Ba người Lý Mặc Bạch cũng ngờ vực nhìn Cốc Sơn Thủy, không hiểu tại sao lão lại đột nhiên đổi ý, sẵn lòng chấp nhận rủi ro lớn để giúp họ vượt qua Hoa hà.
– Không biết tôi có thể giúp gì được?
Chu Văn không vội đồng ý, Cốc Sơn Thủy rõ ràng đã nhìn ra điều gì đó trên người Tiểu điểu.
Cốc Sơn Thủy nói:
– Thật không dám giấu giếm, Cốc gia chúng tôi cũng am hiểu Thuần Cổ chi pháp, tôi phát hiện một nơi có một con Cổ trùng Thần thoại, muốn thuần dưỡng nó nhưng vì nó quá mạnh nên vẫn chưa thành công. Nếu Chu tiên sinh ngài chịu giúp tôi một tay, chắc chắn có thể thu phục được nó.
Lúc Cốc Sơn Thủy nói, lão liếc nhìn Tiểu điểu, rõ ràng mục tiêu lão muốn nhờ vả chính là Tiểu điểu.
– Nếu tiện đường thì giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm, có điều hiện tại chúng tôi cần đến Bất Hồi cốc gấp, e là…
Chu Văn còn chưa nói xong, Cốc Sơn Thủy đã tiếp lời:
– Chu tiên sinh không cần lo lắng, tôi sẽ giúp các vị đến Bất Hồi cốc trước, chờ sau khi chúng ta rời khỏi Bất Hồi cốc, Chu tiên sinh lại giúp tôi cũng không muộn.
– Cốc sư phụ, tôi vẫn phải hỏi ngài cho rõ, sinh vật Dị thứ nguyên Thần thoại mà ngài muốn thuần phục thuộc loại nào, có năng lực gì? Ngài muốn tôi giúp việc gì?
Chu Văn nghiêm túc hỏi.
Chu Văn không muốn tùy tiện hứa rồi nuốt lời, nên phải hỏi cho rõ ràng.
– Chu tiên sinh, chúng ta có thể nói chuyện riêng được không?
Rõ ràng Cốc Sơn Thủy không muốn người khác biết tin tức về sinh vật Dị thứ nguyên kia.
Chu Văn cùng Cốc Sơn Thủy đến một nơi không người, lúc này Cốc Sơn Thủy mới lên tiếng:
– Dị thứ nguyên sinh vật mà tôi muốn thuần dưỡng tên là Thi tằm, nó ở trong một Dị thứ nguyên lĩnh vực cực âm. Đối với người bình thường mà nói, nơi đó cực kỳ nguy hiểm, có điều với Phượng Hoàng Thần điểu bên cạnh ngài, việc thu phục Thi tằm sẽ không phải chuyện khó.
– Tôi chỉ có thể hứa sẽ hỗ trợ hết sức, nhưng không dám chắc chắn sẽ thành công.
Dù sao Chu Văn cũng chưa từng gặp Thi tằm, không biết năng lực của nó rốt cuộc ra sao, nên anh trả lời rất thận trọng.
– Tốt.
Cốc Sơn Thủy đồng ý.
Hai người bàn bạc xong thì quay lại, cả nhóm tiếp tục lên đường, Cốc Sơn Thủy dẫn theo Cốc Lâu và Cốc Hòa đi trước mở đường.
Trên đường lại phát hiện thêm vài thi thể mọc đầy nấm sứa, vẻ mặt Cốc Sơn Thủy có chút nặng nề.
Trong lúc đi đường, Cốc Lâu và Cốc Hòa thỉnh thoảng lại lén lút nhìn Tiểu điểu, ngay cả nhóm Lý Mặc Bạch cũng liếc nó vài lần. Rõ ràng họ đều hiểu, hành động trước đó của Cốc Sơn Thủy chắc chắn có liên quan đến con chim nhỏ này.
Tiểu điểu đứng trên vai Chu Văn, vênh váo đắc ý nhìn xung quanh.
Chu Văn vẫn luôn dùng Đế Thính để quan sát tình hình, hy vọng có thể tìm ra tung tích của Mẫu Cô, nhưng vẫn không phát hiện được mẫu thể, chỉ thấy những thi thể bị ký sinh.
Đột nhiên, Thái Tuế trong ba lô chui ra, vỗ cánh bay về phía khu rừng bên cạnh.
– Chuyện gì vậy?
Mấy người Lý Mặc Bạch nhìn về phía Chu Văn.
– Không sao đâu, thú sủng của tôi ở trong ba lô lâu quá nên muốn ra ngoài hít thở không khí thôi.
Chu Văn nói qua loa.
Thật ra không phải hắn muốn trả lời qua loa, mà là hắn cũng chẳng biết Thái Tuế định làm gì nên không biết giải thích thế nào cho phải.
Chu Văn vẫn dùng Đế Thính quan sát Thái Tuế, nhưng ở nơi đó chẳng có gì cả.
Thái Tuế bay ra xa gần ngàn mét rồi lao xuống mặt đất, sau đó chui xuống lòng đất biến mất không thấy tăm hơi.
