Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 89: CHƯƠNG 87: THỂ CHẤT ĐẶC THÙ

Lần thứ hai Chu Văn đến An gia, dù An Thiên Tá không ưa gì hắn, nhưng thế thì đã sao?

Chu Văn cứ thế ngồi xuống bên cạnh Âu Dương Lam, tự nhiên ăn uống, nói chuyện với cô cũng vô cùng vui vẻ.

An Thiên Tá và An Tĩnh ngồi đối diện, cả hai đều làm như không thấy hắn, cũng chỉ im lặng gắp thức ăn.

Cơm nước xong xuôi, Chu Văn vốn định xin phép ra về luôn, nhưng Âu Dương Lam lại kéo tay hắn lại:

- Đừng đi vội thế, đi dạo với ta một lát, chúng ta nói chuyện chút.

Chu Lăng Phong đứng dậy cũng định đi, Âu Dương Lam liền cười nói:

- Hiếm khi Thiên Tá về nhà, ông giúp tôi nói với nó một chút, tranh thủ cưới vợ sinh con, nối dõi tông đường cho An gia, dạy nó cách dỗ con gái đi, khoản này thì ông là trùm rồi còn gì.

Chu Lăng Phong cười khổ:

- Nhờ tôi giúp nó thì được, nhưng đừng dìm hàng tôi thế chứ?

- Thế là đang khen cậu đấy.

Âu Dương Lam cười tủm tỉm, kéo tay Chu Văn ra ngoài.

An gia thực sự rất lớn và đẹp. Trên con đường đá nhỏ trong hoa viên, Âu Dương Lam vừa đi vừa nói:

- Tiểu Văn, có một chuyện, chị Lam đã tự ý quyết định thay em, em có thể giúp chị chuyện này không?

- Chuyện gì ạ?

Chu Văn ngạc nhiên hỏi.

Âu Dương Lam ngồi xuống một chiếc ghế dài cạnh sân cỏ, trầm ngâm nói:

- Lúc ở trường, chắc hẳn em đã từng nghe qua chuyện về sáu vị anh hùng của Liên bang chứ?

Chu Văn gật đầu:

- Đó là câu chuyện về lần đầu tiên nhân loại chém giết sinh vật cấp Thần Thoại, cũng chính họ đã thành lập nên chính phủ Liên bang, kết thúc thời đại hắc ám hỗn loạn nhất của loài người.

Âu Dương Lam cười nói:

- Thành lập chính phủ Liên bang là thật, nhưng có kết thúc thời đại hắc ám hỗn loạn nhất hay không thì khó nói lắm.

Hiểu biết của Chu Văn về chuyện này chỉ giới hạn trong sách giáo khoa, vô cùng ít ỏi, nên chỉ có thể im lặng chờ Âu Dương Lam nói tiếp.

- Liên bang hiện tại, trông có vẻ yên ổn phồn vinh, nhưng thực ra bên dưới lại cuồn cuộn sóng ngầm, lúc nào cũng có thể dấy lên tai họa ảnh hưởng đến toàn nhân loại.

Âu Dương Lam thở dài.

- Chuyện chị nói có liên quan đến Dị Sinh Vật ạ?

Chu Văn hỏi.

- Dị Lĩnh Vực đã hạn chế phạm vi hoạt động của Dị Sinh Vật, nhưng không ai biết sự hạn chế này có thể kéo dài bao lâu. Có điều, đó cũng không phải là tai họa cấp bách nhất.

Âu Dương Lam dừng một chút rồi nói tiếp:

- Tai họa lớn nhất hiện tại đến từ chính loài người. Sáu vị anh hùng thành lập Liên bang, bề ngoài thì tuyên bố tự do dân chủ, nhưng thực tế người nắm quyền thật sự là Thượng nghị viện và Tổng thống, mà nghị viên Thượng nghị viện cùng ứng cử viên Tổng thống đều được chọn ra từ gia tộc của sáu vị anh hùng đó. Cho nên, nói Liên bang thực chất bị sáu gia tộc này độc tài thống trị cũng không ngoa.

- Mà độc tài thống trị thì cần phải tập trung quyền lực tuyệt đối, nhưng ở thời đại này, muốn làm được điều đó rõ ràng không phải chuyện dễ dàng. Ít nhất sáu gia tộc cũng không có lực lượng tuyệt đối để khống chế Liên bang. Mặc dù mấy năm nay họ vẫn luôn nỗ lực, nhưng nhìn kết quả thì có thể thấy sự khống chế của họ đối với Liên bang đang ngày càng yếu đi. Liên bang hiện tại có thể nói là đang trong tình trạng quần hùng cát cứ.

Nói đến đây, ánh mắt Âu Dương Lam lại nhìn về phía Chu Văn, cười tủm tỉm:

- Em có biết, với tình trạng hiện tại, tại sao Liên bang vẫn có thể duy trì được sự cân bằng, chưa hoàn toàn sụp đổ không?

- Em không biết.

Chu Văn lắc đầu.

- Đó là bởi vì, trong Liên bang, chỉ có sáu gia tộc anh hùng mới có cường giả cấp Thần Thoại.

Âu Dương Lam nói.

Chu Văn có chút ngạc nhiên:

- Không phải cả Liên bang vẫn chưa có ai đột phá tới cấp Thần Thoại hay sao?

