Đám người Chu Văn đang ở dưới chân núi, chỉ nghe thấy những tiếng ken két ken két từ bên trong núi lửa truyền ra.
Nghe thấy âm thanh đó, ba người Cốc Sơn Thủy chậm rãi lùi xuống từ miệng núi lửa. Họ vừa lùi vừa đào một con rãnh nhỏ rồi đổ thi dầu vào đó.
Chỉ một lát sau, ba người đã lui xuống và nấp sau một tảng nham thạch cùng với nhóm Chu Văn.
Rất nhanh, từ miệng núi lửa lại truyền đến tiếng động lạ, một con Cổ trùng từ từ bò lên.
– Đây không phải là Độc Giác Tiên sao?
Chu Văn đứng từ xa quan sát con Cổ trùng, nhận thấy hình dạng của nó rất giống loài Độc Giác Tiên, toàn thân bọc trong lớp giáp đen, trên đầu có một chiếc sừng nhọn hoắt chĩa về phía trước.
Con Cổ trùng kia leo ra ngoài, bò dọc theo con rãnh và liếm sạch sành sanh chỗ thi dầu dưới đất.
Thấy con Cổ trùng đang từ từ bò xuống, vẻ mặt Cốc Sơn Thủy trở nên vô cùng ngưng trọng, Cốc Lâu và Cốc Hòa trông cũng rất căng thẳng.
Cốc Sơn Thủy nhìn về phía Chu Văn, Chu Văn khẽ gật đầu. Cốc Sơn Thủy liền đặt một chiếc hộp kim loại vào một khe hở, sau đó đổ hơn chục bình thi dầu vào, gần như đổ đầy chiếc hộp.
Mùi thi dầu nồng nặc tỏa ra, lập tức thu hút sự chú ý của Thi trùng. Nó vỗ đôi cánh trong suốt, nhanh chóng bay về phía chiếc hộp kim loại.
Nó đậu trên mép hộp, thò đầu vào hút thi dầu bên trong.
Chiếc hộp đó hơi sâu, sau khi hút được một nửa, Thi trùng không thể với tới chỗ thi dầu bên dưới nên đành phải bò hẳn vào trong.
– Chính là lúc này!
Cốc Sơn Thủy lập tức ra hiệu cho Chu Văn hành động, còn bản thân cũng lao về phía chiếc hộp kim loại.
Chu Văn liền để Tiểu điểu bay qua, đậu ngay trên mép hộp.
Thi trùng thấy Tiểu điểu nhưng không hề sợ hãi như những con Cổ trùng bình thường. Nó lập tức giương nanh múa vuốt đối đầu với Tiểu điểu, nhưng có vẻ nó cũng hơi kiêng dè nên không tấn công ngay lập tức.
Trong lúc nó còn do dự, Cốc Sơn Thủy đã lao tới bên cạnh chiếc hộp, một tay cầm nắp, tay kia vung ra một ít bột phấn, sau đó đậy sập nắp hộp lại.
Cốc Sơn Thủy một tay đè chặt nắp hộp, tay kia dùng một sợi dây thừng màu đỏ quấn quanh bên ngoài, muốn niêm phong chiếc hộp kim loại.
Chiếc hộp kim loại đột nhiên rung lắc dữ dội. Chu Văn trực tiếp triệu hồi Bạo Quân Bỉ Mông, để nó giúp Cốc Sơn Thủy đè nắp hộp lại.
Có sức mạnh của Bạo Quân Bỉ Mông trợ giúp, chiếc nắp kim loại lập tức hết rung lắc, nhưng bên trong không ngừng vang lên tiếng va đập đùng đoàng.
Cốc Sơn Thủy không quan tâm nhiều, chỉ nhanh chóng dùng dây thừng quấn quanh nắp hộp, từng vòng từng vòng siết chặt.
Theo kế hoạch của Cốc Sơn Thủy, đến bước này coi như đã vây khốn thành công Thi trùng, chỉ cần mang nó về rồi từ từ thuần hóa là được.
Nhưng ai ngờ, bên trong chiếc hộp kim loại lại truyền đến tiếng “răng rắc”. Sắc mặt Cốc Sơn Thủy lập tức đại biến, biết có chuyện không hay, ông ta liền quyết đoán ném chiếc hộp ra xa.
Chiếc hộp nổ tung giữa không trung, sợi dây thừng đỏ cũng đứt thành từng khúc. Con Thi trùng từ bên trong lao ra, giương nanh múa vuốt đầy giận dữ, há miệng phun ra một ngụm sương độc tử thi về phía Cốc Sơn Thủy.
– Mau lùi lại, đó là thi vụ!
Cốc Sơn Thủy hét lớn, vội vàng lùi lại, đồng thời triệu hồi ra mấy chục con Cổ trùng kỳ quái.
Những con Cổ trùng này sau khi xuất hiện liền liều mạng hút làn sương độc, nhưng không hút được bao nhiêu đã lăn ra chết hết.
