Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 791: CHƯƠNG 787: SÔNG THÂY RỒNG

– Nếu có một đứa bé khoảng mười một, mười hai tuổi đã ngưng tụ được Mệnh Cách, mà Mệnh Cách của cô bé đó lại vô cùng đặc thù, liệu có giúp ích được cho Cổ Mạn Đồng không?

Chu Văn lại hỏi.

– Chuyện này thì tôi không rõ lắm. Sở trường của tôi là Dưỡng Cổ, về Cổ Mạn Đồng thì chỉ biết sơ qua thôi. Cậu vẫn nên tìm người chuyên môn mà hỏi thì hơn.

Độc Cô Trùng nói.

Chu Văn trò chuyện thêm vài câu rồi cáo từ đi tìm Cốc Sơn Thủy. Hắn muốn biết rõ, Mệnh Cách của Vương Thiền rốt cuộc có tác dụng gì trong việc luyện chế Cổ Mạn Đồng hay không.

Gõ cửa phòng Cốc Sơn Thủy, Chu Văn kể lại sơ lược sự việc, nhưng không trực tiếp nhắc đến nhà họ Tiêu, cũng không tiết lộ thông tin liên quan đến Vương Thiền.

– Ngoại trừ Thiên Đồng, thì Đồng và Nhân Đồng thực chất đều là tà đạo. Người bình thường đều phải dùng trẻ sơ sinh chết non hoặc thai nhi chết yểu để chế tác Đồng hoặc Nhân Đồng, như vậy oán khí mới đủ lớn, linh tính mới mạnh. Trẻ con sau khi sinh ra, càng lớn thì linh tính sẽ càng yếu đi, tuổi tác càng cao càng không thích hợp để chế tác Cổ Mạn Đồng. Về lý thuyết, mười hai tuổi đã là giới hạn cuối cùng. Rất hiếm có người dùng đứa trẻ lớn như vậy để chế tác Cổ Mạn Đồng, trừ phi đứa trẻ đó cực kỳ đặc thù, sở hữu loại Mệnh Cách đặc biệt nào đó, nhờ vậy mới có thể chế tác ra những loại Cổ Mạn Đồng tà môn hoặc Cổ Mạn Lệ...

Nghe Cốc Sơn Thủy giảng giải, Chu Văn càng thêm chắc chắn rằng nhà họ Tiêu muốn có Vương Thiền, tám chín phần là liên quan đến việc luyện chế Cổ Mạn Đồng.

– Nếu đúng là như vậy, nhà họ Tiêu này thật đáng chết.

Trong lòng Chu Văn dấy lên một cơn phẫn nộ.

Chu Văn dự định sau khi xử lý xong chuyện trên Sông Thây Rồng sẽ đến nhà họ Tiêu xem thử, coi bọn họ có thật sự toan tính như vậy không. Nếu đúng là thế, Chu Văn không ngại giúp Vương Thiền diệt trừ hậu họa, xem như trả lại món nợ ân tình cho Vương Lộc.

Lúc Lý Mặc Bạch trở về, Chu Văn báo cho gã biết Lý Huyền cũng ở đây. Lý Mặc Bạch chỉ lạnh nhạt buông một câu "Không liên quan đến tôi" rồi quay về phòng mình.

Sáng sớm hôm sau, Chu Văn cùng Cốc Sơn Thủy và đám người Lý Mặc Bạch cùng nhau đi đến Sông Thây Rồng, còn Lý Huyền và Độc Cô Trùng sau khi chuẩn bị một chút thì đi bắt Băng Tằm Cổ Vương.

– Đồ vô dụng, ở nhà ngồi không ăn rồi chờ chết là được rồi, chạy lung tung làm gì.

Lúc đám người Chu Văn và Lý Huyền mỗi người một ngả, Lý Mặc Bạch lạnh lùng nói một câu.

Lý Huyền không nói gì, cùng Độc Cô Trùng rời đi.

Chu Văn cũng không biết nên nói gì, đành phải giả vờ như không nghe thấy, cùng Cốc Sơn Thủy đi về phía trước.

