Sau khi chém bay Ngọc Tình Bạch Hổ, Ma Hóa Tướng vẫn không dừng lại. Ngọn quái thương trong tay nó giơ lên, lưỡi đao hình bán nguyệt bùng lên ngọn lửa kinh hoàng, chém ngang hông Huyền Giáp Sĩ.
Nửa thân dưới của Huyền Giáp Sĩ đã bị chôn vùi trong đất, căn bản không thể di chuyển. Nếu bị ngọn thương này quét trúng, e rằng sẽ bị chém đứt ngang lưng ngay lập tức.
- Nhanh lên!
Lý Huyền còn không kịp đau lòng cho thú sủng của mình, tốc độ của Ma Hóa Tướng khắc chữ 'Đao' quá nhanh, sức tấn công lại quá mạnh, tốc độ nó tiêu diệt Huyền Giáp Sĩ và Ngọc Tình Bạch Hổ vượt xa tưởng tượng của cậu. Nếu không nhanh chóng kéo dãn khoảng cách, e rằng Ma Hóa Tướng sẽ còn đuổi giết tới nơi.
Đột nhiên, một bóng người vụt qua đỉnh đầu Lý Huyền, trong nháy mắt đã lao đến chỗ Ma Hóa Tướng.
Chu Văn triệu hồi Ngân Dực Phi Kiến, cưỡi lên lưng nó rồi tiếp tục lao tới.
Ma Hóa Tướng vung tay trái, một luồng đao khí sắc lẻm như tia chớp chém ra, nhanh đến không tưởng. Chỉ trong tích tắc, nó đã bay đến trước mặt Ngân Dực Phi Kiến.
Bốn cánh của nó rung lên, ánh bạc lóe lên mờ ảo như mộng, tốc độ tăng vọt trong nháy mắt, thế mà lại né được luồng đao khí của Ma Hóa Tướng.
An Tĩnh vốn định ra tay cũng phải khựng lại, ánh mắt thoáng vẻ ngạc nhiên. Trảm Tinh Đao của Ma Hóa Tướng khắc chữ 'Đao' nổi danh vì sự tàn nhẫn và tốc độ, vậy mà thú sủng của Chu Văn lại né được. Điều này quả thực có chút bất ngờ.
- Thú sủng Truyền kỳ hệ bay, lại không phải loài chim, đúng là của hiếm.
An Tĩnh dừng bước, không lao lên nữa mà đứng một bên quan sát trận chiến.
Một đao vừa rồi của Ma Hóa Tướng không chém trúng Ngân Dực Phi Kiến, ngọn quái thương trong tay nó điên cuồng vung lên, muốn quét cả Ngân Dực Phi Kiến và Chu Văn xuống đất.
Ngân Dực Phi Kiến linh hoạt đổi hướng, né tránh đòn tấn công của Ma Hóa Tướng, đồng thời phần đuôi nó lóe lên ánh sáng ma mị, một mũi Ma Quang Châm bắn thẳng vào đầu đối phương.
Nhưng Ma Quang Châm còn chưa kịp bay đến trước mặt Ma Hóa Tướng thì đã bị Trảm Tinh Đao của nó chém nát.
Chu Văn điều khiển Ngân Dực Phi Kiến đại chiến với Ma Hóa Tướng, lợi dụng khả năng bay lượn, tốc độ và kỹ năng Ngân Dực Thiểm để né tránh mọi đòn tấn công.
- Lão Chu, thú sủng của cậu trâu bò vãi! Kiếm ở đâu thế? Về kiếm giúp tôi một con được không?
Ánh mắt Lý Huyền sáng rực lên.
Có thể dùng tốc độ để né tránh đòn tấn công của Ma Hóa Tướng, con Ngân Dực Phi Kiến này tuyệt đối là thú sủng Truyền kỳ có tốc độ hàng đầu.
An Tĩnh và nhóm của Lý Vị Ương cũng nhìn ra được giá trị của Ngân Dực Phi Kiến, chỉ có điều An Tĩnh lại nhìn thấy nhiều hơn thế.
“Ngân Dực Phi Kiến này đúng là thú sủng đỉnh cấp, nhưng muốn né tránh hoàn hảo mọi đòn tấn công của Ma Hóa Tướng thì không chỉ dựa vào tốc độ là được. Năng lực điều khiển và khả năng phán đoán của Chu Văn đều cực kỳ xuất sắc.”
An Tĩnh không để tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến phán đoán của mình, nàng có thể nhìn ra điểm mạnh của Chu Văn.
Nhân lúc Chu Văn cầm chân Ma Hóa Tướng, Lý Huyền cũng đã giúp Huyền Giáp Sĩ thoát khỏi mặt đất. Cậu ta vừa định ra lệnh cho Huyền Giáp Sĩ lên hỗ trợ thì đã thấy Chu Văn nhảy khỏi lưng Ngân Dực Phi Kiến.
- Vãi chưởng, lão Chu, cậu muốn làm gì thế?
Lý Huyền giật nảy mình, một Phàm Thai như Chu Văn lại dám lao về phía Ma Hóa Tướng, chẳng khác nào tự tìm cái chết.
Lý Vị Ương và các học viên khác đều thầm kinh hãi, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Ngay cả An Tĩnh cũng bất giác nín thở.
