- Tại sao ngài không trao suất này cho An Thiên Tá?
Chu Văn trầm ngâm hỏi.
Âu Dương Lam cười nói:
- Bởi vì cậu ấy quá mạnh, có đi cũng vô ích.
Chu Văn không hiểu ý của Âu Dương Lam, nhưng cũng lờ mờ đoán được rằng việc thu được thể chất đặc thù chắc hẳn có giới hạn về cấp độ.
- Vậy tại sao ngài lại trao suất này cho cháu?
Chu Văn không ngốc đến mức nghĩ rằng nếu mình không nhận thì suất này sẽ bị lãng phí.
Kể cả khi An Thiên Tá và An Tĩnh không đi được, nhà họ An vẫn có thể dùng nó để đổi lấy lợi ích khổng lồ. Chắc chắn sẽ có rất nhiều gia tộc danh giá hứng thú.
Mà nói đi cũng phải nói lại, nhà họ An cũng có thể trao nó cho thành viên nhánh phụ. An gia là một gia tộc lớn, tìm người phù hợp đâu phải chuyện khó.
Âu Dương Lam nhìn Chu Văn, nói:
- Tiểu Văn, dù con có tin hay không, một khi ta đã kết hôn với Chu Lăng Phong, con của đối phương cũng là con của mình. Đương nhiên, Thiên Tá và Tiểu Tĩnh là do ta sinh ra, tình cảm của ta dành cho chúng sâu đậm hơn con. Nếu các con cùng gặp nguy hiểm, ta sẽ cứu chúng trước. Nhưng ngoài chuyện đó ra, ta nguyện ý làm tròn bổn phận của một người mẹ đối với con.
- Ngài không cần phải làm vậy đâu.
Thật ra, Chu Văn rất thích kiểu thẳng thắn này của Âu Dương Lam.
Âu Dương Lam nói:
- Con không cần áp lực đâu. Đây chỉ là suy nghĩ của riêng ta, ta sẽ không ép buộc con. Nếu con muốn, cánh cửa nhà họ An luôn rộng mở. Nếu con không muốn, ta cũng sẽ không để ai làm phiền con. Mọi quyết định đều tùy thuộc vào con.
- Ngài thật sự cho rằng cháu có thể thu được thể chất đặc thù sao?
Chu Văn vẫn không tài nào hiểu nổi tại sao Âu Dương Lam lại tin tưởng mình đến vậy.
Ngay cả một người xuất sắc như An Tĩnh cũng không dám chắc chắn trăm phần trăm, trong khi Chu Văn bây giờ còn chưa đạt tới cấp Truyền Kỳ. Người ngoài nhìn vào, cậu quả thật kém xa An Tĩnh.
Âu Dương Lam cười, lấy điện thoại ra, mở album ảnh rồi chọn một tấm. Người trong ảnh là một ông lão đeo kính trông rất nho nhã.
- Con có biết ông ấy không?
Âu Dương Lam chỉ vào ông lão trong ảnh và hỏi.
- Lão hiệu trưởng…
Chu Văn kinh ngạc thốt lên. Hồi cấp ba, cậu đã được lão hiệu trưởng chiếu cố rất nhiều.
Vì phần lớn thời gian Chu Văn đều ở một mình nên khi lên cấp ba, cậu rất ít khi về nhà, ngay cả cuối tuần cũng ở lại trường khổ luyện.
Những lúc ở trường khổ luyện vào cuối tuần, cậu thường gặp lão hiệu trưởng. Lâu dần thành quen, lão hiệu trưởng cũng hay gọi cậu đến chỗ ông ăn cơm.
Chẳng qua sau này sức khỏe lão hiệu trưởng không tốt lắm nên đã về hưu sớm. Lúc lão hiệu trưởng đi, Chu Văn vốn muốn đến tiễn nhưng ông lại không cho, bảo rằng mình không thích cảnh chia tay.
Từ đó đến nay, đã gần một năm Chu Văn không gặp lại lão hiệu trưởng.
- Chính ông ấy đã nói với ta rằng con rất ưu tú, thậm chí còn hơn cả An Tĩnh. Dù ta không hoàn toàn đồng ý, nhưng nếu ông ấy đã nói vậy thì chắc chắn con phải rất đặc biệt.
Âu Dương Lam cười nói.
- Ngài có quan hệ gì với lão hiệu trưởng ạ?
Chu Văn nhìn Âu Dương Lam, cung kính hỏi.
- Ông ấy à...
Âu Dương Lam ranh mãnh nháy mắt rồi nói tiếp:
- Là cha của ta.
- A!
Chu Văn mở to mắt, nhìn tấm ảnh rồi lại nhìn Âu Dương Lam, trông họ quả thực rất giống nhau.
Chu Văn về ký túc xá mà vẫn không thể tin nổi. Người phụ nữ mà bố cậu tái hôn lại chính là con gái của lão hiệu trưởng.
