Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 810: CHƯƠNG 806: NGHI HOẶC

Chu Văn sa sầm mặt mày, vội giải thích:

- Cháu làm gì có con gái riêng nào, đây là đứa bé cháu nhặt được.

- Nhặt được à? Chị còn tưởng là con gái của cậu, sau này nhà mình lại có thêm đứa trẻ để chơi cùng.

Âu Dương Lam tỏ vẻ thất vọng, dường như chỉ hận không thể bắt Chu Văn đẻ ngay một lèo mười tám đứa con.

- Chị thích trẻ con thế sao không tự mình nhận nuôi thêm một đứa đi.

Chu Văn nói.

Âu Dương Lam lườm hắn một cái:

- Chị có hai thằng con trai một đứa con gái rồi, giờ còn đi nhận nuôi thêm thì ra thể thống gì nữa? Cái thằng ngốc Thiên Tá kia thì chẳng có chí tiến thủ gì cả, suốt ngày chỉ biết công việc, đến bạn gái cũng không có. Giờ chị chỉ trông mong vào cậu với Tiểu Tĩnh thôi. Cậu đừng có học theo Thiên Tá, mau mau tìm vợ rồi sinh cho chị đứa cháu để bế bồng đi.

- Chị Lam, cháu còn chưa tới hai mươi tuổi, chuyện này không vội đâu ạ.

Chu Văn cũng cạn lời.

- Sao lại không vội? Con gái trong trường mới dễ tán, cậu không tranh thủ lúc còn đi học mà dụ dỗ một đứa, sau này ra ngoài xã hội còn khó tìm hơn đấy.

Âu Dương Lam nói.

- Ờm!

Chu Văn không biết phải nói gì cho phải.

- Mà này, cậu cũng để ý một chút đi. Chị thấy con bé Vương Lộc kia rất được, tương lai nó chắc chắn sẽ nắm quyền nhà họ Vương, không thể gả đi đâu được. À đúng rồi, không phải cậu có cô bạn học cùng trường cấp ba ở Quy Đức Phủ sao? Hình như tên là Phương Nhược Tích đúng không? Chị thấy cô bé đó cũng không tệ, mông to dễ đẻ…

- Chị Lam... Uống trà ạ...

Chu Văn vội vàng rót một chén trà đưa cho Âu Dương Lam, cuối cùng cũng khiến bà tạm dừng lại.

Âu Dương Lam nhấp một ngụm trà, liếc nhìn Nha Nhi đang ngồi trên ghế sô pha rồi hỏi:

- Con bé này lớn lên chắc chắn xinh lắm đây, tiếc là không phải con ruột của cậu. Nó tên là gì?

- Chưa có tên chính thức ạ, cháu tạm gọi con bé là Nha Nhi.

Chu Văn trả lời.

Âu Dương Lam bỗng thở dài nói:

- Thời buổi bây giờ, người chết không thiếu, trẻ mồ côi cũng chẳng ít. Lạc Dương chúng ta còn đỡ, có nơi chuyên thu nhận trẻ mồ côi, ít nhất chúng nó còn có đường sống. Chứ ở mấy thành phố nhỏ, bố mẹ mà chết rồi thì trẻ con thật sự không có đường sống đâu. May mắn thì được người tốt bụng nhận nuôi, nhưng cái thời buổi này, lấy đâu ra lắm người tốt như vậy chứ.

- Cậu bây giờ còn phải tu luyện học hành, bản thân vẫn còn là một đứa trẻ, biết chăm sóc con nít thế nào được. Cứ để chị chăm sóc con bé cho, sau này cậu có thời gian thì về nhà thăm nó.

Âu Dương Lam nói xong liền đi tới trước mặt Nha Nhi, định ôm cô bé.

- Chị Lam, Nha Nhi không phải là một đứa trẻ bình thường đâu ạ. Con bé không cần cháu chăm sóc, chuyện gì cũng hiểu, tự mình làm được hết.

Chu Văn vội vàng ngăn Âu Dương Lam lại.

Chu Văn đã từng thấy Nha Nhi liều mạng tiêu diệt cả nhà họ Tiêu, hắn nào dám để cô bé đi theo Âu Dương Lam về nhà họ An. Lỡ như nhà họ An có ai đó làm cô bé không vui, hậu quả thật khó mà lường được.

- Nó chỉ là một đứa bé tí hon thì biết được cái gì? Cậu yên tâm đi, Thiên Tá với Tiểu Tĩnh đều do một tay chị nuôi lớn, kinh nghiệm đầy mình.

Âu Dương Lam nói xong, nở một nụ cười hiền hậu, giang hai tay ra nói với Nha Nhi:

- Nha Nhi ngoan, về nhà với chị xinh đẹp có được không nào? Nhà chị xinh đẹp có nhiều quần áo đẹp và bánh kẹo ngon lắm nhé.

Nha Nhi đang ngồi trên ghế sô pha, liếc nhìn Âu Dương Lam một cái rồi quay đầu sang hướng khác.

Khóe mắt Âu Dương Lam giật giật, bà bước thêm hai bước, lại đến trước mặt Nha Nhi, tiếp tục nói:

- Đi theo chị xinh đẹp nào, chị có rất nhiều đồ chơi và đồ ăn ngon cho em nhé.

Nha Nhi lại quay mặt đi chỗ khác, Âu Dương Lam lại đi tới.

Chu Văn cũng cạn lời, chị Lam vừa mới khoe mình có kinh nghiệm dỗ trẻ, giờ thấy Nha Nhi từ chối lại tỏ ra cay cú, nhất quyết phải mang cô bé về cho bằng được.

