Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 88: CHƯƠNG 86: THIÊN ĐƯỜNG BÊN PHẢI

- Chuyện này không có gì không thể nói, có gì cứ nói thẳng đi.

An Thiên Tá không thèm nhìn Kiều Tư Viễn, ngồi trong xe lạnh nhạt nói.

Trong lòng Kiều Tư Viễn chùng xuống, biết chuyện hôm nay không dễ giải quyết.

- Đốc Quân, mấy người Lệ Tư chỉ phụng mệnh cấp trên làm việc, chuyện này không liên quan đến họ, trước hết cứ để họ đến bệnh viện kiểm tra một chút được không?

Kiều Tư Viễn hít một hơi thật sâu, nói.

- Phụng mệnh cấp trên nào?

An Thiên Tá vẫn ngồi im bất động hỏi.

Kiều Tư Viễn nói:

- Đốc Quân, hẳn là ngài đã từng nghe qua cái tên Tỉnh Đạo Tiên rồi chứ?

- Đại ma đầu lớn nhất Liên bang.

An Thiên Tá nói.

Kiều Tư Viễn tiếp tục nói:

- Năm đó Tỉnh Đạo Tiên xông vào cao ốc Liên bang, âm mưu tru diệt hàng loạt quan chức cấp cao, khiến chiến lực đỉnh cao của Liên bang ta bị tổn thất quá nửa, thực lực tổng hợp suy yếu cả một thập kỷ. Thượng nghị viện vô cùng coi trọng chuyện này, những năm gần đây, Liên bang dùng đủ mọi biện pháp để truy bắt Tỉnh Đạo Tiên, cục giám sát đặc biệt chúng ta cũng vì vậy mà bỏ ra không biết bao nhiêu công sức. Mới vài ngày trước, chúng ta phát hiện Tỉnh Đạo Tiên từng có tiếp xúc với Chu Văn.

- Hửm? Ý ngươi là Chu Văn là đồng đảng của Tỉnh Đạo Tiên?

An Thiên Tá liếc mắt nhìn Kiều Tư Viễn.

Kiều Tư Viễn lắc đầu nói:

- Có phải đồng đảng hay không còn chưa biết, cho nên mới muốn mời Chu Văn về hỗ trợ điều tra. Đốc Quân ngài là danh môn quý tộc, xuất thân cao quý, nhưng trách nhiệm trên vai ngài không phải người thường có thể tưởng tượng được, Đốc Quân ngài cũng không dễ dàng, An gia cũng không dễ dàng, hà tất phải dính vào phiền phức lớn như Tỉnh Đạo Tiên, để cho người khác mượn cớ. Huống chi Đốc Quân ngài từng phê bình Chu Văn, hẳn ngài cũng biết người này có vấn đề?

- Nói như vậy, ta còn phải cảm ơn các ngươi à?

An Thiên Tá nói.

- Không dám, nếu Đốc Quân có thể thông cảm cho khó khăn của chúng tôi, Kiều mỗ vô cùng cảm kích.

Cảm giác chẳng lành trong lòng Kiều Tư Viễn càng lúc càng mãnh liệt, hắn miễn cưỡng nở nụ cười.

An Thiên Tá cười như không cười, nhìn Kiều Tư Viễn nói:

- Ta từng phê bình Chu Văn, đúng là ta nhìn hắn không thuận mắt, nhưng ta phê bình hắn thế nào là chuyện của ta, chứ không phải con chó con mèo nào cũng có thể bắt nạt hắn được à?

Sắc mặt Kiều Tư Viễn lập tức có chút khó coi, cố gắng gượng cười:

- Đốc Quân nói phải, chúng tôi nhất định sẽ sửa sai, nếu sau này có hành động liên quan tới An gia, nhất định sẽ báo cáo với ngài trước.

- Thái độ không tệ, được rồi, An Thiên Tá ta cũng không phải người không nói lý, ngươi đã nói thế, vậy thì tha cho mấy kẻ này một mạng đi.

An Thiên Tá nói.

- Đa tạ Đốc Quân, Kiều mỗ vô cùng cảm kích, sau này ngài có chỗ nào cần dùng đến Kiều mỗ, mời cứ việc sai bảo.

Kiều Tư Viễn vội vàng nói.

- Có điều, tội chết có thể miễn, tội sống khó tha, bằng không sau này chó mèo nào cũng dám tùy ý làm bậy ở Lạc Dương, chà đạp lên pháp luật Liên bang sao?

An Thiên Tá lập tức đổi giọng, nói thêm một câu.

Kiều Tư Viễn sớm biết An Thiên Tá sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy, lòng thầm oán: An Thiên Tá ngươi mới chính là kẻ tùy ý chà đạp pháp luật Liên bang nhất.

- Người có thể mang về, nhưng tu vi phải phế, để tránh sau này tiếp tục làm sằng làm bậy.

An Thiên Tá tùy ý nói.

- Không… không được… ngươi không thể phế tu vi của ta…

Lệ Tư sợ hãi, kêu lên như phát điên.

