- Ai cho ngươi cái gan dám ra tay với học viên của Học viện Tịch Dương ngay tại đây?
An Thiên Tá ngồi trong xe, lạnh lùng nhìn Lệ Tư.
- Thưa Đốc Quân, tôi là Lệ Tư của Cục Giám sát Đặc biệt, lần này nhận lệnh của Thượng nghị viện đến bắt giữ kẻ có liên quan đến Tỉnh Đạo Tiên…
Lệ Tư chưa kịp nói hết câu, đột nhiên nghe một tiếng "đoàng".
Đùi trái của cô ta truyền đến cơn đau dữ dội, khiến cô ta hét thảm một tiếng rồi bất giác khuỵu xuống đất. Trên đùi đã có một lỗ đạn, miệng vết thương còn hằn dấu cháy xém.
Bên cạnh xe, một người đàn ông mặc quân phục, đeo găng tay trắng, tay cầm một khẩu súng lục vừa được tra lại vào bao, thản nhiên nói:
- Đốc Quân hỏi cô điều gì thì cô trả lời điều đó. Những gì không được hỏi thì không cần nói.
- Các người dám nổ súng vào tôi, các người…
Lệ Tư còn chưa dứt lời, tiếng súng lại vang lên lần nữa. Cái chân còn lại của cô ta cũng bị đạn xuyên qua, khiến cô ta ngã vật ra đất, máu tươi loang lổ.
- Với tư cách là phó quan của Đốc Quân, tôi có nghĩa vụ nhắc nhở cô thêm một lần nữa, cô chỉ cần trả lời câu hỏi của Đốc Quân là được. Nếu còn nói sai, hoặc nói thừa dù chỉ một câu, mục tiêu tiếp theo sẽ không còn là chân của cô nữa đâu.
Người đàn ông đeo găng tay trắng mỉm cười, vẻ mặt trông hiền hòa hết mức.
Nếu không phải chính hắn vừa dùng súng bắn gãy hai chân Lệ Tư, e rằng bất cứ ai cũng sẽ nghĩ hắn là một người hiền lành đến mức một con kiến cũng không nỡ giẫm chết.
Lúc này, Lệ Tư đã vã mồ hôi lạnh, không chỉ vì cơn đau nhức từ hai chân, mà còn vì nỗi sợ hãi thấu tận xương tủy.
Thấy người đàn ông đeo găng tay trắng lại giơ súng lên, họng súng còn nhắm thẳng vào đầu mình, Lệ Tư như bừng tỉnh khỏi cơn mê, bất chấp cơn đau, vội vàng hét lớn:
- Là Kiều Tư Viễn, là cục trưởng Kiều sai tôi tới!
Giờ phút này, cô ta đã hoàn toàn quên đi thân phận mà mình vẫn luôn tự hào, cũng quên đi địa vị của gia tộc trong Liên bang. Cô ta chỉ cảm thấy nếu mình không trả lời câu hỏi, người đàn ông trông có vẻ vô hại kia sẽ lập tức bắn nát óc mình.
Lệ Tư không hề nghi ngờ uy lực của khẩu súng đó. Đạn bình thường rất khó làm cô ta bị thương, nhưng đạn được chế tạo từ Nguyên kim thì khác.
Vật chất có thể gây tổn thương cho sinh vật dị thứ nguyên vốn rất hiếm, và Nguyên kim là một trong số đó. An gia chính là thế lực nắm giữ mỏ Nguyên kim lớn nhất Liên bang, trữ lượng của họ chiếm tới hơn 70% toàn bộ Liên bang. Nhà giàu có thể dùng Nguyên kim chế tạo đạn dược không phải là ít, nhưng kẻ dám trang bị nó cho cả quân đội của mình thì e rằng chỉ có mỗi An gia.
- Gọi điện cho Kiều Tư Viễn.
An Thiên Tá thờ ơ ra lệnh, nhưng giọng điệu lại mang một sức nặng không thể chối từ.
Viên phó quan đeo găng tay trắng đưa điện thoại đến trước mặt Lệ Tư.
Lệ Tư không dám chần chừ, lập tức bấm số của Kiều Tư Viễn.
Kiều Tư Viễn đang nóng ruột như lửa đốt, luôn cảm thấy có chuyện chẳng lành sắp xảy ra. Hắn đang nhíu mày suy tư thì đột nhiên chuông điện thoại reo lên.
Màn hình hiện một dãy số lạ, Kiều Tư Viễn như linh cảm được điều gì, liền nhấn nút nghe máy rồi hỏi:
- Tôi là Kiều Tư Viễn, ai vậy?
- Cho ngươi năm phút. Nếu hết giờ mà ta vẫn chưa thấy mặt ngươi, tất cả những kẻ dám xâm phạm Học viện Tịch Dương ở đây sẽ bị xử bắn tại chỗ.
Một giọng nam đầy từ tính truyền ra từ điện thoại.
- Này… này này…
Mồ hôi lạnh sau lưng Kiều Tư Viễn túa ra như tắm. Hắn há miệng định nói gì đó, nhưng đầu dây bên kia đã vang lên tiếng tút tút, rõ ràng đối phương đã cúp máy.
