Có nên thử một lần xem sao, xem mật mã kia có mở được khối kim loại lớn trên người thú sủng tóc bạc không nhỉ?
Chu Văn không khỏi nảy ra suy nghĩ này.
Nếu là trước đây, Chu Văn không có cơ hội tiếp cận khối kim loại đó, nhưng bây giờ thì khác. Hắn có Áo Tàng Hình, chắc chắn có thể né tránh mọi loại giám sát trong tiệm, lén lút đến gần khối kim loại kia mà thần không biết, quỷ không hay.
Thật ra Chu Văn hoàn toàn có thể đi vào một cách quang minh chính đại, thậm chí mua luôn Trứng phối sủng tóc bạc. Nhưng hắn lại cảm thấy Tần Tây Nguyên có gì đó không ổn, nên không muốn để lão ta biết mình hứng thú với khối kim loại kia.
Cuối cùng Âu Dương Lam vẫn không thể mang Nha Nhi đi được, đành hậm hực ra về.
Chu Văn đắn đo hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định đến cửa hàng của Tần Tây Nguyên xem thử. Hiện tại việc điều tra đã đi vào ngõ cụt, e là khó có tiến triển gì thêm. Biết đâu khối kim loại đang khóa thú sủng tóc bạc lại có thể mang đến một hướng đi mới.
Hắn thu dọn đồ đạc, cho đám thú sủng ăn một lượt. Sau khi ăn mấy quả Trường Sinh Quả, Ma Anh lại bắt đầu tiến hóa lần nữa.
- Lần này chắc có thể lên cấp Sử Thi rồi nhỉ?
Chu Văn thầm vui mừng, khoảng cách đến ngày Ma Anh tấn thăng cấp Thần Thoại lại gần thêm một bước.
Chỉ có điều, nhìn số Trường Sinh Quả còn lại, e là không đủ để Ma Anh tiến hóa lần tiếp theo.
- Cũng may vẫn còn Sát Ma làm lương thực dự trữ, nếu giờ không đủ thì sau này từ từ tích cóp cũng được.
Nghĩ vậy, Chu Văn liền thu Ma Anh đang tiến hóa về.
Trước khi Ma Anh hoàn thành tiến hóa, hắn không thể sử dụng sức chiến đấu của cô bé.
Ba Tiêu Tiên cũng vẫn đang tiến hóa. Thời gian cô nàng tiến hóa đã khá lâu rồi, tính ra thì cũng sắp xong.
Sắp xếp mọi thứ xong xuôi, Chu Văn mới lên đường đến cửa hàng của Tần Tây Nguyên.
Chu Văn không vào thẳng cửa hàng, mà tìm một quán cà phê gần đó, gọi một ly rồi ngồi xuống vị trí cạnh cửa sổ, định bụng vừa uống cà phê vừa dùng Đế Thính dò xét tình hình bên trong cửa hàng của Tần Tây Nguyên.
Quán cà phê này là một trong những nơi gần cửa hàng của Tần Tây Nguyên nhất. Ngồi ở đây, phạm vi của Đế Thính có thể bao trùm toàn bộ cửa hàng, cứ tìm hiểu rõ tình hình trước đã rồi tính sau.
- Thưa anh, cà phê của anh đây ạ.
Nhân viên phục vụ bưng cà phê lên, lễ phép đặt trước mặt Chu Văn.
- Cảm ơn.
Sự chú ý của Chu Văn đều đổ dồn vào cửa hàng của Tần Tây Nguyên nên không để ý lắm, nhưng khi nghe thấy giọng nói có phần quen thuộc, hắn ngẩng đầu lên và không khỏi sững sờ, người phục vụ mang cà phê tới lại chính là Cổ Điển.
Chu Văn bất giác nhìn quanh, quả nhiên đúng như hắn nghĩ, bên trong quán cà phê vắng tanh, chẳng có một mống khách nào.
- Ông chủ quán này có thù với tiền hay sao ấy nhỉ? Lại thuê Cổ Điển làm nhân viên phục vụ?
Chu Văn cảm thấy ông chủ quán này chắc chắn không được bình thường.
- Cổ Điển, sao cậu lại ở đây? - Chu Văn hơi thắc mắc.
- Làm thêm kiếm tiền, - Cổ Điển đáp.
- Làm ở đây mà kiếm được nhiều tiền hơn cả việc cậu đi giết sinh vật dị thứ nguyên, nhặt Trứng phối sủng về bán à? - Chu Văn nghi ngờ hỏi.
Ở Học viện Tịch Dương, Cổ Điển cũng được xem là một nhân vật hàng đầu. Thu nhập từ việc cậu ta đi săn sinh vật dị thứ nguyên để bán Trứng phối sủng chắc chắn không phải dạng vừa, huống chi đây chỉ là công việc phục vụ quán cà phê, lương lậu có đáng là bao.
- Nhiều hơn.
Trong quán không có vị khách nào khác nên Cổ Điển cũng chẳng cần phải đi đâu.
- Không thể nào? Cậu nói quán này trả lương cao thế cho cậu á?
Chu Văn thật sự không dám tin làm phục vụ mà lại có thu nhập cao đến thế.
