Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 774: CHƯƠNG 770: HOA HÀ

- Tại sao lại hỏi như vậy?

Lý Mặc Bạch là người tinh tế cỡ nào, vừa nghe Chu Văn hỏi vậy đã lập tức liên tưởng ngay.

- Tôi nghe nói đám người ở Tử Cấm Thành, như Độc Cô Ca, đã phát hiện một Kén Thủ Hộ Giả ở Nam khu, hơn nữa còn khế ước thành công rồi.

Chu Văn nửa thật nửa giả nói.

Lý Mặc Bạch nghe xong ngược lại thở phào nhẹ nhõm:

- Chuyện cậu nói tôi cũng biết, nhưng nơi hai bên phát hiện không giống nhau. Cái Kén Thủ Hộ Giả mà tôi tìm thấy, hiện tại vẫn chưa có ai vào được. Nơi đó bốn bề đều là những vùng dị thứ nguyên cực kỳ nguy hiểm, trong đó nổi tiếng nhất là một vùng dị thứ nguyên tên là Bất Hồi Cốc, ngay cả người nhà Độc Cô cũng không dám tùy tiện xông vào. Năm đó tôi cũng là do cơ duyên xảo hợp mới phát hiện ra Kén Thủ Hộ Giả kia.

Thú thật, Chu Văn hơi động lòng. Số lượng Thủ Hộ Giả quả thực quá ít, hiện tại hắn mới chỉ tiếp xúc với hai người, có điều bọn họ thật sự quá mạnh, về cơ bản là không có cách nào ra tay.

Nếu có thời gian để Chu Văn chậm rãi phát triển, việc chém giết bọn họ chỉ là chuyện sớm muộn, nhưng Tỉnh Đạo Tiên đã tìm tới cửa, khiến Chu Văn cũng cảm thấy áp lực.

Như lời Hạ Cửu Hoang nói, không đạt tới cấp Thần Thoại, chung quy vẫn chỉ là Phàm Thai. Bởi vì nền tảng của bản thân quá yếu, nên khi đối mặt với đối thủ cấp Thần Thoại, nó sẽ trở thành điểm yếu chí mạng, dù cho có nhiều Phối sủng cấp Thần Thoại cũng vô dụng.

- Dựa theo giao kèo, nếu cậu không thể khế ước Thủ Hộ Giả thành công, vậy nó sẽ thuộc về tôi?

Chu Văn nhìn Lý Mặc Bạch nói.

- Đương nhiên, hợp tác vui vẻ.

Lý Mặc Bạch mỉm cười vươn tay.

Chu Văn bắt tay với Lý Mặc Bạch, xem như đã đạt thành thỏa thuận. Chuyện này giấy trắng mực đen cũng vô dụng, cho nên không cần ký hợp đồng.

- Khi nào cậu có thể đi?

Lý Mặc Bạch hỏi Chu Văn.

- Lúc nào cũng được.

Chu Văn trả lời.

- Chuẩn bị một chút đồ đạc, tối nay chúng ta lên đường. Sau khi đến Nam khu, chúng ta sẽ đến Mãnh Rải một chuyến trước, tìm một người bạn họ Cốc giúp đỡ. Có anh ta dẫn đường, chúng ta mới có thể an toàn tới Bất Hồi Cốc.

Lý Mặc Bạch nói.

- Trên đường có vấn đề gì mà chúng ta không giải quyết được sao?

Chu Văn nhíu mày hỏi.

Lý Mặc Bạch nói:

- Nam khu không giống những khu vực khác, những khu vực khác đều tuân theo quy tắc sức mạnh quyết định thắng thua. Nhưng ở Nam khu lại có rất nhiều loại sinh vật dị thứ nguyên tà dị, thậm chí một số nơi những thứ nhỏ bé lại làm bá chủ, sinh vật dị thứ nguyên càng nhỏ thì sức phá hoại lại càng lớn. Ví dụ như Phi Thiên Bất Tử Cổ trên bảng xếp hạng, hình thể chỉ lớn bằng con kiến, nhưng sức phá hoại của nó không hề yếu hơn bất kỳ Phối sủng cấp Thần Thoại nào trên bảng xếp hạng. Ở Nam khu có rất nhiều sinh vật dị thứ nguyên vừa tà dị vừa nhỏ bé, nếu không quen thuộc tình hình, rất có thể sẽ chết oan. Tôi có chút hiểu biết về nơi đó, nhưng dù sao cũng không phải người bản địa, có người bản địa dẫn đường sẽ an toàn hơn nhiều.

- Cũng được.

Chu Văn gật đầu, lại hỏi một câu:

- Cậu có biết Lý Huyền cũng đến Nam khu không?

- Cậu ta đi đâu thì liên quan gì đến tôi?

Lý Mặc Bạch nói xong liền rời đi.

Chu Văn trở về chuẩn bị một chút, đồng thời báo cho những người thân cận biết chuyện mình sắp đi Nam khu.

