Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 773: CHƯƠNG 769: MỆNH CỦA NGƯƠI THUỘC VỀ TA

Chu Văn không định ngắt lời Tỉnh Đạo Tiên, mà tiếp tục lắng nghe.

- Khi đó bản thân ta bị trọng thương, thú sủng cũng gần như chết sạch, lại bị sức mạnh của Mê Tiên Kinh quấy nhiễu, nếu cứ tiếp tục, không chừng ta đã thật sự phát điên vì nó rồi. Đúng lúc đó thì gặp ngươi, mà ngươi lại khiến tâm trạng ta không tốt, thế là ta dùng một thủ đoạn, đẩy Mê Tiên Kinh sang cho ngươi. Vừa có thể diệt trừ ngươi, lại vừa giảm bớt gánh nặng cho ta, đúng là nhất cử lưỡng tiện.

Nói đến đây, Tỉnh Đạo Tiên nhìn chằm chằm Chu Văn, hỏi:

- Điều khiến ta không ngờ là ngươi lại có thể luyện thành Mê Tiên Kinh. Mê Tiên Kinh đã qua tay rất nhiều đời chủ nhân, không dám nói tất cả đều là tuyệt đại thiên kiêu, nhưng ai nấy cũng đều là những kẻ kinh tài tuyệt diễm, có chỗ hơn người. Vậy mà kết quả là không một ai trong số họ luyện thành được Mê Tiên Kinh, còn ngươi lại tu luyện thành công. Ta rất muốn biết, ngươi có điểm gì mạnh hơn bọn họ, lại có điểm gì mạnh hơn Tỉnh Đạo Tiên ta đây?

Nếu là một học sinh mười bảy, mười tám tuổi bình thường, nghe Tỉnh Đạo Tiên nói như vậy, chắc chắn trong lòng sẽ vô cùng đắc ý.

Ngay cả một Đại Ma Đầu như Tỉnh Đạo Tiên cũng phải tự nhận không bằng mình, đây quả là một vinh dự lớn lao.

Đáng tiếc, Chu Văn lại không nghĩ vậy. Hắn đã chứng kiến cái chết của Tửu gia, cũng biết Hạ Cửu Hoang sở dĩ phát điên như thế, tất cả đều trực tiếp hoặc gián tiếp liên quan đến Tỉnh Đạo Tiên.

Chu Văn hoài nghi, việc Tỉnh Đạo Tiên đưa Mê Tiên Kinh cho hắn cũng xuất phát từ một mục đích tương tự.

- Ta chẳng thấy Mê Tiên Kinh có gì đặc biệt cả, tùy tiện luyện một chút là thành công thôi.

Chu Văn trả lời nước đôi.

Đáp án này rõ ràng không thể khiến Tỉnh Đạo Tiên hài lòng, nhưng hắn cũng không vội, chậm rãi nói:

- Hay là chúng ta làm một giao dịch, ngươi trả lời ta một câu hỏi, ta cũng trả lời ngươi một câu hỏi, ngươi thấy thế nào?

- Ta không có câu hỏi nào muốn hỏi ngươi cả.

Chu Văn đáp.

- Chẳng lẽ ngươi không muốn biết tại sao thế giới lại biến đổi thành thế này ư? Dị thứ nguyên rốt cuộc là thứ gì? Thầy của ngươi, Vương Minh Uyên, hiện tại ra sao? Mê Tiên Kinh rốt cuộc có lai lịch thế nào?

Tỉnh Đạo Tiên thuận miệng nêu ra mấy vấn đề, tất cả đều là những điều Chu Văn đang rất muốn biết.

- Đánh bại ngươi rồi, ta tự nhiên sẽ biết đáp án cho những câu hỏi đó.

Chu Văn đột nhiên nghĩ thông suốt một việc.

