Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 86: CHƯƠNG 84: ĐOẠN ĐẦU THIÊN SỨ

Đoạn Đầu Thiên Sứ là một Phối sủng không có khả năng tấn công, cơ thể nó giống như một quả cầu thánh quang lơ lửng trước mặt Lệ Tư.

Lệ Tư vẫy tay, cơ thể Đoạn Đầu Thiên Sứ nhanh chóng biến đổi, ngưng tụ thành một cây Thập Tự giá rồi rơi vào tay nàng.

Thập Tự giá tỏa ra hào quang thần thánh, khiến Lệ Tư khi cầm nó trông như một nữ thần được thánh quang bao bọc.

Bấy giờ Chu Văn mới hiểu tại sao Lệ Tư không bị sức mạnh thần bí trên thềm đá giết chết, mười phần thì hết tám chín phần là nhờ năng lực của Đoạn Đầu Thiên Sứ bảo vệ.

Không chút do dự, Chu Văn quay người, vỗ cánh bay vọt vào trong Tiểu Phật Tự.

Đôi cánh do Ngân Dực Phi Kiến hóa thành giúp hắn bay với tốc độ không thua gì cấp Truyền Kỳ đỉnh cao, chỉ trong chốc lát đã lao tới cổng chính ở cuối thềm đá.

Vốn dĩ Chu Văn không hề có ý định mạo hiểm tiến vào Tiểu Phật Tự ngoài đời thực, nhưng tình thế cấp bách, hắn chẳng nghĩ được nhiều nữa, chỉ có thể xông vào tìm chỗ lánh nạn.

- Còn chạy nữa, ta sẽ chặt gãy chân ngươi!

Lệ Tư lạnh lùng nói, tay cầm Thập Tự giá do Đoạn Đầu Thiên Sứ hóa thành, thân hình nhanh như báo gấm lao theo Chu Văn, trường kiếm trong tay vung lên, chém ra một luồng kiếm quang sắc lẹm như lụa.

Trước đó, Lệ Tư còn nể mặt An gia nên ra tay có chừng mực. Nhưng bây giờ, bốn giám sát viên đã chết khiến lửa giận trong lòng nàng bùng lên, nàng chỉ muốn bắt Chu Văn về ngay lập tức, chẳng còn kiêng dè gì nữa.

Một kiếm chém tới, kiếm quang loáng cái đã áp sát sau lưng Chu Văn.

Chu Văn cắn răng triệu hồi Ngân Dực Phi Kiến ra chặn hậu, còn bản thân thì lập tức lao vào Tiểu Phật Tự.

Ngay khoảnh khắc Chu Văn lao vào Tiểu Phật Tự, một tiếng “rắc” vang lên. Hai chân trước của Ngân Dực Phi Kiến đã bị Lệ Tư chém đứt, ngay cả trên trán cũng bị chém một vết thương sâu hoắm, máu tươi không ngừng tuôn ra.

Ngoài đời không phải trong game, Ngân Dực Phi Kiến mà chết thì sẽ không thể hồi sinh. Chu Văn khẽ động tâm niệm, thu hồi Ngân Dực Phi Kiến lại, rồi dồn toàn lực chạy sâu vào trong phật điện.

Không còn đôi cánh của Ngân Dực Phi Kiến hỗ trợ, tốc độ của Chu Văn chậm đi rất nhiều.

Khung cảnh bên trong Tiểu Phật Tự giống hệt như trong game. Vừa bước vào, Chu Văn đã thấy ngay tấm bia đá khắc “Tiểu Bàn Nhược Ba La Mật Đa Kinh”.

Tấm bia đá ngoài đời thực trông còn cổ kính và mộc mạc hơn, tựa như đã trải qua ngàn năm mưa gió gột rửa. Bề mặt loang lổ nhuốm màu tang thương, phảng phất một ý vị nào đó khó tả.

Chu Văn chẳng còn tâm trí đâu mà ngắm bia đá, hắn điên cuồng vận chuyển Tiểu Bàn Nhược Ba La Mật Đa Kinh trong cơ thể, cắm đầu cắm cổ chạy về phía phật điện.

Lệ Tư bám sát ngay sau, trường kiếm trong tay lại một lần nữa chém về phía chân Chu Văn. Kiếm quang lóe lên, chém xuống không chút nương tay, dường như muốn chặt đứt cả hai chân hắn.

Dù không quay đầu lại, chỉ cần dựa vào thính giác được Đế Thính cường hóa, Chu Văn cũng biết kiếm quang đã kề sát gáy.

Không chút do dự, Chu Văn liền nhảy bổ về phía trước, ngã nhào vào trong phật điện.

Khi thân thể còn đang lơ lửng trên không, Chu Văn chỉ cảm thấy bàn chân lạnh buốt. Đế giày thể thao làm bằng vật liệu công nghệ cao đã bị chém bay mất một nửa, ngay cả da thịt cũng bị lột đi một mảng, nửa bàn chân máu me đầm đìa trông vô cùng đáng sợ.

Dù vậy, Chu Văn cũng đã thành công xông vào trong, ngã sõng soài trên nền đá của phật điện.

- Phật Tổ phù hộ, sức mạnh trong phật điện này tuyệt đối đừng bị con mụ kia vô hiệu hóa nhé, nếu không con mụ điên đó chém gãy chân mình thật mất.

Chu Văn vừa lùi sâu vào phật điện, vừa thầm cầu nguyện.

Dưới sự che chở của Đoạn Đầu Thiên Sứ, sức mạnh thần bí của Tiểu Phật Tự dường như đã mất tác dụng, không gây ảnh hưởng gì đến Lệ Tư.

Lệ Tư một tay cầm Thập Tự giá, một tay vung kiếm, lao thẳng vào phật điện.