- Lệ Tư chết tiệt, làm ăn kiểu gì vậy? Rõ ràng đã dặn phải nhanh gọn, thế mà lại để An Thiên Tá đến trước một bước!
Kiều Tư Viễn đau đầu muốn nứt ra, nhưng không dám do dự một giây nào. Hắn thậm chí còn không kịp khoác chiếc áo trên ghế, cứ thế lao ra khỏi văn phòng, phóng như bay về phía Học viện Tịch Dương.
Phong cách làm việc của An Thiên Tá, hắn biết quá rõ. Nhưng hắn không thể ngờ An Thiên Tá lại bá đạo đến mức này, ngay cả con gái của nghị viên Thượng nghị viện cũng dám xử bắn thẳng tay.
Hội nghị Liên bang được chia thành Thượng viện và Hạ viện.
Nghị viên Hạ nghị viện đều là đại biểu từ các nơi, do dân chúng bỏ phiếu bầu ra.
Nhưng Thượng nghị viện thì khác. Số ghế của Thượng nghị viện chỉ có sáu, và sáu chiếc ghế này chỉ có người của sáu gia tộc mới đủ tư cách ngồi vào. Đó chính là sáu gia tộc của các anh hùng sáng lập Liên bang.
Thượng nghị viện có quyền phủ quyết các đề án của Hạ nghị viện. Có thể nói, toàn bộ Liên bang đều nằm trong tay sáu gia tộc này.
Mỗi đời Tổng thống đều được bầu ra từ sáu gia tộc đó.
Mà Cục Giám sát Đặc biệt của Kiều Tư Viễn thực chất là một cơ quan trực thuộc Thượng nghị viện, cũng do Thượng nghị viện chống lưng. Vì vậy, cái cục giám sát bị người người căm ghét này mới có thể tồn tại ở Liên bang.
Lệ Tư không phải là một người phụ nữ thông minh, làm việc cũng khiến Kiều Tư Viễn không yên tâm, nhưng cô ta lại là con gái của một nghị viên Thượng nghị viện, nên Kiều Tư Viễn không thể không giữ cô ta bên mình.
Nếu Lệ Tư bị An Thiên Tá xử bắn, Kiều Tư Viễn không dám tưởng tượng hậu quả sẽ thảm khốc đến mức nào. Đến lúc đó An Thiên Tá có sao không thì hắn không biết, nhưng hắn chắc chắn sẽ phải chết, không có cửa thoát.
Bên ngoài Học viện Tịch Dương, cả một đoạn đường đã bị quân đội phong tỏa. Các học viên và người qua đường đều không biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ có thể vội vã đi đường vòng.
- Bao lâu rồi?
An Thiên Tá nhìn trời, buột miệng hỏi.
- Bốn phút ba mươi ba giây.
Viên phó quan liếc nhìn đồng hồ, cung kính đáp.
An Thiên Tá không nói gì thêm, chỉ phất tay một cái. Lập tức, một hàng binh sĩ giương súng lên, những họng súng đen ngòm nhắm thẳng vào Lệ Tư và thuộc hạ.
Toàn thân Lệ Tư run lên bần bật. Cô ta chưa bao giờ sợ hãi đến thế. Cô ta có thể thấy, An Thiên Tá thật sự sẽ giết mình.
Lệ Tư sợ hãi, muốn hét lên thân phận con gái của nghị viên Thượng nghị viện, nhưng cô ta vừa định mở miệng thì lại bắt gặp nụ cười tưởng chừng vô hại của gã phó quan. Cô ta biết, nếu bây giờ mình lên tiếng, gã điên đó sẽ không ngần ngại bắn nát óc mình.
- Thưa Đốc Quân, đã hết giờ.
Viên phó quan xem đồng hồ, quay đầu kính cẩn nói với An Thiên Tá.
- Vậy thì xử bắn đi.
An Thiên Tá thản nhiên nói.
- Đốc Quân đại nhân, xin khoan đã!
Đột nhiên, một giọng nói từ trên trời vọng xuống. Chỉ thấy một bóng người vỗ đôi cánh, lao thẳng xuống từ không trung.
Người đó đáp xuống đất chính là Kiều Tư Viễn, mồ hôi đầm đìa. Hắn đã dùng toàn lực để chạy tới đây, suýt chút nữa thì lên cơn đau tim, may mà vẫn đến kịp.
Thấy Lệ Tư đã bị bắn gãy cả hai chân, Kiều Tư Viễn thầm thấy đắng chát trong lòng.
- Ngươi là Kiều Tư Viễn?
An Thiên Tá ngồi trong xe, vị trí tầm mắt thấp hơn Kiều Tư Viễn rất nhiều, nhưng ánh nhìn của hắn lại khiến người đối diện có cảm giác như đang bị bề trên nhìn xuống.
- Tôi là Kiều Tư Viễn của Cục Giám sát Đặc biệt. Thưa Đốc Quân, không biết ngài có thể cho tôi vài phút nói chuyện riêng được không?
Kiều Tư Viễn tiến đến trước xe, cung kính nói.