Chu Văn dĩ nhiên là không có ý kiến. Ma Hóa Tướng có chữ cực kỳ mạnh mẽ, có thể xem là sự tồn tại đỉnh cấp trong bậc Truyền Kỳ. Bản thân hắn chỉ chắc tay hạ được Ma Hóa Tướng chữ Đao, còn những con khác thì có xông vào cũng chỉ là nộp mạng, chẳng cần phải mạo hiểm làm gì.
Hai người đang định quay lưng rời đi thì từ xa, một Ma Hóa Tướng cưỡi ngựa máu, tay cầm trường thương đang lao tới vùn vụt. Mấy nữ sinh viên ở gần đó sắp bị nó đuổi kịp.
- Chị!
Lý Huyền nhìn kỹ, sắc mặt lập tức biến sắc, vội triệu hồi Ngọc Tình Bạch Hổ rồi lao ngược trở lại.
Chu Văn cũng thấy Lý Vị Ương nằm trong số những sinh viên sắp bị Ma Hóa Tướng đuổi kịp, nhưng hắn không vội vàng xông lên. Khoảng cách còn quá xa, hắn vẫn chưa nhìn rõ trên mũ giáp của con Ma Hóa Tướng kia có chữ gì.
Nếu đó là chữ Đao, hắn có thể giúp Lý Huyền cứu Lý Vị Ương, tiện thể còn có thể chém giết Ma Hóa Tướng, biết đâu lại nhặt được đồ ngon.
Nhưng nếu đó là Ma Hóa Tướng chữ Bố, thì dù hắn có xông lên cũng chỉ là nộp thêm mạng mà thôi, hoàn toàn vô nghĩa.
Lý Huyền có Huyền Giáp Sĩ và Ngọc Tình Bạch Hổ đều là cấp Truyền Kỳ, cho dù không chống lại được Ma Hóa Tướng, nhưng hy sinh hai con Phối sủng Truyền Kỳ để yểm trợ cho Lý Vị Ương chạy thoát thì cũng không thành vấn đề.
- Lý Huyền không phải bạn cậu sao? Sao cậu không đi giúp hắn?
Chu Văn đang tập trung quan sát xem chữ trên đầu Ma Hóa Tướng là gì thì đột nhiên nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.
Quay đầu nhìn lại, hắn thấy An Tĩnh đang đứng thản nhiên bên cạnh mình, không biết từ lúc nào.
Giọng An Tĩnh rõ ràng mang theo vài phần mỉa mai. Chu Văn chỉ liếc nàng một cái rồi lơ đi, tiếp tục tập trung quan sát mũ giáp của Ma Hóa Tướng, muốn xác định cho nhanh xem trên đó khắc chữ gì.
Dù Chu Văn có cảm tình khá tốt với Âu Dương Lam, nhưng không có nghĩa là hắn cũng có cảm tình với cả nhà họ An. Ít nhất thì ấn tượng của hắn về An Tĩnh và An Thiên Tá đều cực kỳ tệ, và hắn cũng không muốn tiếp xúc nhiều với họ.
Chu Văn không vì ác cảm với anh em nhà An Tĩnh mà ghét lây sang Âu Dương Lam, nhưng cũng sẽ không vì Âu Dương Lam mà yêu quý luôn cả hai anh em họ.
An Tĩnh không nói gì thêm. Nàng cũng biết bắt một người cấp Phàm Thai như Chu Văn đi đối đầu với Ma Hóa Tướng có chữ là chuyện không thực tế. Xông lên lúc này không phải là anh dũng, mà là ngu ngốc đi nộp mạng.
Có điều không hiểu vì sao, An Tĩnh cứ thấy Chu Văn ngứa mắt, cho dù hắn làm đúng, nàng cũng không nhịn được mà phải cà khịa vài câu.
Miệng thì nói vậy, nhưng ánh mắt An Tĩnh vẫn dán chặt vào Ma Hóa Tướng, chuẩn bị triệu hồi Phối sủng của mình ra chiến đấu.
Thứ nhất, An Tĩnh không muốn thấy bạn học của mình bị Ma Hóa Tướng giết chết. Thứ hai, tỷ lệ xuất hiện của Ma Hóa Tướng có chữ quá thấp, một khi đã xuất hiện, nó sẽ lập tức trở thành mục tiêu tranh đoạt của các sinh viên đỉnh cấp trong trường.
Bất kể là Phối sủng hay Nguyên Khí kỹ rơi ra từ Ma Hóa Tướng có chữ, đều là hàng hiếm khó tìm, hơn nữa còn cực kỳ hữu dụng.
Phối sủng thì khỏi phải bàn, là Phối sủng Truyền Kỳ đỉnh cấp với năng lực vượt trội, thậm chí có thể phát huy tác dụng nhất định khi đối đầu với cấp Sử Thi, thực sự là một Phối sủng Truyền Kỳ cực phẩm hiếm thấy.
Nguyên Khí kỹ của Ma Hóa Tướng có chữ cũng vô cùng thực dụng. Ma Hóa Tướng chữ Bố có Hấp Tinh Chưởng, Ma Hóa Tướng chữ Đao có Phá Tinh Đao, Ma Hóa Tướng chữ Quyền có Tinh Thần Quyền, tất cả đều là Nguyên Khí kỹ cấp Truyền Kỳ đỉnh cao.
Hấp Tinh Chưởng có thể hút vật từ xa, Phá Tinh Đao có đao khí nhanh như chớp, Tinh Thần Quyền có lực bộc phát vô song, đều là những Nguyên Khí kỹ mà bất kỳ cường giả cấp Truyền Kỳ nào cũng khao khát có được.
