- Đồ điên.
Lệ Tư không thèm để ý đến lời Chu Văn, phất tay ra hiệu cho mấy tên giám sát viên xông lên, bắt gã Chu Văn đang trọng thương lại.
Nàng đã chậm trễ quá lâu, muộn hơn kế hoạch rất nhiều, bây giờ có bắt được Chu Văn trước khi nhà họ An đến hay không vẫn còn là một ẩn số, không thể tiếp tục lề mề được nữa.
Mấy tên giám sát viên cùng lúc xông lên. Đoạn đường phía trước là một thềm đá rộng hơn, không còn chật hẹp như trước, đủ để tất cả bọn họ cùng tiến vào.
Lần này Chu Văn cũng không lập tức bỏ chạy, hắn ngồi trên thềm đá, vươn tay tung một chưởng, chậm rãi đánh về phía tên giám sát viên đi đầu.
Một chưởng trông cực kỳ yếu ớt, tựa như không có một tia lực lượng, nhưng chưởng này của hắn lại cách tên giám sát viên gần nhất đến gần hai trượng, ngay cả vạt áo cũng không chạm tới.
Lệ Tư và mấy tên giám sát viên không tin Chu Văn có năng lực cách không đả thương người. Nguyên Khí kỹ có thể phóng Nguyên khí ra ngoài ở cấp Truyền Kỳ vẫn còn rất hiếm, Phàm thai căn bản không thể luyện thành kỹ xảo này, cho dù có Nguyên Khí kỹ thì Nguyên khí của cấp Phàm thai cũng không đủ để tiêu hao.
Thế nhưng ngay khi Chu Văn tung chưởng, tên giám sát viên kia lại lẳng lặng gục xuống, khiến tất cả mọi người đều giật nảy mình.
Chu Văn vẫn ngồi yên, liên tục tung mấy chưởng vào không khí. Mấy tên giám sát viên còn lại sợ đến tan cả hồn phách, từng người một ngã quỵ xuống đất như thể trúng chưởng thật.
Lệ Tư vừa kinh hãi vừa sợ sệt, gần như không dám tin vào mắt mình. Mấy giám sát viên cấp Truyền Kỳ đều đã tắt thở, nhưng nàng lại không tài nào hiểu nổi họ bị Chu Văn giết chết bằng cách nào. Ánh mắt nàng dao động, lòng đầy kinh nghi, nhất thời không dám lại gần Chu Văn.
Chu Văn biết rõ, mấy người này không phải do hắn giết, mà là bị lực lượng thần bí của thềm đá tước đoạt sinh mệnh.
Chỉ có điều, không ai hiểu rõ lực lượng thần bí kia hơn Chu Văn. Hắn chẳng qua chỉ canh đúng thời điểm, ra vẻ thần bí để dọa người mà thôi.
Điều khiến Chu Văn có chút bực bội là Lệ Tư dường như không bị lực lượng của thềm đá ảnh hưởng, nếu không thì giờ này nàng cũng đã ngã lăn ra đất rồi.
“Lạ thật, chẳng lẽ Lệ Tư cũng có Nguyên Khí kỹ giống Tâm Thiền? Cho nên mới không bị lực lượng thần bí kia giết chết? Nhưng thế cũng không đúng, cho dù cô ta thật sự có Nguyên Khí kỹ như Tâm Thiền, cũng không thể nào biết được bí mật ở đây, không thể nào vận dụng sớm được… Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”
Chu Văn thầm nghi hoặc, nhưng trên mặt lại không hề biểu lộ cảm xúc, vẫn giữ vẻ mặt thần bí ngồi trên thềm đá, dùng tư thế bề trên nhìn xuống nói:
- Ta vốn không muốn giết người, tại sao các người cứ phải ép ta?
Chu Văn nói nửa thật nửa giả. Nếu không phải Lệ Tư ép hắn vào đường cùng, hắn tuyệt đối không muốn giết người, càng không muốn giết người của Cục Giám sát Đặc biệt.