- Nếu chỉ dựa vào sức mình, đúng là không có ai đột phá tới cấp Thần Thoại. Tuy nhiên, họ có thể đi một con đường tắt, đó là để con người thu được Phối Sủng cấp Thần Thoại, sau đó thông qua việc bồi dưỡng Phối Sủng Thần Thoại, mượn sức mạnh của nó để tấn thăng lên cấp Thần Thoại. Vì vậy, trong sáu gia tộc anh hùng mới có cường giả cấp Thần Thoại ra đời.

Âu Dương Lam giải thích.

- Đường tắt thế nào ạ?

Chu Văn tò mò hỏi.

- Em bị người của cục giám sát đặc biệt đuổi đến Tiểu Phật Tự, chắc hẳn đã từng thấy bia đá và phật điện rồi nhỉ? Trên bia đá có khắc một bộ Nguyên Khí Quyết, nếu em luyện thành bộ Nguyên Khí Quyết đó thì có thể tiến vào trong phật điện, tiếp nhận sức mạnh thần bí đến từ dị thứ nguyên, thu được một con Phối Sủng cấp Thần Thoại.

- Lại có chuyện như vậy sao? Thế thì chỉ cần khống chế Tiểu Phật Tự, chẳng phải chúng ta cũng có thể thu được Phối Sủng cấp Thần Thoại như sáu gia tộc anh hùng ư?

Chu Văn ra vẻ kinh ngạc nói.

Âu Dương Lam lắc đầu:

- Không đơn giản như vậy đâu. Muốn luyện thành Nguyên Khí Quyết trên tấm bia đá kia, cần phải có thể chất đặc thù, mà người sở hữu được thể chất đặc thù thì trong trăm triệu người cũng khó tìm được một. Nơi như Tiểu Phật Tự, Liên bang cũng phát hiện không chỉ một hai nơi, nhưng người thật sự có thể luyện thành Nguyên Khí Quyết thần bí lại ít đến đáng thương.

- Sáu vị anh hùng đều có thể chất đặc thù, và họ cũng đã tìm được vùng đất thần bí tương ứng với bản thân, luyện thành Nguyên Khí Quyết, thu được Phối Sủng Thần Thoại.

Dừng lại một chút, Âu Dương Lam nói tiếp:

- Có điều, thể chất đặc thù của sáu vị anh hùng không phải là bẩm sinh, mà là có được từ một Dị Lĩnh Vực khác. Trong Dị Lĩnh Vực kia vẫn tồn tại thứ thần bí đó, có thể giúp những người khác đạt được thể chất đặc thù như các anh hùng, từ đó có cơ hội thu được Phối Sủng Thần Thoại.

- Có chỗ tốt như vậy, sáu gia tộc anh hùng chịu chia sẻ cho người khác sao?

Chu Văn nói.

Âu Dương Lam bĩu môi:

- Nếu họ đủ sức trấn áp toàn bộ Liên bang thì đương nhiên sẽ không chia sẻ cho ai. Đáng tiếc là dù họ có cường giả cấp Thần Thoại thì cũng chỉ có vài người, muốn trấn áp cả Liên bang cơ bản là chuyện không thể nào. Huống chi ngoài biển còn có những thế lực khủng bố đang lăm le, sáu gia tộc anh hùng cũng không dám dồn sức để đàn áp người nhà.

- Thế lực ngoài biển?

Chu Văn nghi hoặc nhìn Âu Dương Lam.

- Liên bang Trái Đất chỉ khống chế phần lục địa, còn ngoài biển vẫn có những thế lực khác của nhân loại tồn tại. Chuyện này sau này ta sẽ từ từ nói cho em biết.

Âu Dương Lam tiếp tục:

- Để ngăn Liên bang sụp đổ, sáu gia tộc anh hùng đành phải chia sẻ suất tham dự cho các thế lực lớn khác, để đời sau của họ có thể tiến vào vùng đất thần bí, cùng hậu duệ của các gia tộc anh hùng tranh đoạt cơ hội sở hữu thể chất đặc thù, tạm thời ổn định hòa bình cho Liên bang. An gia chúng ta cũng có một suất như vậy.

- Chẳng lẽ chị định đưa suất này cho em?

Chu Văn đột nhiên ý thức được điều gì đó, không dám tin nhìn Âu Dương Lam hỏi.

Âu Dương Lam gật đầu:

- Vốn dĩ suất này là để cho Tiểu Tĩnh. Với năng lực và thiên phú của con bé, nó có cơ hội rất lớn để thu được thể chất đặc thù. Đáng tiếc đứa bé đó quá bất hạnh, từ nhỏ đã mắc bệnh. Với tư cách là một người mẹ, ta không muốn để Tiểu Tĩnh đi mạo hiểm nữa. Vì vậy, ta muốn em thay Tiểu Tĩnh tham gia cuộc cạnh tranh này, giành lấy thể chất đặc thù, thu được Phối Sủng Thần Thoại.

- Có một điều phải xin lỗi em, trước khi hỏi ý kiến em, ta đã tự ý điền tên em vào danh sách rồi, bây giờ không thể thay đổi được nữa.

Âu Dương Lam đưa tay vuốt tóc Chu Văn, rồi cười nói:

- Em cũng không cần cảm thấy quá áp lực. Vốn dĩ ta cũng không định cho An Tĩnh đi, nên dù sao suất này cũng để không, vì vậy mới sửa thành tên em. Nếu em không muốn đi cũng không sao cả.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!