Tiểu điểu kêu lên một tiếng quái dị, phun ra một ngụm lửa vàng rực. Ngọn lửa vừa chạm vào làn sương độc đã bùng cháy dữ dội, trong nháy mắt đã thiêu rụi không còn một chút gì.
Tiểu điểu lao về phía Thi trùng, dùng mỏ mổ tới tấp.
Nhưng ai ngờ tốc độ của Thi trùng còn nhanh hơn cả Tiểu điểu. Nó vỗ cánh, dùng chiếc sừng trên đầu húc mạnh vào người Tiểu điểu, hất văng con chim bay ra xa, rơi xuống đất lăn mấy vòng mới ổn định lại được.
Từ lúc chào đời đến nay, Tiểu điểu chưa bao giờ chịu thiệt thòi như vậy. Nó tức giận xù lông, bay vút lên trời rồi phun ra hàng loạt ngọn lửa vàng rực, muốn thiêu chết đối thủ.
Thi trùng dường như hơi kiêng dè ngọn lửa vàng, không dám đối đầu trực diện. Nó vỗ cánh bay lượn để né tránh, sau đó lại bay về phía Cốc Sơn Thủy đang lùi lại.
Xem ra chỉ số IQ của con Thi trùng này không thấp, còn biết bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh.
Cốc Sơn Thủy vội vàng triệu hồi Cổ trùng của mình ra tấn công Thi trùng, nhưng những con Cổ trùng đó vừa chạm phải làn sương độc đã chết hàng loạt, rơi lả tả xuống đất co giật rồi chết hẳn, hoàn toàn không có tác dụng gì.
Chu Văn đứng quan sát, phát hiện làn sương độc mà Thi trùng phun ra, nói là sương độc không bằng nói chính xác hơn là một ngụm vi khuẩn hoặc virus.
Những vi khuẩn và virus này một khi xâm nhập vào cơ thể Cổ trùng sẽ khiến chúng chết đi nhanh chóng.
“Mấy con vi khuẩn hay virus này hẳn cũng là một dạng Cổ? Con Thi trùng này quả thực là một mẫu thể Cổ trùng, nó tùy tiện phun ra một ngụm sương độc đã chứa vô số Cổ trùng con. Ngoài Tiểu điểu có thể khắc chế ra, những người khác đúng là khó đối phó.”
Chu Văn thấy Tiểu điểu bay tới phun ra ngọn lửa vàng, trực tiếp thiêu sạch làn sương độc.
Chu Văn không để Bạo Quân Bỉ Mông xông lên. Mặc dù sức mạnh của Bạo Quân Bỉ Mông cực lớn, nhưng thân hình nó quá cồng kềnh, lỡ như hít phải làn sương độc thì không biết sẽ có hậu quả gì.
Thi trùng là con Cổ trùng đầu tiên dám đối đầu trực diện với Tiểu điểu, nhưng nó vẫn rất kiêng dè ngọn lửa vàng, không dám để ngọn lửa đó dính vào người. Nó lợi dụng tốc độ để liên tục thay đổi vị trí, muốn xông tới cắn xé Tiểu điểu.
Tốc độ của Tiểu điểu không bằng nó, nhưng quỹ đạo bay lại vô cùng kỳ lạ. Chu Văn nhìn một lúc, hai mắt trợn tròn, quỹ đạo bay của con hàng này sao trông giống hệt Thiên Ngoại Phi Tiên của hắn thế.
“Mẹ nó chứ, một con chim mà cũng học được Thiên Ngoại Phi Tiên của mình à?”
Chu Văn đứng xem mà mắt chữ A mồm chữ O.
Tiểu điểu sử dụng thân pháp Thiên Ngoại Phi Tiên, lại có thể đánh một trận ngang tài ngang sức với Thi trùng. Ngọn lửa vàng của nó không bắn trúng Thi trùng, mà Thi trùng cũng không làm gì được nó.
– Cốc sư phụ, ông còn kế hoạch B không?
Nhân lúc Thi trùng và Tiểu điểu đang đại chiến, Chu Văn hỏi Cốc Sơn Thủy.
Trên người hắn không thiếu Phối sủng, giết chết Thi trùng cũng không khó, nhưng Cốc Sơn Thủy lại muốn bắt sống nó, nên việc giết chết nó cũng chẳng có ý nghĩa gì.
– Ngay cả cổ ấm chế tạo từ Nguyên kim tinh khiết cùng với dây thừng bện từ Huyết tơ cổ của ta cũng không nhốt được nó, thì dù ta có cách khác cũng vô dụng thôi.
Cốc Sơn Thủy lắc đầu cười khổ.
Nghe Cốc Sơn Thủy nói vậy, Chu Văn chợt nhớ ra một chuyện, bèn lấy chiếc hồ lô lần trước ra đưa cho ông ta:
– Ông thử xem, thứ này có thể nhốt được Thi trùng không?
Cốc Sơn Thủy biết rõ lai lịch của chiếc hồ lô, nhưng ông ta cầm nó lật qua lật lại xem xét, cũng không tìm thấy khe hở nào.
✺ Thiên Lôi Trúc — Cộng đồng dịch AI ✺