Trong mắt An Tĩnh, hành động này của Chu Văn quá liều lĩnh, hơn nữa còn chẳng có tác dụng thực tế nào.
Hắn chỉ là một Phàm Thai, với sức mạnh của Phàm Thai, dù có Nguyên Khí Kỹ hỗ trợ, đánh lên mũ giáp của Ma Hóa Tướng thì e là cũng khó gây ra được chút tổn thương nào.
Chu Văn mặt không đổi sắc, thân thể nhanh chóng rơi xuống, cánh tay được Khô Cốt Nghĩ hóa thành giáp tay rung lên, một chưởng vỗ thẳng lên đỉnh đầu Ma Hóa Tướng.
Cú nhảy này của hắn trông có vẻ là một hành động tuyệt vọng, nhưng thực chất đã được hắn tính toán và diễn tập trong đầu cả trăm ngàn lần. Kể từ lúc bắt đầu trận chiến, hắn đã luôn tìm cách để tiêu diệt Ma Hóa Tướng khắc chữ.
Và khả năng cao nhất chính là phải hạ gục Ma Hóa Tướng khắc chữ 'Đao' trước.
Cú nhảy này chính là cơ hội mà hắn đã tính toán không biết bao nhiêu lần mới có được.
Trước đó, Ngân Dực Phi Kiến liên tục bay lượn đã kéo theo hành động của Ma Hóa Tướng, Nguyên Khí Kỹ của nó vừa mới sử dụng, không thể nào tung ra ngay lập tức, cho nên nó không thể phản kích ngay từ đầu.
Keng!
Chu Văn lao xuống từ trên không, đầu hướng xuống đất, một chưởng vỗ mạnh lên đỉnh mũ giáp của Ma Hóa Tướng.
Nếu là Nguyên Khí Kỹ cấp Phàm Thai bình thường, cho dù có giáp tay Khô Cốt hỗ trợ, cũng không thể phá vỡ được lớp phòng ngự của Ma Hóa Tướng.
Nhưng Hôi Tẫn Chưởng thập đoạn của Chu Văn lại khác. Đây là một loại chưởng pháp âm độc, có khả năng tạo ra hiệu quả xuyên thấu ở cự ly gần.
Một chưởng này trông như chỉ đánh trúng mũ giáp, nhưng thực chất chưởng lực đã xuyên qua lớp giáp, đánh thẳng vào đại não của đối phương.
Sau khi tung chưởng thành công, Chu Văn dùng lực nhấn mạnh một cái, mượn phản lực lùi lại vài mét. Ngân Dực Phi Kiến vừa hay bay đến, hắn liền nhẹ nhàng nhảy lên lưng nó, ánh mắt vẫn dán chặt vào Ma Hóa Tướng.
Vì chưa từng thử chiêu này trong game, nên chính Chu Văn cũng không chắc một chưởng vừa rồi của mình sẽ mang lại kết quả ra sao.
An Tĩnh, Lý Huyền và các học viên khác cũng nhìn chằm chằm vào Ma Hóa Tướng. Bọn họ cảm thấy cú chưởng vừa rồi của Chu Văn chẳng có hiệu quả gì, hoàn toàn không để lại một vết xước nào trên mũ giáp của nó.
Nhưng chỉ một giây sau, Ma Hóa Tướng đã ngửa mặt lên trời phun ra một ngụm máu tươi, rồi ngã vật xuống ngựa. Con chiến mã màu đỏ cũng hí lên một tiếng thảm thiết, rồi nổ tung thành một đám mưa máu thịt.
- Vậy mà giết được Ma Hóa Tướng khắc chữ 'Đao' thật!
An Tĩnh thấy chiến mã tự vẫn theo chủ thì biết Ma Hóa Tướng kia đã chết hẳn.
Lý Huyền thì la lên:
- Có ai quay lại không? Vừa rồi hết bao nhiêu thời gian?
Nhiệm vụ của trường yêu cầu phải có video làm bằng chứng, tuy không biết Chu Văn đã dùng bao lâu, nhưng chắc chắn không quá một phút ba mươi giây.
- Tớ có ghi lại.
Một nữ sinh đứng cạnh Lý Vị Ương lí nhí đáp.
Mấy người các nàng đến đây làm nhiệm vụ nên vẫn luôn bật chức năng quay phim, vì vậy trận chiến vừa rồi cũng được ghi lại đầy đủ.
Lý Vị Ương bảo cô bạn kia phát lại đoạn video, Lý Huyền và những người khác đều xúm lại xem. Kết quả, thời gian tiêu diệt chỉ mất một phút mười chín giây.
- Một phút mười chín giây mà giết được Ma Hóa Tướng khắc chữ! Lão Chu, cậu pro vãi!
Lý Huyền gào lên với Chu Văn.
Chu Văn chẳng thèm để tâm đến mấy con số đó, hắn chạy thẳng đến chỗ Ma Hóa Tướng ngã xuống để tìm xem có rơi ra Thứ Nguyên kết tinh hay Trứng phối sủng không.
Lật chiếc mũ giáp của Ma Hóa Tướng ra, hắn thấy một vật thể đang tỏa ra ánh sáng rực rỡ từ trong đống óc trắng đỏ bầy nhầy.