Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 812: CHƯƠNG 808: ĐẲNG CẤP THẦN THOẠI

Chu Văn vẫn quyết định vào cửa hàng của Tần Tây Nguyên để xem Thú sủng tóc bạc kia một chút. Bất kể nó mạnh đến đâu, nếu đã bị khóa lại, đến mức một cửa hàng bán Trứng phối sủng cũng có thể giam cầm được, mà những nhân viên trong cửa hàng của Tần Tây Nguyên đều bình an vô sự, thì chẳng có lý do gì mình lại gặp chuyện được.

- Chỉ cần mình không đi vào khối lập phương đó, không nhập mật mã thì chắc sẽ không sao đâu nhỉ?

Quyết định xong, sau khi thanh toán hóa đơn, Chu Văn tìm một nơi vắng người, mặc Áo Tàng Hình rồi đi về phía cửa hàng của Tần Tây Nguyên.

Tình hình bên trong cửa hàng của Tần Tây Nguyên, Chu Văn đã nắm rõ. Vừa hay Tần Tây Nguyên cũng không có ở tiệm. Hắn tránh những nơi có thể bị phát hiện, từ từ tiếp cận thang máy dẫn xuống tầng hầm.

Đối với hắn mà nói, toàn bộ tòa cao ốc này chẳng có gì là bí mật. Chu Văn chui qua ống thông gió, nhanh chóng lên đến tầng cao nhất.

Không phải hắn không muốn đi thẳng xuống tầng hầm thứ tư, mà vì toàn bộ tầng này đã bị phong tỏa, không có ống thông gió nào dẫn vào được.

Chu Văn nhớ lại, lần trước đi cùng Âu Dương Lam, cô đã dẫn hắn xuống tầng hầm thứ tư. Giờ đây, chiếc thang máy công cộng đó đã bị niêm phong, chỉ còn lại một lối đi duy nhất là thang máy chuyên dụng nằm ngay trong văn phòng của Tần Tây Nguyên.

Lúc này Tần Tây Nguyên không có ở đây, Chu Văn liền chớp thời cơ thả Thái Cổ Bào Tử ra. Nó lập tức chui vào ổ khóa, tự động mở ra. Chu Văn ung dung bước vào phòng làm việc của Tần Tây Nguyên.

Thái Cổ Bào Tử nhanh chóng mở khóa thang máy, giúp hắn thuận lợi tiến vào tầng hầm thứ tư.

Mấy loại khóa này dĩ nhiên không làm khó được Chu Văn. Thái Cổ Bào Tử là một Thú sủng dạng vi mô, có thể dễ dàng chui vào bên trong ổ khóa, muốn mở nó thì quá đơn giản.

Trong trạng thái tàng hình, Chu Văn tung hoành trong cửa hàng, nhanh chóng tiếp cận căn phòng giam giữ Thú sủng tóc bạc.

Chu Văn cũng không vào thẳng, bởi trong căn phòng đó có rất nhiều camera, ngay cả căn phòng đối diện cũng lắp đặt mấy bộ. Cho dù hắn có tàng hình để mở cửa, chỉ cần cánh cửa khẽ động, người giám sát sẽ phát hiện ngay.

Trong lúc Chu Văn đang suy nghĩ phải làm thế nào để đi vào, hắn đột nhiên phát hiện cả tòa nhà đột nhiên mất điện hoàn toàn.

Việc này khác với mất điện thông thường. Nếu là mất điện thông thường, một số thiết bị tích điện vẫn có thể sử dụng bình thường, ví dụ như đồng hồ điện tử hoặc điện thoại di động.

Nhưng bây giờ, dường như toàn bộ điện năng trong tòa nhà đã bị hút cạn, tất cả các thiết bị điện tử đều ngừng hoạt động.

Chu Văn biết ngay, chắc chắn là Thú sủng tóc bạc trong phòng kia giở trò. Mặc dù cách một cánh cửa, nhưng Thú sủng tóc bạc kia lại đang nhìn hắn cười, cứ như thể cánh cửa đó không hề tồn tại.

- Ngươi cuối cùng cũng đến rồi.

Thú sủng tóc bạc mở miệng nói. Lần này, nó không chỉ mấp máy môi mà còn phát ra âm thanh, không giống như trước đây chỉ dùng khẩu hình để nói chuyện.

- Ngươi biết ta sẽ đến à?

Chu Văn không đẩy cửa, đứng bên ngoài nói chuyện với Thú sủng tóc bạc. Thực tế thì cũng không cần mở cửa, cả hai đều có thể nhìn thấy đối phương.

- Lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, ta đã biết ngươi là người mà Âu Dương Đình lựa chọn, nên ta biết ngươi nhất định sẽ đến.

Thú sủng tóc bạc nói.

- Tại sao lại chọn ta?

Chu Văn không hỏi chọn hắn để làm gì, vì như vậy đối phương sẽ biết ngay là hắn chẳng biết gì cả, đến lúc đó Thú sủng tóc bạc sẽ cân nhắc có nên tiết lộ những thông tin đó cho hắn hay không.

Bây giờ Chu Văn chỉ hỏi tại sao lại chọn hắn, nếu đối phương nói ra điều gì đó, có lẽ hắn có thể thu được một chút thông tin hữu ích để tiếp tục cuộc trao đổi.

