Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 826: CHƯƠNG 822: CHÚA TỂ CỦA CÁC VÌ SAO

- Có Thủ Hộ Giả nào liên quan đến vũ trụ hoặc các vì sao không nhỉ?

Chu Văn ngồi trên ghế sô pha lẩm bẩm một mình. Muốn tìm một Thủ Hộ Giả thích hợp thật sự quá khó, vấn đề là hắn cũng không biết những Thủ Hộ Giả kia đang ở đâu.

Hiện tại, Chu Văn muốn mang theo Tiểu điểu quay về hang ổ Phượng Hoàng, thương lượng với Phượng Hoàng mẫu xem có thể xin một giọt huyết dịch của Thủ Hộ Giả kia được không.

Trong lúc đang suy nghĩ, con linh dương lại đi tới, đứng đối diện trước mặt Chu Văn rồi dùng chân viết chữ trên mặt đất.

Trong lòng Chu Văn có chút kinh ngạc, con linh dương này ngày thường chẳng thèm để ý đến hắn, không biết đột nhiên tới đây làm gì. Hắn vội vàng nhìn xuống mặt đất.

- Ngươi muốn tìm Thủ Hộ Giả liên quan đến các vì sao à?

Chỉ thấy linh dương viết một câu trên mặt đất.

- Đúng thì sao? Ngươi biết ở đâu có à? – Chu Văn hỏi.

- Lần trước chẳng phải đã gặp rồi sao? Còn hỏi ở đâu có? – Linh dương tiếp tục viết.

- Ta gặp lúc nào?

Chu Văn nhíu mày, hắn không nhớ rõ mình đã gặp Thủ Hộ Giả đó khi nào.

- Ngươi không những gặp qua, mà còn vác nó về nữa là đằng khác. – Linh dương hài hước nhìn Chu Văn, tiếp tục viết.

- Ta vác nó về khi nào chứ…

Chu Văn đột nhiên phản ứng lại, trợn to mắt nhìn linh dương hỏi:

- Ngươi nói bên trong khúc gỗ kia có một Thủ Hộ Giả ư?

Linh dương cười tủm tỉm nhìn Chu Văn rồi viết:

- Đó là Thủ Hộ Giả có Mệnh cách Chúa Tể Của Các Vì Sao, thuộc hàng ngũ đỉnh cấp trong giới Thủ Hộ Giả. Vốn dĩ ngươi có cơ hội ký khế ước với nàng, đáng tiếc ngươi lại làm mọi chuyện rối tung lên, không chỉ không ký được khế ước mà còn biến thành kẻ thù. Giờ ngươi có hối hận không?

- Sao ngươi không nói sớm, ta làm sao mà biết được? – Chu Văn bất đắc dĩ nói.

- Nói thế nào? Ngươi vẫn luôn mang khúc gỗ kia bên người, chẳng lẽ ta lại nói thẳng trước mặt người ta là bảo ngươi đi lừa gạt nàng cho tốt à? – Linh dương bĩu môi.

- Lẽ ra ngươi phải nói với ta trước chứ. – Chu Văn dừng một chút rồi nói tiếp: - Thôi bỏ qua chuyện đó đi, ngươi có cách nào giúp ta lấy được một giọt tinh huyết của nàng không?

- Ngươi muốn tinh huyết của nàng làm gì? – Linh dương nghi hoặc nhìn Chu Văn.

- Ta đang luyện một môn Nguyên Khí quyết, nhưng không có thể chất đặc thù tương xứng, cần một giọt tinh huyết của Thủ Hộ Giả để làm nền tảng. – Chu Văn nói.

- Đó là Nguyên Khí quyết gì? – Linh dương hỏi.

- Thâu Thiên Hoán Nhật quyết.

Chu Văn cũng không giấu giếm, linh dương đã theo hắn lâu như vậy, tự nhiên biết hắn có rất nhiều loại Nguyên Khí quyết, chuyện này cũng chẳng có gì phải giấu.

- Hóa ra là thuật Trộm Cắp, dùng tinh huyết của nàng làm nền tảng cũng được… – Linh dương nói tới đây, trầm ngâm một lát rồi mới nói tiếp: - Hiện tại nàng đã trở về Tử Cấm Thành, bên trong đó bây giờ chắc chắn khủng bố vô cùng. Hơn nữa nàng chẳng có chút thiện cảm nào với ngươi, cho dù ngươi có thú sủng như Bạo Quân Bỉ Mông, tiến vào đó cũng chỉ sợ chín chết một sống. Muốn lấy tinh huyết của nàng, về cơ bản là không thể.

- Không có cách nào khác sao? – Chu Văn có chút thất vọng.

Ngay cả linh dương cũng nói không có hy vọng, Chu Văn cảm thấy cũng không cần thiết phải đi mạo hiểm nữa.

Ai ngờ linh dương vừa nói xong lại tiếp tục viết:

- Có điều vận may của ngươi không tệ, ta có một ít tinh huyết của nàng đây.

- Ngươi có tinh huyết của nàng? Ngươi lấy được từ lúc nào? – Chu Văn có chút không tin.

Thủ Hộ Giả vẫn luôn ở trong khúc gỗ, mà khúc gỗ thì chưa từng được mở ra, linh dương cũng không chạm vào nó, làm sao có thể lấy được tinh huyết chứ.