Đám người này chết rồi, sau này Chu Văn sẽ rất khó giải thích, thậm chí rất có thể sẽ bị Liên bang truy nã.
Nhưng dù vậy, Chu Văn cũng không muốn bại lộ bí mật về chiếc điện thoại.
“Cùng lắm thì mình cũng làm như đám đào phạm kia, chạy đến những Dị Lĩnh vực không nằm trong phạm vi khống chế của nhân loại. Chỉ cần có điện thoại trong tay, sự nguy hiểm của Dị Lĩnh vực đối với mình chẳng khác nào không tồn tại.”
Chu Văn thầm quyết định, nếu thật sự bị dồn đến đường cùng, vậy cũng chỉ có thể vào rừng làm giặc cỏ.
- Bớt giả thần giả quỷ đi, ngươi nghĩ làm vậy là lừa được ta sao?
Lệ Tư không tin một Phàm thai như Chu Văn lại có được sức mạnh đáng sợ như vậy.
Thế nhưng nàng lại không thể nhìn ra bốn giám sát viên kia chết như thế nào, trong lòng cũng có chút do dự, không dám trực tiếp xông lên.
- Không tin thì ngươi cứ thử xem, xem Vô Tướng Thần Chưởng của ta có giết được ngươi không.
Chu Văn mặt không đổi sắc, ra vẻ như đã tính trước mọi việc.
Thế nhưng trong lòng hắn lại đang thầm kêu khổ:
“Mình đã kéo dài lâu như thế, nếu không có Tâm Thiền bảo hộ, Lệ Tư kia dù có mạnh hơn nữa cũng phải chết rồi mới đúng, sao lại không có chút hề hấn gì vậy?”
- Vô Tướng Thần Chưởng, chưa từng nghe qua.
Ánh mắt Lệ Tư nhìn về phía bốn tên giám sát viên, cố gắng tìm ra sơ hở, tìm xem bọn họ chết như thế nào.
- Vô Tướng Thần Chưởng vô sắc vô ảnh, có thể giết người trong vô hình, là Nguyên Khí kỹ mà Âu Dương Lam đưa cho ta để bảo mệnh. Bình thường ta không dám tùy tiện tu luyện, hôm nay nếu không phải ngươi ép ta đến đường cùng, ta cũng không muốn dùng môn Nguyên Khí kỹ cực kỳ âm độc này.
Chu Văn nói bừa, nhưng trong lòng lại đang thầm tính toán xem nên chạy trốn thế nào.
Hắn cũng không cho rằng mình thật sự có thể dọa được Lệ Tư. Hiện tại Lệ Tư không dám xông lên chỉ vì nàng không biết bốn người đồng nghiệp của mình chết ra sao, không dám tùy tiện mạo hiểm mà thôi.
Lệ Tư nửa tin nửa ngờ, nàng quả thực không biết bốn người kia chết thế nào, trên người họ không hề có một vết thương nào.
Đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Lệ Tư, nàng nhớ tới những dấu hiệu cấm khu lúc trước, lập tức hiểu ra, đưa mắt đánh giá bốn phía rồi cười lạnh nói:
- Vậy để ta thử xem, Vô Tướng Thần Chưởng của ngươi giết ta thế nào.
Vừa nói, Lệ Tư liền triệu hồi một con Phối sủng.
Đôi cánh trắng muốt, làn da mềm mại, chiếc váy lụa tuyết trắng, trông như một Thiên sứ trong truyền thuyết. Chỉ có một điểm khác biệt, vị Thiên sứ này không có đầu, trên cổ trống rỗng.
- Đoạn Đầu Thiên Sứ!
Chu Văn vừa nhìn thấy vị Thiên sứ không đầu liền lập tức thốt lên.