- Vì ngươi không đủ thông minh.

Thú sủng tóc bạc nói.

Chu Văn kinh ngạc nhìn Thú sủng tóc bạc, hắn đã nghĩ đến rất nhiều khả năng, nhưng không ngờ câu trả lời lại là thế này.

Thú sủng tóc bạc cười tủm tỉm nói tiếp:

- Có một số việc, người quá thông minh ngược lại không làm được. Người chúng ta cần là một kẻ không quá thông minh, nhưng cũng không ngu ngốc, đồng thời có thiên phú rất tốt, lại biết tùy cơ ứng biến và có thể chuyên tâm làm việc.

- Sau đó thì sao?

Chu Văn hỏi.

- Sau đó ngươi được Âu Dương Đình chọn trúng. Ta thấy mắt nhìn của hắn không tồi, ngươi đúng là một kẻ rất chuyên tâm.

Thú sủng tóc bạc cười híp mắt nói.

- Vậy thì ta có thể làm được gì?

Chu Văn lại hỏi.

- Không biết.

Thú sủng tóc bạc trả lời, một lần nữa nằm ngoài dự đoán của Chu Văn.

- Sao ngươi lại không biết?

Chu Văn cau mày hỏi.

- Vì ta không biết rốt cuộc ngươi có thể đạt đến trình độ nào, nên cũng không biết cuối cùng ngươi có thể làm được gì. Năng lực ở các cấp độ khác nhau thì những việc có thể làm cũng khác nhau. Ví dụ, khi ngươi còn là một đứa trẻ, cha mẹ sẽ không bắt ngươi đi làm kiếm tiền. Ngươi là đàn ông, không thể nào dùng bụng mình để sinh con được. Cho nên ngươi có thể làm gì, chuyện này không do bất kỳ ai quyết định, mà chỉ phụ thuộc vào năng lực của chính bản thân ngươi.

Thú sủng tóc bạc nói.

- Ta đến đây không phải để nghe ngươi giảng triết lý. Nếu ngươi chỉ muốn nói với ta mấy thứ này, vậy ta nghĩ mình nên đi thôi.

Chu Văn nói.

- Được rồi, ta sẽ cho ngươi một vài thông tin mà ngươi hứng thú. Ngươi có biết về đẳng cấp Thần Thoại không?

Thú sủng tóc bạc đổi chủ đề, nhưng Chu Văn không hiểu tại sao nó lại đột nhiên nói đến chuyện này. Trong tình hình cả tòa nhà mất điện, bất cứ lúc nào cũng có thể có người xuống tầng hầm kiểm tra, chẳng lẽ nó không định nói chuyện liên quan đến bản thân nó sao?

- Ngươi nói đến đẳng cấp trên cả Thần Thoại à?

Chu Văn kiên nhẫn hỏi lại.

- Nói vậy không đúng lắm. Thực tế, bản thân đẳng cấp Thần Thoại đã bao gồm nhiều cấp độ khác nhau. Đẳng cấp Thần Thoại mà các ngươi đang nói tới chẳng qua chỉ là mới bước qua ngưỡng cửa mà thôi.

Thú sủng tóc bạc nói.

- Tại sao cấp độ Thần Thoại lại có nhiều đẳng cấp vậy?

Chu Văn hỏi.

- Muốn biết Thần Thoại có những đẳng cấp nào, thì trước tiên ngươi phải biết Thần là gì. Ngươi có biết Thần là gì không?

Thú sủng tóc bạc không nhanh không chậm nói.

- Chúng ta có thể trao đổi một cách đơn giản và hiệu quả hơn được không? Ta nghĩ mình không có đủ thời gian để ở đây nghe ngươi kể chuyện cổ tích đâu, người của cửa hàng này sẽ không cho ta nhiều thời gian như vậy.

Chu Văn nói.

Thú sủng tóc bạc lại điềm nhiên nói tiếp:

- Vào thời đại viễn cổ, trong xã hội nguyên thủy, con người nảy sinh nỗi sợ hãi đối với những sự vật, hiện tượng nguy hiểm và chưa được biết đến, rồi nỗi sợ đó dần được trừu tượng hóa. Ví dụ, con người sợ hãi sấm sét, cho nên sau khi trừu tượng hóa, những tia sét kinh hoàng đó bị tưởng tượng thành một sinh vật đáng sợ, thế là Lôi Thần ra đời. Con người sợ hãi mưa lớn, vì mưa lớn sẽ khiến họ sinh bệnh, cho nên Vũ Thần xuất hiện. Lại ví dụ như những sinh vật mạnh mẽ như hổ, sói, rắn, chim ưng, sức người không thể địch lại, vì sợ hãi mà sinh ra sùng bái, hy vọng bản thân cũng có thể mạnh mẽ như những dã thú đó, từ đó lại xuất hiện sự sùng bái Đồ đằng, đó cũng là một dạng Thần Linh.

- Vì vậy, đẳng cấp đầu tiên của Thần Thoại chính là Cấp Sợ Hãi. Những sinh vật Thần Thoại chỉ cần khiến người khác sinh ra sợ hãi đều thuộc về cấp bậc này. Đây cũng là cấp bậc yếu nhất trong Thần Thoại, những Thú sủng top đầu trên bảng xếp hạng đều thuộc cấp bậc này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!