tay.

Một người như vậy, cho dù hiện tại Chu Văn đã có chút thành tựu, cũng không dám coi thường dù chỉ nửa phần.

Trước đó Chu Văn cũng đã âm thầm điều tra những chuyện liên quan đến Tỉnh Đạo Tiên, nhưng thông tin thu được rất hạn chế, chỉ biết Tỉnh Đạo Tiên bị trọng thương trong một khu vực Dị thứ nguyên, gần như trở thành phế nhân, cho nên mới xảy ra sự kiện Cục Giám sát dốc toàn lực truy bắt lão.

Dù vậy, hành động truy bắt Tỉnh Đạo Tiên vẫn thất bại, không thể bắt được một Tỉnh Đạo Tiên được cho là gần như đã phế.

Trong khoảng thời gian đó, Chu Văn đã gặp được Tỉnh Đạo Tiên và nhận được Mê Tiên kinh.

Chu Văn cắn răng, đứng dậy đuổi theo. Mặc dù Tỉnh Đạo Tiên vô cùng đáng sợ, nhưng trốn tránh cũng không phải là cách, có một số chuyện chỉ có Tỉnh Đạo Tiên mới có thể cho hắn câu trả lời.

An Sinh đi theo Chu Văn cùng đuổi theo, nhưng khi họ thấy lão già rẽ vào một con hẻm nhỏ, lúc chạy tới nơi thì đã không thấy bóng dáng lão đâu nữa, như thể bốc hơi khỏi không khí.

Chu Văn vẫn luôn dùng Đế Thính để giám sát lão già, vậy mà cũng không phát hiện ra lão đã biến mất như thế nào.

Tìm kiếm khắp xung quanh cũng không thấy bóng dáng lão già, lòng Chu Văn khẽ động, cầm tấm bản đồ trong tay lên xem. Tấm bản đồ được làm bằng gỗ, phía trên khắc một địa đồ đơn giản, mặt sau lại ghi thời gian, nhìn là biết vừa mới được khắc lên.

- Xem ra ông ta có thể là Tỉnh Đạo Tiên thật. Văn thiếu gia, cậu định đi sao?

An Sinh nhìn thời gian trên tấm bản đồ rồi hỏi.

- Tôi có một vài thắc mắc, chỉ có Tỉnh Đạo Tiên mới có thể giải đáp.

Chu Văn đưa bản đồ cho An Sinh:

- Cậu giúp tôi xem thử, vị trí mục tiêu của tấm bản đồ này là ở đâu?

- Vị trí ở trước miếu Thổ Địa, thời gian hẳn là ba giờ rưỡi sáng.

An Sinh xem một lúc rồi nói.

- Vậy được, chúng ta đợi đến đêm rồi đến đó.

Chu Văn nói.

- Văn thiếu gia, cậu tìm một nơi nghỉ ngơi trước đi, tôi đi chuẩn bị một chút.

An Sinh nói.

Chu Văn cũng không có tâm trạng đến miếu Thổ Địa bái lạy, bèn tìm một quán trọ ngay trong trấn nhỏ để chờ đến tối.

Mãi đến ba giờ sáng An Sinh mới quay về, nói với Chu Văn:

- Thời gian quá gấp gáp, tôi chỉ cố gắng chuẩn bị được một chút. Có điều nếu đối phương thật sự là Tỉnh Đạo Tiên, sự chuẩn bị của tôi e là không có tác dụng lớn, Văn thiếu gia cậu phải cẩn thận.

Chu Văn gật đầu, không nói gì.

Thấy thời gian sắp đến, Chu Văn cùng An Sinh đi tới miếu Thổ Địa.

Miếu Thổ Địa về đêm đương nhiên không náo nhiệt như ban ngày, về cơ bản không có một bóng người, nhưng lão già kia lại đang bày quầy hàng ở đó.

- Mấy con thú sủng tôi bố trí đều vô dụng, ngay cả việc ông ta đến miếu Thổ Địa lúc nào tôi cũng không phát hiện ra.

An Sinh thấp giọng nói với Chu Văn.

- Không sao.

Chu Văn khẽ lắc đầu, sau đó bước về phía lão già.

Vừa đi về phía lão, Chu Văn đồng thời kích hoạt Mệnh hồn Sát Lục Giả, sẵn sàng triệu hồi Phối sủng. Chỉ cần có bất kỳ điều gì không ổn, hắn sẽ lập tức dốc toàn lực ra tay.

- Quả nhiên ngươi vẫn đến.

Lão già cười tủm tỉm nhìn Chu Văn nói.

- Người đã tìm đến tận cửa, tôi có trốn cũng vô dụng thôi, đúng không?

Chu Văn vừa đi về phía lão già vừa nói.

Lão già không tỏ rõ ý kiến, chỉ tỏ vẻ tán thưởng, đánh giá Chu Văn rồi nói:

Vốn ta tưởng ngươi đã chết rồi, ngay cả khi không chết thì giờ cũng đã thành kẻ điên. Nhưng ngươi chẳng những không chết, không điên, mà xem ra còn sống rất thoải mái.

- Là vì Mê Tiên kinh sao?

Chu Văn hỏi, đây chính là vấn đề hắn muốn biết rõ nhất. Hắn vẫn luôn không biết Mê Tiên kinh rốt cuộc có lai lịch gì.

Hiện tại về cơ bản đã có thể xác định, lão già trước mắt chắc chắn là Tỉnh Đạo Tiên.

- Không sai.

Tỉnh Đạo Tiên gật đầu nói:

- Lúc trước thấy ngươi thuận mắt, ta vốn định tặng Thiên Ma chân giải của ta cho ngươi luyện chơi, ai ngờ ngươi lại dám từ chối ta. Thiên hạ này không ai có thể từ chối ta, dù có thì kết cục cũng phải trả giá rất đắt. Cho nên ta mới đưa Mê Tiên kinh cho ngươi. Thực tế trước ngươi, đã có người luyện qua Mê Tiên kinh, mỗi một đời chủ nhân không chết thì cũng điên, ngay cả ta cũng bị nó hành hạ. Nếu không phải vì Mê Tiên kinh, ta cũng đã không bị trọng thương trong khu vực Dị thứ nguyên.

✶ Truyện dịch AI miễn phí tại Thiên Lôi Trúc ✶

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!