Hạt Bụi Nhỏ: Vô số thiên hà, nhiều như cát sông Hằng, cũng chỉ là hạt bụi trong Đại Thiên thế giới, hoặc cũng có thể là ba ngàn thế giới.
Chu Văn nhìn Mệnh Hồn Hạt Bụi Nhỏ, cảm nhận được Tinh Lực mạnh mẽ tỏa ra từ nó. Cùng lúc đó, một luồng thông tin chảy vào đầu, giúp hắn hiểu sơ qua về Hạt Bụi Nhỏ.
Nói là Hạt Bụi Nhỏ, nhưng thực chất nó là một ngôi sao thu nhỏ. Khi sử dụng Mệnh Hồn Hạt Bụi Nhỏ kết hợp với Mệnh Cách Tiểu Vũ Trụ, Chu Văn có thể du hành giữa các vì sao.
Năng lực này có phần tương tự Văn Minh Quốc Độ, điểm khác biệt là Mệnh Hồn Hạt Bụi Nhỏ chỉ dùng để di chuyển giữa các hành tinh. Chỉ cần trong vũ trụ có các vì sao, Chu Văn có thể lợi dụng năng lực của Hạt Bụi Nhỏ để xuyên qua từ hành tinh này đến hành tinh khác.
Ví dụ như các hành tinh tương đối gần Trái Đất như Mặt Trăng, sao Mộc, sao Kim, sao Thổ, hay thậm chí là Nhị Thập Bát Tú và những hành tinh xa xôi hơn, chỉ cần nằm trong phạm vi bao quát của Tiểu Vũ Trụ, hắn đều có thể thông qua Mệnh Hồn này để dịch chuyển đến.
Tuy nhiên, Hạt Bụi Nhỏ có thời gian hồi chiêu khá dài, một tháng mới có thể sử dụng một lần.
Ban đầu Chu Văn muốn lên Mặt Trăng thử một phen, nhưng nghĩ lại rồi lập tức từ bỏ ý định này. Hiện tại thân thể hắn vẫn chưa có khả năng sinh tồn ngoài không gian, mà một tháng mới có thể dịch chuyển một lần, nếu bây giờ hắn dịch chuyển đi thì sẽ không về được, đến lúc đó chẳng phải sẽ chết ngạt ngoài vũ trụ sao.
- Năng lực của Hạt Bụi Nhỏ nghe thì có vẻ ngầu đấy, nhưng hình như cũng khá vô dụng. Cái thứ này chỉ có thể dùng để du lịch vũ trụ, không thể tự do dịch chuyển trên cùng một hành tinh, mà bây giờ nhân loại còn chưa phát hiện hành tinh nào ngoài Trái Đất có sự sống, dịch chuyển ra ngoài chẳng phải là tự tìm đường chết sao?
Chu Văn hơi phiền muộn.
Có điều, ngoài năng lực dịch chuyển giữa các vì sao, nó còn có tác dụng tăng cường tốc độ, Nguyên Khí và sức mạnh, thậm chí dưới ánh sao trời, hắn còn có thể nhận được sức mạnh của các vì sao gia trì.
Ban ngày cũng được, nhưng vì ánh sáng mặt trời quá mạnh nên sự gia trì từ các vì sao khác sẽ yếu đi, chủ yếu là nhận được sự gia trì từ Thái Dương.
Cũng may sau khi tấn thăng lên cấp Thần Thoại, hắn sẽ có khả năng sinh tồn ngoài không gian, lúc đó năng lực này chắc chắn sẽ có đất dụng võ.
Đây là những tác dụng cơ bản của Hạt Bụi Nhỏ, còn những năng lực và phương pháp sử dụng khác thì cần Chu Văn tự mình tìm tòi.
- Làm thế nào để tấn thăng Hạt Bụi Nhỏ đây?
Chu Văn tiếp tục nghiên cứu phương pháp tấn thăng cho Mệnh Hồn Hạt Bụi Nhỏ.
Vào trong game, Chu Văn thử năng lực dịch chuyển giữa các vì sao, quả thật rất bá đạo. Hạt Bụi Nhỏ trên trán lóe lên, trực tiếp mang theo Chu Văn vượt qua hơn nửa tiểu vũ trụ để đến một hành tinh khác.
Sau đó, Hạt Bụi Nhỏ tiến vào trạng thái không thể sử dụng, một tháng sau mới có thể dùng lại lần nữa.
- Thời gian hồi chiêu này cũng dài quá đi!
Cảm giác dịch chuyển giữa các vì sao vô cùng thoải mái, nhưng một tháng chỉ dùng được một lần, thực sự quá củ chuối.
May mà Chu Văn cũng không có ý định sử dụng nó trong thực tế, nếu không lỡ lúc cần dùng gấp mà phải chờ hơn một tháng thì mọi chuyện đã muộn rồi.
Ở trong game nghiên cứu nửa ngày, hắn cũng không phát hiện ra cách nào để giúp Hạt Bụi Nhỏ thăng cấp. Trước đó, việc quan sát Vô Tận Tinh Hải để ngưng tụ Mệnh Cách, giờ áp dụng lên Mệnh Hồn Hạt Bụi Nhỏ lại không có hiệu quả lắm.
- Chu Văn, cậu có tới buổi đấu giá không?
Trương Ngọc Trí gửi cho Chu Văn một tin nhắn.
- Dĩ nhiên là đi rồi.
Chu Văn trả lời.