Phối sủng Đoạn Đầu Thiên Sứ này quá nổi tiếng, mặc dù là Phối sủng đến từ khu vực phía Tây, nhưng tên tuổi của nó đã lan truyền khắp Liên bang Trái Đất.
Đoạn Đầu Thiên Sứ không thực sự là Thiên sứ, mà là một nhân vật trong truyền thuyết của phương Tây.
Truyền thuyết kể rằng có một vị tu nữ vô cùng thành tín, nàng dùng tâm hồn thánh thiện để thờ phụng Thượng đế, mong một ngày có thể lên Thiên Đường thành Thiên sứ phụng sự Ngài.
Bất cứ ai nhìn thấy nàng đều cảm thấy nàng là tu nữ hoàn mỹ và thánh thiện nhất thế gian. Tất cả những người biết nàng đều tin rằng sau khi chết, nàng nhất định có thể lên Thiên quốc, trở thành Thiên sứ phụng sự Thượng đế.
Có lẽ sự thành kính của nữ tu đã cảm động đến Thượng đế, một ngày nọ, Ngài giáng trần trước mặt nữ tu, đồng thời hạ xuống thần quang, để phàm thể của nàng hóa thành Thiên sứ.
Ngay khi thân thể đang trong quá trình chuyển hóa thành Thiên sứ, nữ tu lại nhìn thấy một tử tù đang thành tâm sám hối với Thượng đế.
Thế là nữ tu liền hỏi Thượng đế:
- Tù nhân kia thành kính như vậy, Ngài có thể đặc xá cho lỗi lầm của hắn không?
Thượng đế trả lời:
- Có thể đặc xá, nhưng sai lầm của hắn phải có người gánh chịu. Nếu tu nữ bằng lòng, nàng có thể thay hắn lên đoạn đầu đài, gánh chịu tội lỗi cho hắn.
Tu nữ nghe xong, dứt khoát chọn thay tử tù chịu tội. Thần quang lóe lên, tù nhân trên đoạn đầu đài liền được thay thế bởi nữ tu, cái đầu còn chưa chuyển hóa xong của nàng bị chặt xuống.
Mặc dù mất đầu, nhưng những phần khác của nữ tu đã hóa thành thân thể Thiên sứ, bất tử bất lão, cho nên nàng không chết vì bị mất đầu.
Chỉ có điều cái đầu kia còn chưa chuyển hóa, không cách nào hồi phục lại được, cho nên nữ tu đã biến thành Đoạn Đầu Thiên Sứ trong truyền thuyết phương Tây.
Cái tên nghe có vẻ khủng bố, nhưng Đoạn Đầu Thiên Sứ lại là một tồn tại đại diện cho sự thánh thiện.
Sau khi Thứ Nguyên Phong Bạo ập đến, trong một Dị Lĩnh vực ở khu phía Tây đã xuất hiện Đoạn Đầu Thiên Sứ. Sau khi bị con người tiêu diệt, họ đã thu được trứng Phối sủng của nó.
Câu chuyện về Đoạn Đầu Thiên Sứ từ đây trở thành một huyền thoại vang danh khắp Liên bang Trái Đất. Điểm mạnh nhất của nó không phải là sức chiến đấu, mà là năng lực thủ hộ.
Có Đoạn Đầu Thiên Sứ bảo vệ, các loại nguyền rủa, huyết chú… đều không thể làm hại chủ nhân, nó chính là Phối sủng thủ hộ mạnh nhất được biết đến ở phương Tây.
Chủ nhân của Đoạn Đầu Thiên Sứ đã dựa vào năng lực thủ hộ của nó để không ít lần gặp dữ hóa lành trong các cấm địa.
Bởi vậy, danh tiếng của Đoạn Đầu Thiên Sứ ngày càng lớn. Có điều theo những gì Chu Văn biết, Phối sủng Đoạn Đầu Thiên Sứ là một tồn tại độc nhất vô nhị, và chủ nhân của nó không phải là Lệ Tư.