Chu Văn ra lệnh trực tiếp cho Bạo Quân Bỉ Mông, bảo nó giúp đội vận chuyển đưa cả người lẫn xe tải qua vách núi bên kia.
Mấy chiếc xe tải chẳng khác nào đồ chơi trẻ con trước mặt Bạo Quân Bỉ Mông, nó chỉ cần một tay là có thể nhấc bổng lên dễ dàng.
Rất nhanh, tất cả xe tải, hàng hóa cùng người đều được chuyển sang bờ bên kia.
- Vẫn chưa biết đại danh của ngài?
Vị sĩ quan hỏi Chu Văn.
- Chu Văn.
Chu Văn đáp gọn, rồi nói tiếp:
- Các anh đi nhanh đi, nơi này không chỉ có một con Dị thứ nguyên sinh vật đâu, vẫn còn những sinh vật đáng sợ hơn đấy. Đi chậm là toi mạng như chơi.
Vị sĩ quan giơ tay chào Chu Văn theo kiểu nhà binh, không hề dây dưa dài dòng, lập tức ra lệnh cho tất cả binh sĩ lên xe chở hàng rời đi.
- Kim đội trưởng, không ngờ Bạo Quân Bỉ Mông lại là Phối sủng của người ở Đông khu chúng ta, mà chủ nhân lại là một học sinh trẻ tuổi thế này. Chu Văn đúng là quá bá đạo, không chỉ Phối sủng lợi hại mà bản thân cậu ta cũng trâu bò không kém, một kiếm chém bay con Dị thứ nguyên sinh vật kinh khủng như vậy. Nếu học sinh nào của nhân loại cũng pro như cậu ta thì sau này còn sợ gì lũ Dị thứ nguyên sinh vật lộng hành nữa chứ?
Một binh sĩ bên cạnh hưng phấn nói với vị sĩ quan.
Kim Thế Hào lắc đầu cười khổ:
- Một nhân vật tầm cỡ này, e rằng cả triệu người mới có một. Nhưng chỉ dựa vào họ thì không thể bảo vệ toàn bộ nhân loại được, vai trò của quân nhân chúng ta vẫn rất quan trọng. Vì vậy, chúng ta cũng phải nỗ lực để trở nên mạnh mẽ hơn, dù không thể đạt tới trình độ của họ nhưng vẫn có thể bảo vệ những đồng bào yếu thế hơn mình.
- Nói thì nói vậy, nhưng sức của chúng ta có hạn, e là cả đời cũng chẳng làm được gì nhiều.
Người lính kia lại có chút chán nản.
Kim Thế Hào nghiêm giọng:
- Nếu ai cũng nghĩ như cậu thì nhân loại chúng ta toi đời từ lâu rồi! Bây giờ chúng ta làm không được, không có nghĩa là sau này cũng không làm được. Ở thời cổ đại, ai mà tưởng tượng được sẽ có ngày mỗi người một cái điện thoại? Ở thời bình, ai nghĩ đến chuyện phải cầm súng chiến đấu? Những người như Chu Văn chính là người tiên phong. Sẽ có một ngày, những người như họ mở đường, phổ biến rộng rãi những Phối sủng mạnh mẽ, những Nguyên Khí quyết và Nguyên Khí kỹ bá đạo. Đến lúc đó, nhân loại mới có thể thực sự thay đổi thế giới. Chúng ta cũng phải nỗ lực mạnh lên, nếu không đến cái ngày thời đại đó thực sự tới, chúng ta lại không đủ năng lực để nắm giữ những sức mạnh kia, thì đó mới thật sự là tận thế.
- Đội trưởng, ý của anh bọn em hiểu, đứng trên vai người khổng lồ thì có thể nhìn xa hơn. Nhưng tận mắt chứng kiến vẫn thấy sốc quá, rõ ràng là một người trẻ tuổi như vậy mà lại sở hữu sức mạnh kinh khủng đến thế. Lẽ nào khoảng cách thiên phú giữa người với người lại lớn đến vậy sao?
Người binh sĩ cảm thán.
Chu Văn liên tục quét qua khu rừng bên dưới. Vụ sạt lở đường núi này không phải chỉ do con Dị thứ nguyên sinh vật kia gây ra, chắc chắn vẫn còn một con khác mạnh hơn đang lẩn quẩn gần đây.
Nhưng hắn quét khắp khu rừng mà chẳng phát hiện được gì.
Tâm niệm vừa động, Chu Văn khoác lên mình chiếc Ẩn Hình Y, vừa vặn che kín cả Nha Nhi bên trong, rồi bay theo con đường mà gã quái nhân rết kia đã đi.
Rừng núi rậm rạp, dưới ánh trăng trông càng thêm âm u quỷ dị. Chu Văn không đi vào rừng vì sợ gặp bất trắc, mà bay lượn ngay trên tán cây.
Có Ẩn Hình Y che giấu, lại có Thổ Hành Thú sẵn sàng ứng chiến bất cứ lúc nào, năng lực đào mệnh của Chu Văn đã đạt mức bạo rạp. Thêm vào đó là năng lực của Đế Thính, dù không đánh lại cũng nắm chắc phần chuồn.