Âu Dương Lam đã nói với cậu, bảo cậu không cần lo lắng, người của Cục Giám sát sẽ không dám đến gây phiền phức cho cậu nữa, với điều kiện là Chu Văn không rời khỏi Lạc Dương.
Âu Dương Lam còn nói với Chu Văn, Xạ Nhật Quyết mà An Tĩnh đưa cho cậu, có thể thử luyện một chút.
Xạ Nhật Quyết cũng đến từ vùng đất thần bí, chỉ là một phiên bản đơn giản hóa đã qua chỉnh sửa. Kể cả không có thể chất đặc thù cũng có thể tu luyện. Thực tế, những Nguyên Khí Quyết nổi tiếng như Tiên Thiên Bất Bại Thần Công phần lớn đều được tạo ra theo cách này.
Chỉ là phiên bản đơn giản hóa không thể sánh với bản gốc, và không có khả năng thu được Thú phối sủng cấp Thần Thoại.
Tuy hiệu quả của phiên bản đơn giản hóa đã yếu đi nhiều, nhưng vẫn mạnh hơn các Nguyên Khí Quyết thông thường không ít. Âu Dương Lam hy vọng Chu Văn có thể luyện thành Xạ Nhật Quyết, sau này nếu đi tranh đoạt thể chất đặc thù và Thú phối sủng cũng sẽ có lợi chứ không có hại.
Chu Văn vẫn chưa quyết định có đi tranh đoạt thể chất đặc thù hay không, nhưng cậu cũng muốn xem thử Xạ Nhật Quyết.
Không phải cậu muốn luyện Xạ Nhật Quyết, mà vì môn Nguyên Khí Quyết này cũng đến từ vùng đất thần bí giống như Tiểu Bàn Nhược Ba La Mật Đa Kinh. Chu Văn muốn biết liệu Mê Tiên Kinh có tác dụng gì với môn Nguyên Khí Quyết này không.
Cầm chiếc USB đã lâu không dùng đến, đây là lần đầu tiên Chu Văn xem nội dung bên trong. Xạ Nhật Quyết quả thực là một Nguyên Khí Quyết cao cấp, vượt xa "Khổ Thiền".
Chu Văn xem hết toàn bộ Nguyên Khí Quyết, kết quả là Mê Tiên Kinh trong cơ thể không hề nhúc nhích, hoàn toàn khác với lần xem Tiểu Bàn Nhược Ba La Mật Đa Kinh, khi đó vừa đọc xong thì Mê Tiên Kinh đã chuyển hóa thành Tiểu Bàn Nhược Ba La Mật Đa Kinh.
"Chẳng lẽ phải xem bản gốc mới có tác dụng?"
Chu Văn thầm đoán.
Cất USB đi, cậu định đến Hổ Lao Quan càn quét một chuyến nữa thì Lý Huyền chạy tới tìm.
- Nhà họ An giúp cậu giải quyết rồi, sau này Cục Giám sát không dám tìm cậu nữa đâu, yên tâm được rồi. Giờ thì chúng ta nên đi hoàn thành nhiệm vụ của cô Vương thôi nhỉ?
Lý Huyền cười hì hì nói.
- Được.
Chu Văn suy nghĩ một chút rồi đồng ý, dù sao thời gian cũng không còn nhiều, hoàn thành nhiệm vụ trước cũng tốt.
Mặc dù Vương Phi nói họ có thể lập một đội bốn người, nhưng cả Lý Huyền và Chu Văn đều không có ý định tìm thêm ai khác, hai người họ là đủ rồi.
Học viện Tịch Dương thực sự quá lớn, chuyện hôm qua cũng không kinh động quá nhiều người, mà số người biết Chu Văn có liên quan đến chuyện đó lại càng ít hơn. Những học viên khác thấy Chu Văn cũng không có phản ứng gì đặc biệt.
Vừa vào không gian Dị Thứ Nguyên, Chu Văn và Lý Huyền đang chạy về phía Hổ Lao Quan thì đột nhiên nghe thấy một trận huyên náo, sau đó thấy không ít học viên chạy ngược lại.
Có người vừa chạy vừa la:
- Mau chạy đi mọi người! Phía trước có Ma Hóa Tướng mang chữ, nó đang lao về phía này!
Sổ tay hướng dẫn đã đặc biệt nhấn mạnh, ngay cả cường giả cấp Truyền Kỳ cũng chưa chắc là đối thủ của Ma Hóa Tướng mang chữ. Vì vậy, đám tân sinh viên này không dám mạo hiểm, tất cả đều ùn ùn chạy về cổng ra của phó bản.
- Xui thật, lại đụng phải Ma Hóa Tướng mang chữ. Chúng ta chuồn trước thôi, đợi nhà trường xử lý nó xong rồi quay lại cũng không muộn.
Lý Huyền tuy bình thường rất ngông cuồng, nhưng cũng biết điều gì nên làm, điều gì không.