Kiều Tư Viễn khẽ biến sắc, cắn răng nói:

- Bọn họ chỉ phụng mệnh làm việc, bản thân không có lỗi, Đốc Quân xử trí như vậy, là không đặt Thượng nghị viện vào mắt sao? Ngài cũng rõ tình hình hiện tại của Liên bang, Tổng thống cùng các nghị viên đều rất quan tâm tới chuyện của Tỉnh Đạo Tiên, nếu ngài dính vào chuyện này, chẳng phải sẽ tạo cơ hội cho đám người đang nhòm ngó mỏ Nguyên kim của An gia sao? Cha của Lệ Tư là Tạp Bội nghị viên, nếu ngài có thể cho Lệ Tư một cơ hội, Tạp Bội nghị viên cùng toàn bộ gia tộc Tạp Bội nhất định sẽ cảm kích ngài, tương lai trên hội nghị cũng sẽ ra sức giúp đỡ An gia. Một ý niệm là Thiên Đường, một ý niệm là Địa Ngục, mong Đốc Quân đại nhân suy xét lại.

An Thiên Tá khinh miệt nhìn Kiều Tư Viễn:

- Kiều Tư Viễn, ngươi biết vì sao ta tên là An Thiên Tá không?

- Kiều mỗ ngu muội, mong Đốc Quân chỉ giáo.

Kiều Tư Viễn nói.

- Thiên Đường bên phải, mà ta ở bên trái.

An Thiên Tá lạnh nhạt nói.

- A!

Lệ Tư hét lên một tiếng thống khổ, một thanh đao nhỏ trong tay phó quan đã xuyên qua Nguyên khí hải của nàng, máu tươi nhuộm đỏ lưỡi đao, đôi bao tay màu trắng cũng bị nhuộm thành màu đỏ.

- Nhớ kỹ, ở Lạc Dương, họ là An.

An Thiên Tá nhìn thẳng về phía trước, cửa xe chậm rãi kéo lên, dần dần che khuất khuôn mặt hắn.

Chu Văn vội vã rời khỏi học viện từ cửa sau, Lý Huyền cho hắn hai đề nghị, thứ nhất là đến An gia, nhờ An gia giúp hắn dàn xếp chuyện này, còn đề nghị thứ hai, chính là lập tức trốn vào một Dị Lĩnh vực không ai biết, mãi mãi không xuất hiện nữa.

Chu Văn không muốn có quan hệ gì với An gia, cho nên hắn muốn trốn vào Dị Lĩnh vực. Có chiếc điện thoại thần bí trong người, Dị Lĩnh vực đối với hắn cũng không nguy hiểm như đối với người khác.

Chu Văn dự định đến Dị Lĩnh vực Long Môn động gần nhất, nơi đó có rất nhiều Dị Lĩnh vực, đều là những nơi mà nhân loại còn chưa thể thăm dò hết.

Thế nhưng Chu Văn vừa mới bước ra cửa sau, đã thấy một người mặc quân phục, tay đeo găng trắng, tướng mạo nho nhã trẻ tuổi đứng đó.

- Văn thiếu gia, phu nhân sai Đốc Quân đón ngài về nhà ăn cơm.

Viên sĩ quan trẻ tuổi mỉm cười, lộ ra hai hàng răng trắng bóc chỉnh tề, nụ cười tựa như nắng xuân ấm áp.

Chu Văn ngồi trong xe, bên cạnh chính là An Thiên Tá mà hắn mới chỉ nghe tên chứ chưa từng gặp mặt.

Hai người chưa từng gặp nhau, trước đó cũng không có bất cứ mối quan hệ nào, nhưng giờ lại có một mối liên kết, bầu không khí trở nên hơi khó xử.

- Ngươi nhất định rất hận ta?

An Thiên Tá đột nhiên mở miệng nói.

Chu Văn không nghĩ tới An Thiên Tá lại đột nhiên hỏi một câu như vậy, có điều hắn cũng không phải là người quá để ý tiểu tiết, nên nói thẳng:

- Không tính là hận, nhưng tuyệt đối không có hảo cảm.

- Tốt, đây cũng chính là điều ta muốn nói với ngươi. Ta vốn không cho rằng ngươi có tư cách thay thế Tiểu Tĩnh, trước kia như thế, hiện tại như thế, sau này cũng sẽ như thế.

Tầm mắt An Thiên Tá vẫn nhìn thẳng về phía trước, nói mà không chút biểu cảm.

- An Tĩnh? Ta thay thế cô ấy làm cái gì?

Chu Văn nhíu mày hỏi.

An Thiên Tá không trả lời, chỉ lạnh nhạt nói:

- Ta thực sự không hiểu, vì sao mẹ ta lại cho rằng ngươi ưu tú hơn Tiểu Tĩnh? Một kẻ gặp chuyện chỉ biết trốn tránh hiện thực, ngay cả tư cách được gọi là đàn ông cũng không có, càng không thể nào ưu tú hơn Tiểu Tĩnh.

- Tôi thấy anh nên đến bệnh viện, kiểm tra xem đầu óc có vấn đề gì không a.

Chu Văn cảm thấy An Thiên Tá nhất định có vấn đề về thần kinh, thực sự khó hiểu.

Viên phó quan lái xe phía trước, nghe được lời Chu Văn nói, khóe mắt không nhịn được mà giật giật mấy lần.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!