Chu Văn lấy viên tinh thể to bằng quả trứng gà ra, ánh mắt của đám Lý Huyền lập tức đổ dồn về phía nó.
Tinh thể trông như mộng ảo, hào quang lấp lánh, bên trong có hình bóng của một Tướng Ma Hóa. Đây chính là một viên Tinh thể Kỹ năng Nguyên Khí.
"Tinh thể Kỹ năng Nguyên Khí của Tướng Ma Hóa chữ 'Đao', không biết là kỹ năng gì, nếu là Đao Trảm Tinh thì ngon!"
Lý Huyền xông tới, nhìn chằm chằm vào viên tinh thể.
Tướng Ma Hóa chữ "Đao" có vài loại Kỹ năng Nguyên Khí, Đao Trảm Tinh chỉ là một trong số đó. Kể cả khi có được Tinh thể Kỹ năng Nguyên Khí, tỷ lệ ra được Đao Trảm Tinh cũng thấp đến đáng thương.
An Tĩnh đứng bên cạnh lên tiếng:
"Trong tinh thể là bóng của Tướng Ma Hóa, trên đỉnh đầu có luồng hồng quang nhàn nhạt, viên tinh thể Kỹ năng Nguyên Khí này chính là Đao Trảm Tinh."
"Đúng là Đao Trảm Tinh thật! Lão Chu, vận may của cậu đúng là vô đối rồi!"
Lý Huyền phấn khích nói:
"Kỹ năng Nguyên Khí Đao Trảm Tinh này, nếu cậu muốn bán thì bán thẳng cho tớ là được, chẳng bao lâu nữa tớ sẽ thăng cấp lên Truyền Kỳ, đến lúc đó sẽ cần dùng đến."
Chu Văn khẽ lắc đầu, cất Tinh thể Kỹ năng Nguyên Khí vào túi áo.
Người bình thường mới chỉ đạt tới cấp Phàm Thai, cơ thể khó lòng chịu được sự xung kích của Kỹ năng Nguyên Khí cấp Truyền Kỳ, nếu cưỡng ép hấp thu có thể sẽ làm tổn hại cơ thể, nghiêm trọng hơn có thể dẫn đến tình trạng nổ tan xác mà chết.
Thế nhưng Chu Văn lại khác, nếu có thể đưa Tinh thể Kỹ năng Nguyên Khí vào trong game, để nhân vật tí hon thử hấp thu, bản thân Chu Văn sẽ không gặp bất cứ nguy hiểm nào.
Trước đó Chu Văn đã từng thử hấp thu Kỹ năng Nguyên Khí cấp Truyền Kỳ và cũng đã thành công vô cùng thuận lợi.
Tin tức Chu Văn chém giết Tướng Ma Hóa nhanh chóng lan truyền khắp học viện. Một phút mười chín giây tiêu diệt Tướng Ma Hóa khắc chữ, thành tích này ngay cả trong số các sinh viên đặc cách cũng chưa từng có.
Có điều, thứ mà mọi người bàn tán nhiều nhất lại là Kiến Bay Cánh Bạc. Người bình thường đều cho rằng chính vì có Kiến Bay Cánh Bạc mà Chu Văn mới có thể chém giết Tướng Ma Hóa chữ "Đao". Tốc độ và khả năng bay lượn như vậy, trong cấp Truyền Kỳ cũng có thể xem là đỉnh cấp.
Vương Phi sau khi xem video Chu Văn chém giết Tướng Ma Hóa, lập tức đánh giá Chu Văn rất cao, cho rằng cậu là một tài năng có thể mài giũa.
Ngay cả An Tĩnh vốn luôn không thuận mắt Chu Văn cũng phải nhìn cậu bằng con mắt khác, nghĩ rằng Chu Văn đã tỉnh ngộ, một lần nữa trở thành thiên tài như trước kia.
Thế nhưng Vương Phi và An Tĩnh nhanh chóng nhận ra mình đã sai, bởi vì sau khi chém giết Tướng Ma Hóa, Chu Văn vẫn ru rú trong ký túc xá không ra ngoài, cũng không đi nghe bất cứ giáo viên nào giảng bài.
An Tĩnh còn thường xuyên thấy Chu Văn nằm phơi nắng ngoài sân, cầm điện thoại chơi game, mỗi lần chơi liên tục mấy tiếng đồng hồ, ngay cả tư thế cũng không hề thay đổi.
Sau khi Chu Văn có được Kỹ năng Nguyên Khí Đao Trảm Tinh, không ít học viên đã dùng đủ mọi cách liên lạc với hy vọng có thể mua được tinh thể Đao Trảm Tinh, nhưng đều bị cậu từ chối.
Mặc dù Chu Văn có năng lực chém giết Tướng Ma Hóa chữ "Đao", sau này vẫn có khả năng kiếm được viên tinh thể Đao Trảm Tinh khác trong game, nhưng việc đó sẽ tốn rất nhiều thời gian, hơn nữa còn không biết bao giờ mới gặp lại được. Chu Văn không muốn vì một chút tiền mà lãng phí nhiều thời gian như vậy.
Cầm tinh thể Đao Trảm Tinh trong tay cả buổi, Chu Văn liền thử dùng chiếc điện thoại bí ẩn chụp Tinh thể Kỹ năng Nguyên Khí, kết quả là nó trực tiếp bị hút vào trong điện thoại, đồng thời cậu cũng thành công lĩnh ngộ được Đao Trảm Tinh.
