- Đây là đứa bé Chu Văn mới nhận nuôi.
Điền Hướng Đông thấy người tới là Vân Ngưu bèn giới thiệu.
Vân Ngưu là học sinh năm nhất mới gia nhập Huyền Văn hội, Chu Văn còn chưa gặp qua hắn.
- Chà, hóa ra là con của Chu Văn học trưởng lừng danh, không ngờ Chu Văn học trưởng không chỉ có thiên phú tuyệt vời mà còn đầy sức hút, đúng là tài đức vẹn toàn cũng chỉ đến thế mà thôi.
Vân Ngưu nói xong, tiến đến trước mặt Nha Nhi, định nựng má cô bé:
- Đứa bé này trông đáng yêu thật, tên là gì thế?
Nha Nhi liền lùi lại hai bước, né được bàn tay của Vân Ngưu.
- Con bé sợ người lạ, cậu đừng dọa nó.
Phương Nhược Tích kéo Nha Nhi lại, nói với Vân Ngưu.
- Trẻ con thì nên hoạt bát một chút, gặp nhiều người rồi tự nhiên sẽ hết sợ thôi.
Vân Ngưu nói xong, sờ soạng trong người, từ trong túi lôi ra một viên kẹo:
- Này bé con, đây là kẹo cao cấp, ngon lắm đấy. Gọi ta một tiếng chú đi, ta sẽ cho con.
Nha Nhi chỉ im lặng nhìn Vân Ngưu, không nói lời nào.
Thấy Nha Nhi không hề động lòng, Vân Ngưu tự mình bóc viên kẹo, bỏ vào miệng nhai, vừa nhai vừa tấm tắc:
- Vừa ngọt vừa thơm, cho con một viên nếm thử nhé.
Nha Nhi không đưa tay ra nhận, mặt không cảm xúc nhìn hắn.
- Đứa bé này sao thế nhỉ?
Vân Ngưu khẽ nhíu mày. Hắn đã gặp không ít trẻ con, nhưng chưa có đứa nào giống Nha Nhi.
Có những đứa trẻ hướng nội, dù không dám nhận kẹo hay bị hắn dọa sợ thì cũng đều thể hiện ra ngoài, chứ không có đứa nào cứ nhìn hắn chằm chằm với vẻ mặt vô cảm như vậy.
Nhưng Nha Nhi rõ ràng không sợ hắn, ánh mắt nhìn hắn, nhưng rõ ràng là chẳng thèm để ý đến hắn.
- Không thích kẹo à? Chỗ chú còn nhiều đồ hay lắm, xem thử nhé?
Vân Ngưu mở ba lô ra, lấy trống bỏi, súng đồ chơi, búp bê vải, đủ thứ đồ chơi bày lên bàn.
- Xem này, cái này vui lắm.
Vân Ngưu cầm cái trống bỏi lắc lắc trước mặt Nha Nhi.
Nha Nhi vẫn chỉ nhìn hắn, không hề đưa tay ra.
- Đứa bé này bị câm à?
Vân Ngưu hơi bực bội hỏi.
- Câm gì mà câm, con bé còn nhỏ, chưa biết nói thôi. Mà này, sao cậu mang nhiều đồ chơi trẻ con thế, lấy đâu ra vậy?
Điền Hướng Đông nói.
- Đây là đồ tôi mua, định mang về cho cháu gái chơi, nhưng xem ra mấy thứ này không hấp dẫn được các bé gái.
Vân Ngưu có chút ảo não nói.
- Không ngờ cậu cũng chu đáo ghê, còn biết mua đồ chơi cho cháu gái nữa.
Điền Hướng Đông cười nói.
- Cũng không biết nên mua gì cho phải, xem ra mấy món này không ổn rồi.
Nói rồi, Vân Ngưu cầm mấy món đồ chơi kia, lần lượt đưa đến trước mặt Nha Nhi:
- Cái này thì sao? Có thích không?
Vân Ngưu thử vài món, nhưng Nha Nhi đều không có phản ứng gì.
Ngay lúc Vân Ngưu đang thất vọng, Nha Nhi đột nhiên đưa tay chỉ vào ba lô của hắn.
Vân Ngưu mừng rỡ trong lòng:
- Con muốn cái gì, chú lấy cho con.
Nha Nhi vẫn dùng ngón tay nhỏ chỉ vào ba lô, Vân Ngưu bèn dốc hết đồ vật bên trong ra, rồi nói với cô bé:
- Con thích cái nào thì tự lấy đi.
Nha Nhi đưa tay lấy một vật trong đó. Vân Ngưu thấy thứ mà Nha Nhi cầm lên, không khỏi ngẩn người:
- Lạ thật, sao thứ đó lại ở trong ba lô nhỉ? Chẳng lẽ lúc mình bỏ đồ vào đã vô tình nhét nhầm?
- Cái này…
Vân Ngưu muốn ngăn Nha Nhi lại, nhưng suy nghĩ một chút, vẫn để cô bé cầm lấy vật đó.
Đó là một sợi dây chuyền, phía trên khảm rất nhiều hồng ngọc, trông vô cùng lộng lẫy.