Cái tên Sông Thây Rồng bắt nguồn từ truyền thuyết có rồng được chôn cất trong lòng sông.

Trước cơn bão dị thứ nguyên, đây chỉ đơn thuần là một truyền thuyết, chưa ai từng thấy xác rồng hay xương rồng. Nhưng sau cơn bão, Sông Thây Rồng đã trở thành một vùng dị thứ nguyên cực kỳ nguy hiểm.

Ví dụ như một khi đã vào Sông Thây Rồng, tuyệt đối không được chạm vào nước sông, nếu không sẽ biến thành thây ma sống.

Hơn nữa, không được bay lượn trên Sông Thây Rồng, càng không thể để máu nhỏ xuống sông. Phụ nữ đang trong kỳ kinh nguyệt cũng tuyệt đối không được vào đây, cùng vô số các loại cấm kỵ khác.

Vì vậy, nhóm Chu Văn chỉ có thể đi thuyền vào Sông Thây Rồng. Họ ngồi trên chiếc thuyền mà Cốc Sơn Thủy đã mua của một gia tộc gần đó. Theo lời Cốc Sơn Thủy, vật liệu làm chiếc thuyền này đã được xử lý đặc biệt, Cổ trùng không thích mùi gỗ này, nên thông thường chúng sẽ không lại gần.

– Lý Mặc Bạch, Sông Thây Rồng quá nguy hiểm, cậu chắc chắn muốn đi cùng chứ?

Trước khi lên thuyền, Cốc Sơn Thủy lại hỏi Lý Mặc Bạch một lần nữa.

– Có Chu Văn ở đây, chắc sẽ không có nguy hiểm gì đâu, coi như đi mở mang tầm mắt thôi.

Lý Mặc Bạch cười nói.

Cốc Sơn Thủy không nói gì thêm, dẫn mọi người lên thuyền, rẽ nước rời bờ, hướng về phía thượng nguồn.

Sông Thây Rồng rộng mênh mông. Thuyền vừa rời bờ, mặt sông đã trải ra rộng lớn vô cùng, lại còn bị bao phủ bởi sương mù dày đặc. Nếu không có người kinh nghiệm dày dạn như Cốc Sơn Thủy, e là rất dễ mất phương hướng trong màn sương này.

Chu Văn vốn định giúp Cốc Sơn Thủy chèo thuyền, nhưng ông lại nói:

– Trên Sông Thây Rồng, mắt thường sẽ đánh lừa chúng ta. Phải dựa vào cảm giác để tìm vị trí của Thi trùng, nên chỉ có mình tôi chèo thuyền được thôi.

Sau khi thuyền tiến vào trong sương mù, Cốc Sơn Thủy lấy ra một cái vại nhỏ, múc nước sông vào đó rồi đặt ở đầu thuyền. Sau đó, ông ta lấy ra một con Cổ trùng trông như con lươn nhỏ, thả nó vào trong vại.

Ở nơi này, Chu Văn cũng không có tâm trạng chơi game, tinh thần luôn tập trung cao độ, Đế Thính không ngừng quét xung quanh để đề phòng nguy hiểm có thể xuất hiện.

Thông qua Đế Thính, Chu Văn có thể cảm nhận được trong nước sông gần đó có không ít sinh vật dị thứ nguyên đang bơi lội, nhưng chúng lại không dám đến gần thuyền gỗ, không biết là do tác dụng của bản thân chiếc thuyền hay là do con Cổ trùng trong vại gốm.

Thuyền gỗ chậm rãi di chuyển trên mặt sông không thấy ánh mặt trời. Nhóm Chu Văn đều tuân thủ các cấm kỵ của Sông Thây Rồng nên cũng không gặp nguy hiểm gì.

Thuyền đang từ từ tiến tới, Chu Văn đột nhiên cảm thấy sau lưng toát mồ hôi lạnh, một luồng dao động kinh hoàng khiến tim Chu Văn đập thình thịch.

Thông qua năng lực của Đế Thính, Chu Văn phát hiện dưới đáy Sông Thây Rồng dường như có một bóng ảnh khổng lồ đang chăm chú quan sát bọn họ.