Điều khiến Chu Văn cảm thấy kỳ lạ là Đao Trảm Tinh dường như có chút khác biệt so với các loại Kỹ năng Nguyên Khí khác, bởi vì nó không có cấp bậc, hơn nữa lượng Nguyên Khí tiêu hao cũng không cố định.
Dùng một điểm Nguyên Khí cũng có thể phóng ra Đao Khí Trảm Tinh, dùng mười điểm Nguyên Khí cũng có thể phóng ra Đao Khí Trảm Tinh, chỉ là uy lực khác nhau. Sử dụng càng nhiều Nguyên Khí, uy lực của Đao Trảm Tinh cũng càng lớn.
Chu Văn thử nghiệm uy lực của Đao Khí Trảm Tinh trong game, dùng mười điểm Nguyên Khí phóng ra có thể trực tiếp chém giết Kiến Bay Cánh Bạc cấp Truyền Kỳ từ xa, vừa nhanh lại vừa hiểm. Cái cảm giác sảng khoái khi vung tay giết địch từ xa này, Chưởng Hôi Tẫn và Quyền Thần Lực hoàn toàn không thể so sánh được.
Mấy ngày nay, Chu Văn vẫn một mực càn quét ải Hổ Lao, hy vọng gặp được Tướng Ma Hóa chữ "Bố" để thử xem Đao Trảm Tinh có thể chém được nó hay không.
Đáng tiếc vận may của cậu không tốt, càn quét ải Hổ Lao liên tục nhiều lần cũng chỉ gặp được một Tướng Ma Hóa khắc chữ khác. Thế nhưng Tướng Ma Hóa này không phải chữ "Đao", cũng chẳng phải chữ "Bố", trên mũ giáp của nó khắc chữ "Quyền".
Đao Khí Trảm Tinh của Chu Văn đánh vào người Tướng Ma Hóa chữ "Quyền", chỉ thấy trên người nó lóe lên ánh sáng vàng, tựa như được bao bọc bởi một lớp kim thân, thậm chí ngay cả Đao Khí Trảm Tinh cũng không thể làm nó tổn thương chút nào.
Cuối cùng, nhân vật tí hon bị Tướng Ma Hóa đánh chết chỉ bằng một đòn, khiến Chu Văn hơi phiền muộn.
Có điều, Chu Văn đã sớm quen với chuyện này. So với người khác mất hai ba tháng cũng không thể thấy Tướng Ma Hóa khắc chữ một lần, hiệu suất của cậu đã rất cao rồi.
Đang chuẩn bị tiếp tục càn quét ải Hổ Lao, cậu đột nhiên nghe tiếng điện thoại reo. Nhìn dãy số xa lạ, Chu Văn vẫn quyết định nhấn nghe.
"Có phải Chu Văn không? Cậu có bưu kiện."
Trong điện thoại truyền đến giọng một người đàn ông.
"Hình như gần đây mình đâu có mua đồ gì trên mạng đâu nhỉ, ai lại gửi bưu kiện cho mình chứ?"
Chu Văn nghĩ hồi lâu cũng không biết là ai gửi đồ cho mình, nhưng vẫn ra cửa ký nhận.
Bưu kiện là một cái hộp không quá lớn, nhìn kỹ phiếu gửi hàng, Chu Văn liền thấy ở mục người gửi có ghi hai chữ "Hiệu trưởng".
"Là lão hiệu trưởng gửi cho mình sao?"
Chu Văn cảm thấy khả năng này là lớn nhất.
Trước đó Âu Dương Lam từng nói, lão hiệu trưởng được mời đi thăm dò một Vùng Dị Giới bí ẩn, đến giờ vẫn chưa về. Bởi vì từ trường bên trong đó vô cùng kỳ lạ, các thiết bị liên lạc hoàn toàn không thể sử dụng được, cho nên Âu Dương Lam cũng không biết tình hình hiện tại của lão hiệu trưởng thế nào.
Sau khi về tới ký túc xá, Chu Văn liền mở hộp ra, thấy thứ bên trong thì hơi sững sờ.
Chiếc hộp vốn không lớn, bên trong còn có không ít giấy báo cũ dùng để lót, vật phẩm thực sự chỉ có một tấm danh thiếp.
Đó là một tấm danh thiếp thật, chủ nhân của nó là chủ một cửa hàng Tinh thể Thứ Nguyên tên là Tần Tây Nguyên, trên đó có địa chỉ và số điện thoại liên lạc.
Ngoài ra, trên danh thiếp còn có một dãy số viết tay. Dãy số này được viết ngay dưới số điện thoại, trông như được bổ sung thêm.
"Tấm danh thiếp này, thực sự là lão hiệu trưởng gửi cho mình sao?"
Chu Văn thầm nghi hoặc, không biết vì sao lão hiệu trưởng lại gửi cho mình tấm danh thiếp này.
Cầm tờ phiếu gửi hàng lên, nhìn vào số điện thoại liên lạc của người gửi, Chu Văn thử bấm số thì lại nghe được giọng nữ ngọt ngào thông báo: "Số máy quý khách vừa gọi không có thực."
"Chuyện gì thế này?"
Chu Văn không khỏi khẽ nhíu mày, lại nhìn địa chỉ gửi đi, thấy phía trên viết một nơi gọi là huyện Lộc ở khu phía đông, không có địa chỉ cụ thể.