Thái Tuế dùng thuật Độn thổ, Chu Văn không biết nó đi đâu, chỉ một lát sau đã thấy nó từ dưới đất chui lên, nhanh chóng bay trở về.
Chỉ là bụng nó phồng lên thấy rõ, không biết đã chén thứ gì rồi.
Thấy thú sủng của Chu Văn đã quay lại, mọi người lại tiếp tục lên đường.
Lần này, dù vẫn gặp một vài thi thể, nhưng trên người chúng không còn thấy nấm sứa nữa. Thấy tình hình này, Chu Văn cũng đoán được phần nào, chắc chắn là do Thái Tuế đã chui xuống đất xử lý mẫu thể rồi.
Chu Văn hơi tiếc nuối, hắn còn chưa kịp xem mặt mũi cái mẫu thể kia ra sao thì đã bị Thái Tuế xơi gọn rồi.
Loại bỏ được sự quấy nhiễu của nấm sứa, tốc độ của cả nhóm nhanh hơn hẳn. Chu Văn cũng được mở mang tầm mắt, nơi này không thiếu những sinh vật kỳ lạ, có rất nhiều loài mà Chu Văn chưa từng thấy, thậm chí chưa từng nghe nói đến.
Cũng may có cha con Cốc Sơn Thủy dẫn đường, tránh được việc đi lạc vào các Dị thứ nguyên lĩnh vực, nếu không một khi lạc vào đó, không biết sẽ gặp phải sinh vật đáng sợ thế nào.
Chu Văn xa xa trông thấy một biển hoa, cánh hoa màu trắng, nhụy hoa màu đỏ, nhìn qua tựa như một dòng sông máu trên nền tuyết trắng.
– Nơi đó là Hoa hà.
Cốc Sơn Thủy chỉ vào dòng sông hoa uốn lượn phía xa.
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Hoa hà, Chu Văn cũng dùng Đế Thính để dò xét, nhưng bên trong đó, ngoài những đóa hoa trải dài vô tận, hắn không hề cảm nhận được bất kỳ sinh mệnh nào khác.
Dân bản xứ gọi loài hoa này là Sinh Mệnh chi hoa (Hoa Sự Sống), nhưng bất cứ nơi nào nó xuất hiện, đều không có sinh vật nào khác sống sót, ngay cả cỏ dại cũng không ngoại lệ.
Trước đây, con người đi vào Hoa hà vô cùng an toàn, vì bên trong không có sinh vật nào khác, càng không có sinh vật Dị thứ nguyên, nên Hoa hà đã trở thành một tuyến đường giao thông quan trọng giữa các thành phố.
Nhưng khoảng nửa tháng trở lại đây, tất cả những người tiến vào Hoa hà đều không một ai sống sót trở ra, toàn bộ đều mất tích, con đường này cũng vì thế mà bị cắt đứt.
Chu Văn quan sát kỹ Sinh Mệnh chi hoa, những đóa hoa này trông không lớn lắm, có phần giống hoa đào, trông rất đẹp mắt.
– Sinh Mệnh chi hoa trông không giống sinh vật Dị thứ nguyên.
Lý Mặc Bạch đánh giá Sinh Mệnh chi hoa rồi nói.
Cốc Sơn Thủy gật đầu:
– Trước khi Dị thứ nguyên phong bạo xảy ra, Sinh Mệnh chi hoa vốn là một loại hoa độc. Sau Dị thứ nguyên phong bạo, loài hoa độc này bị biến dị, số lượng cũng tăng lên chóng mặt, tạo thành Hoa hà. Nhưng không biết vì lý do gì, Sinh Mệnh chi hoa sau khi biến dị lại không còn độc tố. Không ít người đã lấy nó làm thí nghiệm, kết quả chứng minh nó không có độc, thậm chí con người ăn vào cũng không sao. Có điều bây giờ thì hơi khác, các vị xin chờ một lát, tôi cần làm một vài thí nghiệm.
Nhóm Chu Văn dừng lại, chờ Cốc Sơn Thủy làm thí nghiệm. Vì không ai biết trong Hoa hà có nguy hiểm gì, nên trước tiên chỉ có thể phân tích chính bản thân Sinh Mệnh chi hoa.
Thí nghiệm khác với những gì Chu Văn tưởng tượng. Cốc Sơn Thủy mở một ống trúc, thả ra một sinh vật giống như con tằm, trắng trẻo mập mạp, để nó bò vào Hoa hà. Nó bắt đầu gặm rễ cây, lá cây của Sinh Mệnh chi hoa, sau đó lại gặm cả đóa hoa, trông không có vẻ gì là bất thường.
– Đây là Bạch tằm, nó cực kỳ nhạy cảm với độc tố. Nếu hấp thụ phải độc tố, cơ thể nó sẽ đổi màu.
Cốc Sơn Thủy giải thích.
– Hiện tại Bạch tằm không đổi màu, chẳng phải chứng tỏ Sinh Mệnh chi hoa không có độc tính sao?
Điệp tò mò hỏi.
Lời cô vừa dứt, con Bạch tằm bỗng ưỡn người lên, rơi khỏi đóa hoa rồi chết cứng, nhưng thân thể nó vẫn trắng muốt, không hề biến sắc.
✶ Dịch AI tại Thiên Lôi Trúc ✶