Nhưng ngay khoảnh khắc nàng đặt chân vào phật điện, pho tượng Tam Diện Phật bên trong đột nhiên mở trừng trừng con mắt ở giữa.

BÙM!

Hào quang thánh khiết trên Thập Tự giá đột nhiên nổ tung, tựa như một khối sắt nung đỏ bị búa tạ nện mạnh. Ánh sáng văng tung tóe như kim loại nóng chảy, rồi lập tức ảm đạm đi, thậm chí trên cây thánh giá còn xuất hiện những vết nứt.

Lệ Tư cũng như bị trúng một đòn trời giáng, cơ thể bay ngược ra ngoài, đập mạnh vào tấm bia đá rồi phun ra một ngụm máu tươi.

Lệ Tư ngã vật xuống đất, giãy giụa mấy lần nhưng vẫn không thể đứng dậy nổi.

Chu Văn vừa mừng vừa sợ, chỉ hận không thể giơ ngón tay cái lên với Phật tượng mà thốt lên một câu từ tận đáy lòng: “Ngầu vãi!”

Không nghĩ nhiều, Chu Văn lập tức triệu hồi Ngân Dực Phi Kiến. Hai cái càng của nó đã bị Lệ Tư chém đứt, đầu cũng bị thương rất nặng, nhưng may là vẫn chưa chết.

Chu Văn ra lệnh cho Ngân Dực Phi Kiến ngưng tụ Ma Quang Châm, bắn thẳng về phía Lệ Tư.

Chuyện đã đến nước này, nếu giết sạch tất cả mọi người ở đây, Chu Văn sẽ có thêm thời gian xoay xở, có lẽ sẽ có cơ hội trốn khỏi Lạc Dương, chạy vào những Dị Thứ Nguyên không người kiểm soát.

Nhưng nếu để Lệ Tư chạy thoát và gọi thêm người quay lại, e rằng hắn đến cơ hội chạy trốn cũng không có.

Lệ Tư bị thương nặng khó lòng cử động, nhưng nàng vẫn kịp triệu hồi một con Phối sủng trông như sư tử lai hổ. Con Phối sủng kia hất Lệ Tư lên lưng, né được mũi Ma Quang Châm rồi cắm đầu chạy như điên ra khỏi Tiểu Phật Tự.

Chu Văn vội vàng đuổi theo, nhưng vết thương của Ngân Dực Phi Kiến quá nặng, không thể duy trì trạng thái dung hợp được nữa, nên tốc độ của Chu Văn không tài nào đuổi kịp Lệ Tư.

Khi Chu Văn chạy xuống hết bậc thang đá, con Phối sủng cấp Truyền Kỳ kia đã mang Lệ Tư chạy mất dạng.

Thấy không đuổi kịp, Chu Văn cũng không dừng lại. Hắn vừa tiếp tục đuổi theo, vừa rút điện thoại gọi cho Lý Huyền để kể lại tình hình.

Hắn không cần Lý Huyền giúp mình đối đầu với Cục Giám sát, nhưng hy vọng có thể moi được chút thông tin hữu ích từ cậu ta.

Chu Văn vẫn chỉ là một sinh viên, tầm nhìn hạn hẹp, lại chẳng biết gì nhiều về Cục Giám sát Đặc biệt, nên hắn thực sự không biết phải làm gì cho thỏa đáng.

Lệ Tư căm hận đến tột cùng, cố nén vết thương, cưỡi Phối sủng lao ra khỏi cổng Phật Thành Ngầm, phóng thẳng về phía cổng chính của học viện.

Chu Văn chống lệnh bắt giữ, giết cả giám sát viên, đây là trọng tội. Lệ Tư cảm thấy mình hoàn toàn có thể huy động lực lượng của Cục Giám sát để quang minh chính đại bắt giữ Chu Văn, mà không cần phải kiêng dè An gia nữa.

- Lập tức liên lạc với cục trưởng…

Lệ Tư lao ra khỏi cổng học viện, định ra lệnh cho các giám sát viên đang chờ bên ngoài liên lạc với Kiều Tư Viễn, nhưng lời còn chưa nói hết, nàng đã sững sờ tại chỗ.

Chỉ thấy đám giám sát viên vốn luôn vênh váo tự đắc giờ đây lại đang đứng nép bên đường, câm như hến, đầu cúi gằm không dám hó hé tiếng nào. Bên cạnh họ là một hàng binh lính đang chĩa súng thẳng vào.

Và đứng trước mặt họ là một chiếc xe hơi màu đen. Cửa sổ xe hạ xuống, để lộ một người đàn ông anh tuấn ngồi ở ghế sau. Lúc này, người đàn ông đó cũng đang nhìn về phía Lệ Tư.

- An Thiên Tá!

Lệ Tư nhìn thấy người đàn ông đó, cơ thể bất giác run lên.

Trước đó, nàng từng mạnh miệng nói với phó hiệu trưởng Học viện Tịch Dương rằng, cho dù An Thiên Tá có đến cũng vô dụng, nàng sẽ quyết làm việc công. Nhưng khi thực sự đối mặt với An Thiên Tá, nàng lại chẳng biết phải nói gì.

Người đàn ông trẻ tuổi trước mắt này có quyền thế lớn đến mức các chú các bác của nàng cũng phải kiêng nể. Dù tuổi tác của nàng và An Thiên Tá không chênh lệch bao nhiêu, nhưng thành tựu lại là một trời một vực.

- Đốc quân.

Lệ Tư cố nén cơn đau nhức khắp người, bước xuống khỏi Phối sủng, cúi người hành lễ với An Thiên Tá trong xe rồi gượng gạo nở một nụ cười.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!