Huống hồ quán cà phê này vắng như chùa Bà Đanh, làm gì có lợi nhuận mà trả lương cao cho nhân viên được.
- Mười lăm vạn một tháng, - Cổ Điển trả lời.
- Phụt!
Chu Văn vừa hớp một ngụm cà phê đã phun hết cả ra ngoài, mắt trợn tròn nhìn Cổ Điển:
- Chủ quán ở đây trả cậu mười lăm vạn một tháng á?
Chu Văn cảm thấy ông chủ quán này chắc chắn bị điên rồi, hoặc là có âm mưu gì khác, chứ làm quái gì có chuyện trả lương cao như vậy cho Cổ Điển.
Cổ Điển gật đầu, rồi thấy có khách bước vào cửa, bèn nói:
- Tôi phải làm việc đây.
Chu Văn nhìn Cổ Điển bước ra đón khách, rất lễ phép nói một tiếng:
- Xin chào quý khách.
Cặp đôi trẻ vừa thấy bộ dạng của Cổ Điển đã sợ hết hồn, lùi lại hai bước, không dám vào cửa mà quay người bỏ chạy luôn.
- Mình đã nói mà, có Cổ Điển ở đây thì buôn bán cái nỗi gì.
Nhất thời không nghĩ ra lý do, Chu Văn đành mặc kệ, bắt đầu dò xét cửa hàng của Tần Tây Nguyên.
Hắn nhấp một ngụm cà phê, cảm thấy hương vị rất tuyệt, đúng là loại cà phê rang xay thủ công.
Năng lực của Đế Thính quét qua toàn bộ cửa hàng, mọi thứ bên trong dường như trở nên trong suốt, từng ngóc ngách của tòa nhà Chu Văn đều có thể "nghe" thấy rõ ràng.
Điều khiến Chu Văn hơi bất ngờ là nơi đặt thú sủng tóc bạc ở tầng hầm thứ tư lại bị một loại sức mạnh thần bí bao phủ, giống như một lớp sương mù dày đặc.
Chu Văn đẩy sức mạnh của Đế Thính đến cực hạn, lớp sương mù bao quanh tầng hầm thứ tư dần trở nên rõ ràng hơn.
Hắn có thể "nhìn" thấy đủ loại Trứng phối sủng được cất giữ bên trong. Chu Văn tập trung sự chú ý vào căn phòng chứa thú sủng tóc bạc, quả nhiên thấy nó đang dựa vào khối kim loại, cúi đầu như đang ngủ say.
Ngay lúc sự chú ý của Chu Văn tập trung vào nó, thú sủng tóc bạc bỗng ngẩng đầu lên, ánh mắt rõ ràng nhìn về phía Chu Văn, như thể đang đối mặt trực tiếp với hắn, khiến Chu Văn giật nảy mình.
- Nó thấy được mình sao? Hay chỉ là trùng hợp? - Chu Văn khẽ nhíu mày.
Đột nhiên, thú sủng tóc bạc che nửa khuôn mặt, nhếch miệng cười với hắn, sau đó đôi môi khẽ mấp máy, dường như đang nói gì đó.
Miệng nó không hề phát ra âm thanh, nhưng nhìn khẩu hình thì dường như đang nói:
- Ta ở đây chờ ngươi.
- Quả nhiên nó thấy được mình. - Chu Văn thầm kinh hãi.
Sau khi tấn thăng cấp Thần Thoại, năng lực của Đế Thính đã rất mạnh. Đây chỉ đơn thuần là thính giác, hoàn toàn khác với việc dùng mắt nhìn chằm chằm. Ánh mắt là chủ động, khi quan sát người khác, những người có giác quan nhạy bén có thể phát hiện ra cũng không có gì lạ. Nhưng thính giác của Đế Thính lại là bị động, chỉ thu thập âm thanh phát ra. Vậy mà thú sủng tóc bạc kia lại có thể phát hiện vị trí của hắn, năng lực này thật quá đáng sợ.
- Rốt cuộc thú sủng tóc bạc kia có lai lịch gì?
Chu Văn bắt đầu do dự, không biết có nên đi hay không.
Hiện tại hắn có chút lo lắng, vạn nhất sau khi nhập mật mã, xiềng xích trói buộc thú sủng tóc bạc được mở ra, chẳng phải hắn đã làm một việc cực kỳ ngu xuẩn là thả hổ về rừng hay sao?
- Nó nói 'ta ở đây chờ ngươi' là có ý gì? Chẳng lẽ nó đã sớm biết mình sẽ đến? - Trong lòng Chu Văn kinh nghi bất định.
Từ việc lão hiệu trưởng gửi mật mã cho mình, Chu Văn đã cảm thấy chuyện này vô cùng kỳ quặc. Cùng với sự phát triển của sự việc, hắn nhận ra mọi chuyện còn lâu mới đơn giản như mình nghĩ.
Ít nhất, thú sủng tóc bạc trước mắt này tuyệt đối là một nhân vật cực kỳ khủng bố. Nếu nói nó là do Lão hiệu trưởng gửi ở cửa hàng của Tần Tây Nguyên, vậy thì Lão hiệu trưởng làm sao bắt được một thú sủng như thế này? Lão hiệu trưởng không thể nào có thực lực như vậy được.