Chu Văn đang mặc Áo Tàng Hình, tuy hắn đã dùng năng lực ẩn thân nhưng Sơn Thần có hình dạng như một con cóc kia vẫn nhìn chằm chằm về phía hắn, rõ ràng là đã phát hiện ra hắn.
Sơn Thần nhìn Chu Văn, hé miệng phát ra một tiếng kêu kỳ lạ.
Chu Văn giật nảy mình, vội vàng lùi lại, đồng thời rút Hoàng Kim Bá Kiếm ra phòng thủ.
Chu Văn không cảm nhận được luồng sức mạnh đáng sợ nào tấn công từ trong miếu Sơn Thần, nhưng chiếc ví trong túi quần hắn lại khẽ nảy lên một cái rồi im bặt.
- Chuyện quái gì vừa xảy ra vậy?
Chu Văn không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Hắn thò tay vào túi kiểm tra, sắc mặt lập tức trở nên quái dị.
Chiếc ví trong túi quần vẫn còn nguyên, nhưng toàn bộ tiền lẻ bên trong đã biến mất không một dấu vết. Đó là mấy trăm đồng hắn để dành phòng thân, giờ không còn một xu.
- Chẳng lẽ Sơn Thần kia giở trò quỷ? Nhưng nó làm thế nào?
Chu Văn còn đang kinh ngạc nghi ngờ thì Sơn Thần lại nhìn về phía hắn và kêu lên một tiếng nữa.
Chu Văn vội vàng bay người né tránh. Hắn không biết sức mạnh của Sơn Thần này rốt cuộc là gì nên cố gắng giữ khoảng cách xa nhất có thể, tránh bị tổn thất nặng hơn.
Nhưng đáng tiếc, Chu Văn vẫn chậm một bước. Theo tiếng kêu của Sơn Thần, hắn chỉ cảm thấy cổ tay rung nhẹ, chiếc vòng tay đang đeo bỗng dưng biến mất.
- Chết rồi!
Chu Văn kinh hãi thất sắc. Bản thân chiếc vòng tay không đáng tiền, mất thì thôi, nhưng trên vòng lại có đính Hỗn Độn Châu, mà bên trong Hỗn Độn Châu chứa vô số vật phẩm giá trị, tuyệt đối không thể mất được.
Ngay lập tức, Chu Văn triệu hồi Bạo Quân Bỉ Mông, ra lệnh cho nó dùng Cự Đại Hóa, tấn công thẳng vào miếu Sơn Thần, quyết đập nát ngôi miếu.
Ầm!
Sơn Thần hình cóc vọt ra khỏi miếu, cơ thể nó nhanh chóng phình to, chẳng mấy chốc đã đạt tới kích thước ngang ngửa Bạo Quân Bỉ Mông, trực diện đối đầu với nó.
Không biết cái đầu của nó làm bằng gì mà cứng kinh khủng. Cú đấm của Bạo Quân Bỉ Mông chẳng khác nào nện vào một khối siêu hợp kim, không thể làm nó bị thương.
Lúc này Chu Văn mới nhìn rõ, tuy con quái này trông xấu xí nhưng hoàn toàn không phải cóc. Thân nó như sư tử, chân như kỳ lân, toàn thân mọc đầy vảy trông như những đồng tiền cổ.
Khi cơ thể nó thu nhỏ, lớp vảy này trông hệt như những nốt sần trên lưng cóc.
- Chẳng lẽ cái thứ này chính là Tì Hưu trong truyền thuyết?
Chu Văn quan sát hình dáng và liên hệ với năng lực của nó, lập tức nghĩ đến một loại thần thú trong truyền thuyết Trung Hoa.
Truyền thuyết kể rằng thần thú Tì Hưu, hay còn gọi là Thiên Lộc, là một loại Thụy thú có thể trừ tà, tránh họa. Nó lấy của cải tám phương làm thức ăn, hơn nữa chỉ ăn vào chứ không nhả ra, vì vậy được xem là linh vật chiêu tài tiến bảo.