- Chị Lam, chuyện của Sở Hà điều tra đến đâu rồi ạ?

Chu Văn sợ cảnh tượng xấu hổ này sẽ kéo dài nên vội vàng chuyển chủ đề. Hơn nữa, Chu Văn cũng thực sự muốn biết, chuyện Sở Hà đi Trác Lộc rốt cuộc là thật hay giả.

- Xét bề ngoài thì chuyện Sở Hà đi Trác Lộc không có bất kỳ vấn đề gì, mọi mốc thời gian đều khớp. Nếu không phải cậu phát hiện ra Sở Hà ở bên trong Hoàng Tuyền Thành thì sẽ không ai nghi ngờ chuyến đi Trác Lộc của hắn có vấn đề.

Âu Dương Lam dừng lại một chút rồi nói tiếp:

- Có điều, chính vì chuyện của Sở Hà này quá hoàn hảo, ngược lại khiến người ta cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không điều tra ra được gì. Vì vậy chị đã đổi hướng điều tra, cho kiểm tra toàn bộ thành viên trong đoàn thám hiểm một lần, kết quả là mỗi người đều không có vấn đề gì. Thế nhưng chị lại phát hiện ra những người này đều có một điểm chung.

- Điểm chung gì ạ?

Chu Văn lập tức hỏi.

- Sau khi những người này đến Trác Lộc, phần lớn mọi người đều không hoặc rất ít khi liên lạc với người nhà. Mặc dù bây giờ liên lạc không tiện lắm, bên trong Trác Lộc cũng không có tín hiệu, nhưng ít nhiều gì họ cũng phải quay về căn cứ, việc gọi điện thoại cho người thân bạn bè là chuyện hết sức bình thường. Coi như trong đó có mấy kẻ cuồng công việc, hoặc vô tâm vô phế, cũng không đến mức phần lớn mọi người đều như vậy chứ? Chị đã cho người xác nhận với người thân của họ, bọn họ quả thật rất ít khi gọi điện về. Mà cho dù có gọi thì đều là do họ chủ động gọi, và lần nào cũng tỏ ra rất bận rộn, nói dăm ba câu rồi vội vàng cúp máy.

Chu Văn nghe xong, khẽ nhíu mày:

- Chẳng lẽ rất nhiều thành viên trong nhóm của Lão hiệu trưởng đều giống như Sở Hà, đã bị người khác mạo danh thay thế rồi sao?

- Hiện tại xem ra rất có khả năng.

Âu Dương Lam gật đầu nói.

- Là ai đã làm ra chuyện này, và rốt cuộc mục đích của chúng là gì?

Chu Văn trầm ngâm nói.

- Đây chính là điểm khó hiểu nhất. Những thành viên trong nhóm đó, rất nhiều người là chuyên gia có uy tín trong lĩnh vực của họ. Muốn tìm người giả mạo họ đã không dễ, huống chi còn phải làm đến mức hoàn hảo không một kẽ hở. Kẻ có thể bày ra một ván cờ lớn như vậy chắc chắn không phải người tầm thường. Mà kẻ làm tất cả những chuyện này, chắc chắn có mưu đồ lớn, nhưng rốt cuộc mưu đồ của hắn là gì? Bên Trác Lộc gần như đã được thăm dò hết, hiện tại chị thấy không có bất kỳ thứ gì đáng giá để người ta phải làm ra chuyện này cả.

Âu Dương Lam nói.

Chu Văn cảm thấy Âu Dương Lam nói không sai, bày ra một ván cờ lớn như vậy, động cơ chắc chắn không hề nhỏ. Nhưng rốt cuộc ở Trác Lộc có thứ gì đáng giá để người ta phải ra tay lớn đến thế?

Nhóm của Lão hiệu trưởng chẳng qua chỉ đến Trác Lộc để nghiên cứu mà thôi, họ làm gì có năng lực chém giết Chúc Long và Cùng Kỳ. Đừng nói là Chúc Long và Cùng Kỳ, cho dù chỉ là Ngạo Nhân cũng đủ để quét sạch bọn họ rồi.

Đối phương đã có năng lực đáng sợ như vậy thì hoàn toàn có thể tự mình tổ chức một đội thám hiểm, không cần thiết phải bày ra một bố cục phức tạp như thế.

- Vậy nhóm của Lão hiệu trưởng có thứ gì mà những người khác không có?

Chu Văn nói.

- Chị cũng đang suy nghĩ vấn đề này, nhưng dựa vào những tài liệu điều tra được trước mắt, vẫn chưa đủ để đưa ra câu trả lời.

Âu Dương Lam bất đắc dĩ nói.

Chu Văn đột nhiên nghĩ đến dãy mật mã và khối kim loại cổ quái kia.

- Chẳng lẽ thứ mà bọn chúng muốn chính là khối kim loại đó sao?

Nghĩ đến đây, Chu Văn lại nhớ tới Thú phối sủng tóc trắng trong cửa hàng của Tần Tây Nguyên. Trên người nó bị xiềng xích bởi một khối kim loại tương tự, mà khối kim loại Chu Văn đang cầm lại có mối liên hệ tương ứng với nó. Nếu không phải hắn đã nhìn thấy khối kim loại lớn kia, Chu Văn cũng không biết chuỗi chữ số mà Lão hiệu trưởng đưa cho hắn lại là một mật mã.

- Bên trong khối kim loại lớn kia, liệu có thể có thứ gì khác không?

Chu Văn thầm nghĩ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!