Mặc dù Văn Minh Quốc Độ có thể dịch chuyển, nhưng hạn chế quá lớn, dùng tọa kỵ Thổ Độn vẫn thực dụng hơn. Coi như không đấu giá thành công thì đến để mở mang tầm mắt cũng tốt.
Cảnh tượng sáu đại gia tộc cùng tề tựu, bình thường khó mà thấy được.
- Trước khi đến nhớ báo cho tôi biết, tôi sẽ sắp xếp chỗ ở cho cậu. Lần này có quá nhiều người tham gia đấu giá, ở bên ngoài không tiện lắm, cậu cứ ở ngay trong biệt viện nhà tôi đi.
Trương Ngọc Trí nói.
- Được.
Chu Văn cũng không khách sáo.
Hôm nay Trương Ngọc Trí nói chuyện với hắn nhiều hơn mọi khi, nhưng chưa đầy mười phút sau đã đột nhiên im bặt, tựa như vừa bị offline.
- Không phải là cô ấy lén người nhà dùng điện thoại đấy chứ?
Chu Văn nghĩ đến khả năng này.
Đối với Trương gia mà nói, Trương Ngọc Trí thực sự quá quan trọng, nhất cử nhất động của cô đều được Trương gia bảo vệ nghiêm ngặt, rất nhiều chuyện đều thân bất do kỷ.
- Xem ra người quá đặc biệt chưa chắc đã là chuyện tốt. Những người như Vương Lộc và Trương Ngọc Trí, sở hữu năng lực mà người khác khao khát, nhưng chưa chắc đã vui vẻ.
Chu Văn thầm nghĩ.
Buổi sáng, Chu Văn mang theo Nha Nhi ra ngoài đi dạo. Kể từ lần trước trở về, mỗi sáng sớm Chu Văn đều dành chút thời gian đưa cô bé ra ngoài, để cô bé tiếp xúc nhiều hơn với xã hội loài người.
Trong Học viện Tịch Dương cũng có người mang theo con nhỏ, nhưng về cơ bản đều là nghiên cứu sinh. Còn kiểu sinh viên chưa đến hai mươi tuổi như Chu Văn mà đã dắt theo một đứa trẻ thì đúng là lần đầu tiên thấy.
Cũng may người trong học viện đều biết mối quan hệ giữa Chu Văn và Âu Dương Lam, cho nên không ai nói gì.
- Chu Văn, quần áo của Nha Nhi hơi nhỏ rồi, cậu nên đi mua đồ mới cho con bé đi.
Chu Văn mang Nha Nhi đến phòng hoạt động của Huyền Văn hội, Phương Nhược Tích thấy Nha Nhi liền chỉ vào bộ quần áo trên người cô bé và nói.
Lúc này Chu Văn mới phát hiện, quần áo trên người Nha Nhi quả thật hơi chật. Trẻ con lớn nhanh thật, mới hơn một tháng mà cô bé đã lớn hơn không ít.
- Cậu là con trai, làm sao chăm sóc tốt cho Nha Nhi được, hay là thuê một bảo mẫu cho con bé đi.
Phương Nhược Tích đề nghị.
- Không cần đâu, tôi sẽ từ từ học cách chăm sóc con bé.
Dĩ nhiên Chu Văn không thể để người khác chăm sóc Nha Nhi, trời mới biết sẽ xảy ra chuyện gì.
- Lão Chu, không phải Nha Nhi thật sự là con gái của cậu đấy chứ?
Điền Hướng Đông hỏi.
- Nếu được thì tốt quá rồi.
Chu Văn có chút bất đắc dĩ.
Nếu cô bé thật sự là con gái của hắn, Chu Văn còn có thể nhờ Âu Dương Lam chăm sóc giúp, đáng tiếc không phải. Dù có phiền phức thế nào, Chu Văn cũng chỉ có thể tự mình mang theo Nha Nhi.
- Nha Nhi này bao nhiêu tuổi rồi? Thằng nhóc nhà tôi còn nhỏ hơn con bé một chút mà đã biết gọi ba gọi mẹ rồi, sao con bé một chữ cũng không nói, có phải cậu không chịu dạy nó không?
Điền Hướng Đông vừa nói vừa trêu Nha Nhi:
- Nha Nhi, gọi chú đi nào... Chú... Chú đây...
Nha Nhi ngồi trên ghế đẩu ngắm Huyết Đàm hoa, không có một chút biểu cảm nào. Điền Hướng Đông cảm thấy mình chẳng khác gì thằng ngốc, đành cười gượng một tiếng rồi không trêu cô bé nữa.
- Nha Nhi, con chờ ta một chút, không được quậy phá biết chưa?
Chu Văn đi vệ sinh, không thể mang theo Nha Nhi, thầm nghĩ mình đi nhanh về nhanh, chắc sẽ không có chuyện gì.
Trước khi ra khỏi cửa, Chu Văn còn cẩn thận dặn dò Phương Nhược Tích trông chừng Nha Nhi giúp, đừng để ai trêu chọc cô bé.
Chu Văn vừa mới ra khỏi cửa không bao lâu, đã có người tới phòng hoạt động của Huyền Văn hội. Thấy Nha Nhi ngồi trên ghế, người đó không khỏi ngẩn ra.
- Tại sao ở đây lại có một cô bé thế này?
Người kia nhìn Nha Nhi hỏi.
✸ Thiên Lôi Trúc ✸ Dịch giả AI