Bất kể Mê Tiên Kinh có phải do Tỉnh Đạo Tiên cố tình sắp đặt cho hắn hay không, ít nhất hiện tại hắn có thể xác định rằng, Tỉnh Đạo Tiên vô cùng muốn biết quá trình và kết quả tu luyện Mê Tiên Kinh của hắn.

Giống như Tửu gia và Hạ Cửu Hoang, rất có khả năng Tỉnh Đạo Tiên cũng đang xem hắn là một vật thí nghiệm.

Nếu đã là vật thí nghiệm, thì dù thí nghiệm thành công hay thất bại, e rằng Tỉnh Đạo Tiên sẽ không dám để hắn chết trước khi thí nghiệm kết thúc.

Nếu Tỉnh Đạo Tiên không muốn hắn chết, vậy thì hắn cần gì phải e dè nhiều như vậy? Chu Văn cũng vừa hay muốn biết, rốt cuộc Đại Ma Đầu khét tiếng Liên bang này có thực lực đến đâu.

Tỉnh Đạo Tiên dường như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Chu Văn, lạnh nhạt nói:

- Ngươi tưởng rằng ta không dám giết ngươi, nên mới có thể đứng trước mặt ta càn rỡ như vậy sao?

- Ta đúng là nghĩ như vậy.

Chu Văn cũng không che giấu suy nghĩ của mình.

- Ha ha, ngươi đoán đúng rồi đấy. Hiện tại ta quả thực không muốn giết ngươi, bởi vì ngươi đã cho ta thấy vài thứ khá thú vị, so với việc giết ngươi, ta càng muốn có đáp án hơn.

Ngoài dự đoán, Tỉnh Đạo Tiên lại thừa nhận hắn không định hạ sát thủ với Chu Văn.

Nhưng rồi giọng điệu của Tỉnh Đạo Tiên lại thay đổi, rét căm căm nói:

- Mặc dù ta sẽ không giết ngươi, nhưng ta có thể giam ngươi lại để từ từ nghiên cứu. Tốt nhất ngươi nên suy nghĩ cho kỹ trước khi động thủ.

- Suy nghĩ kỹ rồi, ta quyết định xử ngươi trước.

Chu Văn nói xong, liền rút đao chém tới.

Chu Văn thi triển Thiên Ngoại Phi Tiên nhanh không thể tưởng tượng nổi, nhưng đây không phải là đòn sát thủ của hắn. Cùng lúc đó, hắn triệu hồi Đại Uy Kim Cương Ngưu và Bạo Quân Bỉ Mông xuất hiện ở hai bên, một con dùng Trấn Hồn Linh, một con dùng Lực Lượng Tuyệt Đối.

Mà tất cả những thứ này đều chỉ là thủ đoạn kiềm chế của Chu Văn, đòn sát thủ thực sự nằm ở con ngươi của hắn. Chúc Long Đồng Kính lóe sáng, chuẩn bị phát động Động Chúc Thị Giới.

- Chúng ta sẽ còn gặp lại. Nhớ kỹ, mệnh của ngươi thuộc về ta.

Ánh mắt Tỉnh Đạo Tiên quỷ dị nhìn Chu Văn, thân hình đột nhiên lún xuống đất, mọi thứ xung quanh hắn cũng lún xuống theo, trong nháy mắt biến mất không còn tăm hơi.

- Độn thổ!

Chu Văn khẽ nhíu mày, ánh đao của hắn chém xuống mặt đất, tạo thành một hố sâu, nhưng lại không thấy bóng dáng Tỉnh Đạo Tiên đâu.

Đế Thính được vận dụng đến cực hạn, nhưng phạm vi quét qua cũng không hề thấy bóng dáng Tỉnh Đạo Tiên đâu.

- Văn thiếu gia, có lẽ tôi có thể dò theo dấu vết của hắn. Ban ngày, tôi đã rải một ít nước hoa có mùi đặc thù, nước bốc hơi đi nhưng mùi hương vẫn lưu lại trên mặt đất. Vừa rồi Tỉnh Đạo Tiên đã dính phải mùi này, tôi có thể thử xem có truy lùng được hắn không.