Đến tối, Chu Văn đi theo Lý Mặc Bạch xuất phát tới Mãnh Rải.

Lý Mặc Bạch mang theo hai cận vệ, một người là Điệp mà Chu Văn từng gặp, người còn lại là một kẻ câm, tên hắn là Câm.

Hai người họ dọc đường đi như người hầu, chăm lo sinh hoạt thường ngày cho Lý Mặc Bạch.

Chu Văn vẫn luôn cẩn thận đề phòng Lý Mặc Bạch, dọc đường đi vô cùng cảnh giác, nhưng không có chuyện gì xảy ra.

Bởi vì đường hàng không đã sớm bị cắt đứt, đường đến Mãnh Rải vốn đã không dễ đi, sau cơn bão dị thứ nguyên, tuyến đường này lại càng thêm gian nan.

Cũng may có Câm dẫn đường, hắn vô cùng quen thuộc với đường rừng núi, suốt chặng đường đều dựa vào hắn đi trước dò đường mới có thể xu cát tị hung, tránh được phần lớn nguy hiểm.

Thỉnh thoảng gặp phải một vài sinh vật dị thứ nguyên phá cấm cũng dễ dàng đối phó.

Mãnh Rải bây giờ không khác gì một hòn đảo cô độc trên đất liền, người có thể đến đây quá ít, chỉ có một số người bản địa như nhà họ Cốc cố ý bám trụ lại.

Trên đường phố Mãnh Rải, có rất nhiều trai gái mặc tăng y, tăng y của đàn ông màu đỏ tím, còn của phụ nữ thì màu hồng phấn.

Vốn dĩ người dân bản địa theo Phật giáo, sau cơn bão dị thứ nguyên, tín ngưỡng càng trở nên quan trọng. Bất kể là người bản địa hay người nơi khác đến, chỉ cần định cư ở Mãnh Rải đều theo tín ngưỡng Phật giáo, nếu không sẽ rất khó hòa nhập với xã hội địa phương.

Người bạn mà Lý Mặc Bạch muốn tìm tên là Cốc Sơn Thủy, tuy không phải tăng nhân nhưng lại theo tín ngưỡng Phật giáo. Có điều Chu Văn thấy trên người hắn đeo rất nhiều dây xích, trông không giống đồ vật của Mãnh Rải.

Ngoài ra, trên người Cốc Sơn Thủy còn có nhiều hình xăm, mà những hình xăm kia không phải hình xăm Phối sủng, mà là do con người xăm lên.

- Lý Mặc Bạch, người bạn của tôi, đi Bất Hồi Cốc à, e là không có cách nào rồi.

Cốc Sơn Thủy nói.

- Cốc sư phụ, đã xảy ra chuyện gì?

Lý Mặc Bạch biết chắc chắn đã có chuyện, nếu không với tính cách của Cốc Sơn Thủy, chỉ cần đã nhận lời thì dù Bất Hồi Cốc có hung hiểm thế nào, ông ta cũng sẽ đi một chuyến.

- Bây giờ muốn đến Bất Hồi Cốc chỉ có một con đường duy nhất, nhưng bắt buộc phải đi qua Hoa Hà. Nơi đó vừa xảy ra một vụ sinh vật dị thứ nguyên phá cấm quy mô lớn. Có rất nhiều người muốn đi qua Hoa Hà, nhưng sau khi vào đó đều sống không thấy người, chết không thấy xác, trong đó không thiếu cường giả cấp Sử Thi.

Cốc Sơn Thủy kể lại mọi chuyện một cách tỉ mỉ.

Hoa Hà thực chất không phải là một con sông, mà là sau cơn bão dị thứ nguyên, giữa khu vực Thanh Lai và Mãnh Rải mọc lên một loài hoa. Loài hoa này sinh sôi trên một vùng rộng lớn, trải dài như một con sông bất tận, cho nên người bản địa gọi nó là Hoa Hà.

Cũng vì nó mà giao thông giữa Mãnh Rải và Thanh Lai về cơ bản đã bị cắt đứt, chỉ có đi qua Hoa Hà mới có thể tránh được việc đi vào các vùng dị thứ nguyên.

Trong nửa tháng gần đây, người tiến vào Hoa Hà đều sống không thấy người, chết không thấy xác, hiện tại không ai dám bước vào đó nữa.

Trước đây nhà họ Cốc có dẫn một cường giả cấp Sử Thi vào Hoa Hà, kết quả là mất liên lạc ngay sau đó. Nhà họ Cốc phái thêm hai người đi điều tra, kết quả cũng đều mất tích, không thu được tin tức gì.

- Muốn đến Bất Hồi Cốc, bắt buộc phải đi qua Hoa Hà sao?

Lý Mặc Bạch trầm ngâm hỏi.

- Có một đoạn đường bắt buộc phải đi qua Hoa Hà, ít nhất phải đi hết khoảng 50 đến 60% chiều dài của nó.

Cốc Sơn Thủy nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!