- Đương nhiên không phải lấy gần đây. Khúc gỗ kia thuộc về một trong số ít Thủ Hộ Giả sống sót sau trận đại chiến năm xưa, tinh huyết này ta lấy được từ lâu rồi.

Linh dương viết xong, thân mình khẽ lắc, chỉ thấy một cái bình ngọc nhỏ từ trong lớp lông trên cổ nó rơi xuống.

- Trên người tên này còn giấu được cả thứ này à? – Chu Văn kinh ngạc đánh giá bộ lông trên người linh dương.

Lông của linh dương rất ngắn, làm thế nào cũng không thể giấu được một cái bình, không biết nó đã dùng cách gì để giấu đi.

Chu Văn duỗi tay muốn lấy bình ngọc thì bị linh dương cản lại.

- Muốn tinh huyết cũng được, nhưng ta có một điều kiện. – Linh dương viết.

- Ngươi ăn bám ta mà còn dám ra điều kiện à? – Chu Văn nhíu mày.

- Muốn hay không? – Linh dương chẳng có ý định giảng đạo lý với Chu Văn.

- Được rồi, nói đi, ngươi có điều kiện gì? – Chu Văn đành phải nhẫn nại hỏi.

- Sau này nếu ngươi đủ năng lực, hãy đến Tử Cấm Thành một chuyến, lấy một thứ từ chỗ nàng về đây. Vốn dĩ nếu ngươi và nàng ký khế ước, đồ vật kia sẽ thuộc về chúng ta, kết quả lại thành ra thế này. Bây giờ không còn cách nào khác, chỉ có thể cưỡng đoạt thôi. – Linh dương viết.

- Đó là thứ gì? – Chu Văn hỏi.

- Đến lúc đó ngươi sẽ biết. Yên tâm đi, ta sẽ ra tay giúp ngươi, lúc đó chúng ta chia ta tám ngươi hai.

- Không được, trước kia chúng ta nói ta tám ngươi hai là vì ngươi tìm được khúc gỗ. Bây giờ chúng ta hợp tác, đương nhiên không thể chia như vậy. Ta sáu ngươi bốn, dù sao ta hoàn toàn không biết gì cả, lúc hành động sẽ phải gánh chịu rủi ro lớn hơn.

Tuy Chu Văn không biết đó là thứ gì, nhưng chiếm được phần nào hay phần đó.

Dù sao mục đích của hắn là lọ tinh huyết kia, chắc chắn phải đáp ứng điều kiện của linh dương, thuận tiện tranh thủ thêm một chút lợi ích cũng không tệ.

- Không được. – Linh dương thẳng thừng từ chối.

Chu Văn thấy thái độ kiên quyết của nó, bèn nói thêm:

- Vậy chia đôi, không thể thấp hơn được.

- Chẳng lẽ ngươi không muốn tinh huyết nữa à? – Linh dương chỉ chỉ vào cái bình ngọc nhỏ.

- Sáu bốn, ngươi sáu ta bốn, đây là giới hạn cuối cùng của ta. Hơn nữa ngươi phải cùng ta ra tay, không thể để một mình ta gánh hết được. – Chu Văn nói.

- Thành giao. – Linh dương ném bình ngọc cho Chu Văn.

Chu Văn nhận lấy bình ngọc, mở ra xem thử, chỉ thấy bên trong có một ít huyết dịch. Thứ huyết dịch này có màu tím kỳ dị, tỏa ra ánh sao nhàn nhạt, phảng phất như có vô số hạt bụi sao lấp lánh bên trong, trông vừa đẹp đẽ vừa thần bí.

Chu Văn đã tiếp xúc với không ít tinh huyết của Thủ Hộ Giả, vừa nhìn đã biết đây chính là tinh huyết Thủ Hộ Giả chân chính. Có điều thuộc tính của nó không giống những loại hắn từng gặp trước đây, nhưng khí tức lại khá tương đồng với khúc gỗ kia, đây chắc chắn là hàng thật.

Mang lọ tinh huyết về phòng luyện công, Chu Văn thử dùng Thâu Thiên Hoán Nhật quyết hấp thu huyết dịch, kết quả thuận lợi luyện hóa thành công.

Chu Văn tức khắc cảm giác Tiểu Vũ Trụ trong cơ thể như bùng nổ. Những giọt tinh huyết kia cung cấp cho Tiểu Vũ Trụ một nguồn năng lượng khổng lồ, khiến nó bộc phát ra ánh sao khủng bố.

Chu Văn chỉ cảm thấy tinh khí thần của mình đang ngưng tụ về phía Tiểu Vũ Trụ, đây chính là điềm báo ngưng tụ Mệnh Hồn.

Có lẽ lần này hấp thu khá nhiều tinh huyết, trước kia chỉ hấp thụ một giọt, lần này lại hấp thu đến bảy tám giọt, năng lượng ẩn chứa nhiều hơn trước rất nhiều, khiến Mệnh Hồn ngưng tụ với tốc độ nhanh đến lạ thường.

Giữa ấn đường của Chu Văn, một điểm tinh quang đang ngưng tụ, phát ra ánh sáng tím lấp lánh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!