Mặc dù giá trị của đá quý không còn đắt đỏ như xưa, nhưng sợi dây chuyền này vừa nhìn đã biết là hàng tinh xảo, nếu là trước cơn bão Dị Thứ Nguyên, e rằng nó đáng giá hơn trăm triệu.
Nhưng hiện tại giá trị cũng không nhỏ, dù sao loại đá quý có chất lượng thế này vẫn cực kỳ hiếm thấy.
- Bé gái đúng là bé gái, từ nhỏ đã biết thích làm đẹp, còn chọn một sợi dây chuyền xinh như vậy. Vân Ngưu, dây chuyền này không phải đồ thật đấy chứ?
Điền Hướng Đông hỏi.
- Sao mà là đồ thật được, hàng mô phỏng thôi. Con bé đã thích thì cứ để nó lấy chơi.
Vân Ngưu nói.
- Vậy thì tốt quá.
Phương Nhược Tích kéo Nha Nhi lại nói:
- Nha Nhi, để chị đeo cho em nhé.
Nha Nhi buông tay ra, Phương Nhược Tích cầm lấy vòng cổ, đeo vào cổ cho cô bé, rồi khen:
- Nha Nhi xinh đẹp quá.
Nhưng Nha Nhi lại không có phản ứng gì, dù đeo vòng cổ mà mặt vẫn không cảm xúc, tựa như mặt bị đơ.
- Vòng cổ có đẹp không? Có muốn nữa không? Chú còn có thứ đẹp hơn nữa này. Để chú ôm một cái, chú sẽ cho con rất nhiều châu báu xinh đẹp.
Vân Ngưu lấy ra một chiếc vòng ngọc trai từ trong đống đồ chơi, đưa đến trước mặt Nha Nhi.
Nha Nhi lại không hề động lòng, ngoảnh đầu sang một bên, vẻ mặt cực kỳ mất kiên nhẫn.
Vân Ngưu giật giật khóe mắt, thầm nghĩ:
- Được lắm, dám khinh ta à, nhận đồ xong là trở mặt ngay.
Nhưng dù Vân Ngưu dỗ dành thế nào, Nha Nhi cũng không thèm để ý.
- Vân Ngưu, xem ra cậu không được cô bạn nhỏ này chào đón rồi, tốt nhất đừng dụ dỗ con bé nữa.
Điền Hướng Đông nói.
- Xem ra chỉ có thể như vậy.
Vân Ngưu gật đầu, nhưng rồi đột nhiên ra tay, một tay ôm ngang người Nha Nhi bế lên.
- Vân Ngưu, cậu làm gì vậy, sẽ dọa Nha Nhi sợ đấy!
Phương Nhược Tích nhíu mày, đưa tay định kéo Nha Nhi lại.
Vân Ngưu lại lùi về sau hai bước, trên người hắn phụt một tiếng, một làn khói trắng tỏa ra. Khi khói mù tan hết, cả Vân Ngưu và Nha Nhi đều đã biến mất.
- Nói với Chu Văn, muốn con bé này sống thì tự mình đến núi Long Hổ.
Một giọng nói vang lên từ hư không, nhưng không thấy bóng người đâu cả.
Phương Nhược Tích và Điền Hướng Đông đều biến sắc, vội vàng đuổi theo, nhưng bên ngoài không hề có bóng dáng của Vân Ngưu và Nha Nhi.
Đúng lúc này Chu Văn vừa về, Điền Hướng Đông lập tức nói:
- Chu Văn, không hay rồi, Nha Nhi bị người ta bắt đi rồi...
Phương Nhược Tích vội la lên:
- Chúng ta mau đuổi theo, hắn hẳn còn chưa thoát khỏi Học viện Tịch Dương.
- Không cần đuổi đâu, không kịp nữa rồi. Người vừa rồi tên là Vân Ngưu à?
Thật ra Chu Văn đã thấy hết mọi chuyện. Hắn sợ Nha Nhi gây rối nên vẫn luôn dùng Đế Thính để quan sát cô bé.
Tất cả những chuyện vừa xảy ra trong phòng hoạt động của Huyền Văn hội, Chu Văn đều thấy rõ ràng, chỉ là không ngờ tới, Vân Ngưu kia lại ra tay nhanh như vậy, ngay cả hắn cũng không kịp ngăn cản.
- Đúng vậy, hắn tên Vân Ngưu, là sinh viên năm nhất, vừa mới vào hội không lâu, không ngờ… Chu Văn, thật xin lỗi... Lần này đến núi Long Hổ, tôi sẽ đi cùng cậu, dù thế nào cũng phải cứu Nha Nhi về.
Trong lòng Phương Nhược Tích vô cùng áy náy, Chu Văn đã nhờ cô chăm sóc Nha Nhi, kết quả lại để người khác bắt cô bé đi ngay trước mặt mình.
- Không cần đâu, tôi biết ai đã mang Nha Nhi đi rồi. Các cậu không cần tự trách, đừng nói là các cậu, ngay cả người của Lục đại gia tộc cũng không cản được hắn nếu hắn muốn trộm thứ gì.