Đi dọc đường không phát hiện gì, may mà khí tức do gã quái nhân rết tỏa ra vẫn còn, Chu Văn cứ thế lần theo, cuối cùng đến được một đỉnh núi và đã có phát hiện mới.
Bên kia là một ngọn núi nhỏ, cao không quá hai ba trăm mét nhưng khá dốc. Trên đỉnh núi có một công trình kiến trúc trông như một ngôi miếu Thổ Địa.
- Chỗ này lại có miếu Thổ Địa à?
Chu Văn hơi kinh ngạc, quan sát ngọn núi nhỏ một lượt nhưng không thấy có bậc thang đá nào dẫn lên núi.
- Lạ thật, không có bậc thang thì người xưa xây cái miếu này kiểu gì?
Chu Văn quan sát kỹ ngôi miếu, phát hiện bên trong còn có khói hương tỏa ra.
Phía trên ngôi miếu có một tấm biển gỗ, trên đó khắc ba chữ "Miếu Sơn Thần".
- Hóa ra không phải miếu Thổ Địa, mà là miếu Sơn Thần.
Chu Văn khẽ nhíu mày.
Nếu là miếu Thổ Địa thì hắn cũng không cần lo lắng quá, vì miếu Thổ Địa ở Đông khu đa phần không có nguy hiểm gì lớn, nói không chừng còn vớ được chút lợi lộc.
Thế nhưng miếu Sơn Thần thì khác, miếu Sơn Thần chia làm hai loại: Chính Thần và Tà Thần. Nếu là miếu thờ Chính Thần thì không đáng lo, độ nguy hiểm không lớn.
Nhưng miếu thờ Tà Thần thì khó nói lắm.
Một số tồn tại được gọi là Sơn Thần thực chất là yêu quái thành tinh trong núi. Lũ yêu quái này có tốt có xấu, tính tình hoàn toàn khác nhau, do năng lực thần kỳ của chúng mà được con người xem như Sơn Thần để thờ cúng.
Tuy nhiên, một số loại Sơn Thần chưa chắc đã hiền lành, thậm chí có nhiều Sơn Thần còn ngang nhiên giết người, khiến nhân loại sợ hãi mà phải lập miếu thờ cúng chúng.
Ngôi miếu Sơn Thần trên đỉnh núi nhỏ này tuy không lớn nhưng kiến trúc khá tinh xảo, kết cấu bằng gỗ hương, bên trong có khói hương bay ra. Do bên ngoài chỉ viết ba chữ "Miếu Sơn Thần" nên Chu Văn không biết rốt cuộc Sơn Thần bên trong có hình thù thế nào.
- Gã quái nhân rết kia hẳn là từ miếu Sơn Thần này đi ra, xem ra Sơn Thần ở đây tám chín phần là một Tà Thần. Vụ sạt lở đường núi có lẽ cũng liên quan đến vị Sơn Thần này.
Chu Văn thầm suy tư.
Tập trung năng lực của Đế Thính về phía miếu Sơn Thần, Chu Văn muốn xem thử bên trong rốt cuộc thờ phụng thứ gì.
Do có một sức mạnh thần bí bao phủ ngôi miếu nên trước đó hắn không nghe rõ được tình hình bên trong. Bây giờ, khi Đế Thính được vận dụng toàn lực, cảnh tượng trong miếu Sơn Thần dần hiện ra trong đầu Chu Văn.
Bên trong miếu Sơn Thần bài trí khá đơn giản, chỉ có một bàn thờ, trên đó đặt một lư hương, hai bên còn có nến đang cháy. Chẳng biết là ai đã thắp hương châm nến ở đây.
Khi Chu Văn nhìn rõ thứ được thờ phụng trong miếu, sắc mặt hắn trở nên có chút kỳ quái.
- Quả nhiên là miếu thờ Tà Thần. Xà Tiên, Hồ Tiên, Hoàng Tiên thì mình đều gặp cả rồi, nhưng thờ một con cóc thì đúng là lần đầu tiên thấy, lạ thật.
Chu Văn nhìn Sơn Thần trong miếu mà không khỏi tò mò.
Sơn Thần được thờ trong miếu trông như một con cóc, béo ú đang nằm sấp trên bàn thờ, hai mắt nhắm nghiền, vẻ mặt như đang hưởng thụ.
Toàn thân nó như được đúc bằng đồng, trên lưng có rất nhiều nốt sần, trông vừa xấu xí vừa khó coi. Nếu là Chu Văn, chắc chắn hắn sẽ không thờ một vị Sơn Thần có bộ dạng như thế này.
Nhưng Chu Văn quan sát kỹ một lúc lại thấy có gì đó không đúng.
Nó nằm ở đó trông thì giống một con cóc, nhưng nhìn kỹ lại thì phát hiện gã này có vài điểm khác biệt với loài cóc.
Ngay lúc Chu Văn đang quan sát tỉ mỉ, nó bỗng trừng mắt, nhìn thẳng về phía hắn.