Đáng tiếc là số lượng Ma Hóa Tướng có chữ quá ít, tỷ lệ rơi ra Trứng phối sủng và Nguyên Khí kỹ lại càng thấp. Từ khi phó bản Hổ Lao Quan được phát hiện đến nay, số người nhận được Nguyên Khí kỹ hoặc Phối sủng của Ma Hóa Tướng cũng không nhiều.
Ở Học Viện Tịch Dương, ai sở hữu Phối sủng Ma Hóa Tướng có chữ, hoặc học được Nguyên Khí kỹ của nó, đều sẽ được người khác ngưỡng mộ vô cùng.
An Tĩnh muốn có Phối sủng hay Nguyên Khí kỹ đều rất đơn giản, nhưng muốn có Phối sủng Ma Hóa Tướng có chữ thì lại không dễ dàng như vậy, bởi vì nó thực sự quá hiếm, có tiền cũng chưa chắc đã mua được.
Huống chi, cảm giác thành tựu khi tự mình đánh ra được Phối sủng sẽ tuyệt vời hơn nhiều so với việc dùng tiền để mua.
Ngay lúc An Tĩnh chuẩn bị ra tay, nàng bỗng thấy Chu Văn bên cạnh đã vụt đi như một mũi tên, mục tiêu chính là con Ma Hóa Tướng kia.
An Tĩnh hơi sững người, rồi lập tức đuổi theo sát nút.
Mặc dù nàng nhìn Chu Văn không thuận mắt, nhưng cũng không muốn thấy hắn chết ở đây.
An Tĩnh vốn nghĩ mình có thể dễ dàng đuổi kịp Chu Văn, dù sao nàng cũng đã đạt tới cấp Truyền Kỳ, còn Chu Văn mới chỉ là cấp Phàm Thai.
Thế nhưng chỉ đuổi theo vài bước, nàng đã thấy sau lưng Chu Văn xuất hiện bốn đôi cánh bạc mờ ảo, tốc độ của hắn lập tức tăng vọt, không hề thua kém cấp Truyền Kỳ, thậm chí còn nhanh hơn, khiến An Tĩnh nhất thời không thể đuổi kịp.
- Phối sủng cấp Truyền Kỳ?
An Tĩnh thầm nghi hoặc. Chu Văn chỉ là cấp Phàm Thai, trừ phi hắn đã luyện một môn Nguyên Khí quyết tương tự Tiên Thiên Bất Bại Thần Công, nếu không thì tuyệt đối không thể làm được điều này.
Hơn nữa, loại Phối sủng này của Chu Văn, An Tĩnh lại chưa từng thấy bao giờ. Đối với một người sinh ra trong đại gia tộc như nàng, chuyện này thực sự đáng kinh ngạc.
- Coi như có Phối sủng Truyền Kỳ đỉnh cấp, muốn chống lại Ma Hóa Tướng có chữ cũng là chuyện không thể nào.
An Tĩnh biết rõ sự lợi hại của Ma Hóa Tướng có chữ, nhưng cũng không dừng bước, tiếp tục đuổi theo.
Chẳng qua lần này nàng không còn ý định vượt qua Chu Văn nữa. Nàng cũng muốn xem thực lực hiện tại của Chu Văn đã đạt tới mức nào, đợi đến khi hắn gặp nguy hiểm, lúc đó ra tay cứu cũng chưa muộn.
Chu Văn lại không nghĩ nhiều như thế. Ngay khi thấy rõ chữ Đao trên đầu Ma Hóa Tướng, hắn đã lập tức xông ra ngoài.
Đã có năng lực giúp đỡ thì không có lý do gì lại khoanh tay đứng nhìn. Huống chi, tỷ lệ xuất hiện của Ma Hóa Tướng có chữ trong game cũng không cao, Chu Văn vốn cũng đang muốn săn một con Ma Hóa Tướng chữ Đao, giờ gặp được trong thực tế cũng là chuyện tốt.
Lý Huyền làm đúng như Chu Văn dự đoán, trực tiếp triệu hồi hai con Phối sủng Truyền Kỳ của mình, để chúng chặn đường Ma Hóa Tướng, yểm trợ cho Lý Vị Ương và đám nữ sinh rút lui.
Huyền Giáp Sĩ xông lên trước mặt Ma Hóa Tướng, ỷ vào bộ giáp nặng nề mà đâm thẳng tới.
Bốp!
Cây thương kỳ dị trong tay Ma Hóa Tướng quét ngang, tung một đòn cực mạnh. Mũ giáp của Huyền Giáp Sĩ bị đập nát bét, lún sâu vào lồng ngực, khiến nửa thân trên của nó bị đóng thẳng xuống đất như một cây cọc.
Ở phía còn lại, Ngọc Tình Bạch Hổ bổ nhào từ trên không, vuốt hổ sắc lẻm lóe hàn quang chém thẳng về phía cổ Ma Hóa Tướng. Thế nhưng nó còn chưa kịp chạm tới mục tiêu, tay trái của Ma Hóa Tướng đã vung lên như một lưỡi đao, chém ra một luồng đao khí mờ ảo, xẻ đôi Ngọc Tình Bạch Hổ ngay tức khắc.
Lý Huyền đau lòng khôn xiết. Mặc dù Phối sủng Truyền Kỳ đối với hắn không phải là thứ gì quá quý giá, nhưng Ngọc Tình Bạch Hổ lại là một loại Phối sủng Truyền Kỳ tương đối hiếm, muốn tìm được con thứ hai cũng không hề dễ dàng.