Phụt… phụt…

Con Cổ trùng trong vại bắt đầu nhảy lên bần bật, vẻ mặt Cốc Sơn Thủy trở nên vô cùng nghiêm trọng.

Cốc Sơn Thủy trực tiếp tóm lấy con Cổ trùng trong vại rồi ném xuống Sông Thây Rồng. Chỉ thấy con Cổ trùng liều mạng bơi về phía xa, nhưng chẳng bao lâu sau, nó đột ngột biến mất không dấu vết, chỉ còn lại vài gợn sóng lăn tăn trên mặt nước.

Sau khi con Cổ trùng biến mất, Cốc Sơn Thủy ngược lại thở phào một hơi.

Thuyền gỗ từ từ rẽ nước đi, nhưng bóng ảnh dưới đáy sông thực sự quá lớn. Đi hơn mười phút mà thuyền vẫn còn ở phía trên bóng ảnh đó, mãi không ra khỏi phạm vi của nó.

Tinh thần Chu Văn căng như dây đàn, không dám dùng Đế Thính quét trực tiếp vào bóng ảnh kia vì sợ kinh động nó. Một khi thuyền bị lật, bản thân hắn không sợ, nhưng những người khác trên thuyền khó mà giữ được mạng.

Cũng may là bóng ảnh kia không hề nhúc nhích. Kể từ lúc nuốt chửng con Cổ trùng, nó chỉ lẳng lặng quan sát họ từ dưới đáy sông. Cốc Sơn Thủy chèo thuyền hơn nửa tiếng đồng hồ mới thoát khỏi phạm vi của bóng ảnh đó.

Cảm giác bị nhìn chằm chằm đó biến mất, Chu Văn mới thở phào nhẹ nhõm.

"Không biết thứ gì dưới đáy sông? Chẳng lẽ là rồng sao?" Nhưng hắn cảm thấy sinh vật kia có điểm khác biệt so với những con rồng hắn từng thấy, khí thế hoàn toàn khác.

Cốc Sơn Thủy chèo thuyền mất bốn, năm tiếng đồng hồ thì phía trước xuất hiện một hòn đảo nhỏ. Hòn đảo chỉ lớn bằng một sân bóng đá, trên đó có một ngọn núi nhỏ cao chưa đến trăm mét, mang hình dáng của một ngọn núi lửa điển hình. Từ miệng núi lửa, từng làn sương mù dày đặc phun ra, dường như đây chính là nguồn gốc của sương mù trên Sông Thây Rồng.

– Chính là chỗ đó, Thi trùng ở ngay bên trong núi lửa. Lát nữa lên núi, tôi sẽ dụ Thi trùng ra trước, Chu tiên sinh cứ theo kế hoạch mà hành động nhé.

Cốc Sơn Thủy đẩy thuyền gỗ vào bờ, dẫn mọi người lên đảo.

Chu Văn đã biết kế hoạch của Cốc Sơn Thủy, chỉ cần chờ đợi, sau khi Thi trùng bị Cốc Sơn Thủy dụ ra, đó sẽ là lúc hắn ra tay.

Cốc Sơn Thủy để mọi người ở lại dưới chân núi, chỉ dẫn theo Cốc Lâu và Cốc Hòa lên núi. Bọn họ gần như bò trườn tiến lên. Khi đến miệng núi lửa, họ lấy ra một cái bình nhỏ, cứ cách một khoảng thời gian lại đổ một ít chất lỏng màu vàng vào trong.

Chu Văn từng nghe Cốc Sơn Thủy nói, loại chất lỏng đó gọi là dầu thây, được luyện chế từ tử thi. Chỉ có thứ này mới dụ được Thi trùng ra khỏi núi lửa.

Đây là một công việc đòi hỏi sự kiên nhẫn phi thường. Ròng rã bảy, tám tiếng đồng hồ trôi qua, sau khi đổ hơn trăm bình dầu thây, bên trong miệng núi lửa cuối cùng cũng có động tĩnh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!