A Sinh nói.

- Vậy ngươi thử xem.

Chu Văn mừng rỡ.

Hắn nghi ngờ vết thương trên người Tỉnh Đạo Tiên vẫn chưa hoàn toàn bình phục, biết đâu đây lại là một cơ hội tốt.

A Sinh triệu hồi một con tiểu thú, trông nó hơi giống chuột nhưng mập hơn rất nhiều, trên người không có mắt, nhưng trên mũi lại mọc ra nhiều cái vòi cảm ứng như mầm thịt.

- Loài sinh vật bình thường không thể ngửi được mùi đó, chỉ có một vài thú sủng có khứu giác đặc biệt phát triển mới có thể phân biệt được.

A Sinh nói xong, liền để thú sủng rời khỏi miếu Thổ Địa, tìm kiếm khắp khu vực xung quanh, hy vọng tìm được mùi hương mà Tỉnh Đạo Tiên để lại.

Nhưng nó tìm kiếm một lượt quanh tiểu trấn và các vùng phụ cận đều không phát hiện ra mùi hương đó. Cũng không biết là do kỹ năng Độn thổ của Tỉnh Đạo Tiên quá lợi hại, trực tiếp trốn xa ngoài trăm dặm, hay là hắn đã dùng cách nào đó để mùi hương không bám được vào người.

- Không hổ là Đại Ma Đầu số một Liên bang, khó trách Liên bang truy bắt lâu như vậy mà hắn vẫn tiêu dao tự tại. Tôi đã bố trí nhiều như vậy, nhưng không thứ nào phát huy tác dụng. Văn thiếu gia, bị loại người này để mắt tới, ngài nhất định phải hết sức cẩn thận.

A Sinh nói với Chu Văn bằng vẻ mặt nghiêm trọng.

Chu Văn gật đầu:

- Ta sẽ cẩn thận.

Không dám tiếp tục dừng lại ở tiểu trấn, Chu Văn và A Sinh lập tức lên đường chạy về Lạc Dương, trên đường đi ngựa không dừng vó, gần như không nghỉ ngơi chút nào.

Có điều kể từ lần đó, không thấy Tỉnh Đạo Tiên xuất hiện nữa, đường đi vô cùng thuận lợi.

Về đến Lạc Dương, thần kinh căng như dây đàn của A Sinh mới được thả lỏng đôi chút:

- Văn thiếu gia, tốt nhất ngài đừng trở lại học viện nữa. Tôi sẽ sắp xếp cho ngài một chỗ ở có thể phòng ngừa kỹ năng Độn thổ xâm nhập.

Chu Văn lắc đầu nói:

- Ta không thể trốn tránh cả đời được, mà Tỉnh Đạo Tiên cũng chưa chắc đã động được vào ta.

Từ chối ý tốt của A Sinh, Chu Văn trở về học viện. Linh dương và Tiểu Điểu đã trở về tiểu lâu, trông chúng có vẻ rất thảnh thơi.

Có linh dương và Tiểu Điểu canh nhà, Tỉnh Đạo Tiên dù muốn âm thầm ra tay cũng không dễ.

Trở lại học viện được hai ba ngày, không phát hiện bóng dáng Tỉnh Đạo Tiên đâu, nhưng Lý Mặc Bạch lại đến tìm hắn, hy vọng Chu Văn có thể cùng anh ta đi một chuyến tới Nam khu để thử khế ước Thủ Hộ Giả.

- Ngươi chắc chắn Thủ Hộ Giả kia vẫn còn ở đó chứ?

Chu Văn nhìn Lý Mặc Bạch hỏi.

Bởi vì hắn vẫn luôn nghi ngờ, Thủ Hộ Giả mà Lý Mặc Bạch nói tới chính là Thủ Hộ Giả của Hạ Lưu Xuyên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!