Những người muốn phát tài thường thờ một con Tì Hưu trong nhà hoặc cửa hàng.
Chu Văn càng nhìn càng thấy gã này giống Tì Hưu trong truyền thuyết. Sức mạnh, tốc độ và thể chất của nó khi chiến đấu với Bạo Quân Bỉ Mông cũng không hề thua kém.
Nó há miệng ngoạm một phát, gặm mất hơn nửa quả đồi nhỏ bên cạnh, chiến lực cực kỳ khủng bố.
- Chắc nó là thủ phạm gây ra vụ sạt lở vách núi rồi.
Chu Văn ra lệnh cho Hoàng Kim Bá Kiếm chém về phía Tì Hưu, định hỗ trợ Bạo Quân Bỉ Mông giết chết nó, xem thử có lấy lại được Hỗn Độn Châu không.
Thấy Hoàng Kim Bá Kiếm bay tới, Tì Hưu há miệng kêu một tiếng quái dị rồi hút thẳng thanh kiếm vào bụng.
- Vãi chưởng, năng lực của gã này biến thái thật, đến cả vũ khí cấp Thần Thoại cũng nuốt được à?
Chu Văn đứng nhìn mà trợn mắt há mồm. Hắn không dám hành động mù quáng nữa mà lùi ra xa hơn, đứng quan sát nó chiến đấu với Bạo Quân Bỉ Mông, định tìm ra điểm yếu trước rồi mới ra tay.
Bạo Quân Bỉ Mông không chiếm được thế thượng phong, nó gầm lên một tiếng rồi kích hoạt Lực Lượng Tuyệt Đối, lập tức áp đảo Tì Hưu, đấm túi bụi khiến Tì Hưu bị đánh cho lên bờ xuống ruộng.
Hành động này lại chọc giận Tì Hưu. Nó há to miệng, trông như một con quái vật muốn nuốt chửng trời đất, rồi phát ra một tiếng gầm kinh thiên động địa.
Chu Văn đã lùi ra rất xa nhưng vẫn cảm thấy trên người rung động, một vài món đồ có giá trị lại biến mất, ngay cả mấy món trang sức hắn mua cho Nha Nhi cũng không cánh mà bay.
Kinh khủng hơn nữa là mặt đất bên dưới bỗng nứt toác, để lộ ra một mỏ vàng. Vô số quặng vàng bay về phía miệng Tì Hưu, khiến cơ thể nó tỏa ra ánh vàng rực rỡ.
Keng! Keng! Keng!
Không biết có phải do đã nuốt một lượng lớn vàng hay không mà Tì Hưu lại có thể chiến đấu ngang ngửa với Bạo Quân Bỉ Mông. Dù vẫn còn kém một chút, nhưng trong nhất thời, Bạo Quân Bỉ Mông cũng khó mà làm gì được nó.
Không lâu sau, ánh vàng trên người Tì Hưu bắt đầu mờ đi, có lẽ lượng vàng vừa rồi đã bị nó tiêu thụ hết. Nó đột ngột quay đầu bỏ chạy.
Bạo Quân Bỉ Mông lập tức đuổi theo không tha. Sau khi đuổi qua mấy ngọn núi, Tì Hưu lại gầm lên một tiếng, mặt đất lại nứt ra, lần này lộ ra một mỏ bạc.
Vô số quặng bạc bay vào miệng Tì Hưu, khiến cơ thể nó tỏa ra ánh bạc chói lòa, sức chiến đấu lại tăng vọt, một lần nữa đánh ngang tay với Bạo Quân Bỉ Mông.
May là Bạo Quân Bỉ Mông chiến đấu chưa bao giờ biết sợ là gì. Nó điên cuồng đại chiến với Tì Hưu, đánh cho vách núi bốn phía sụp đổ, mặt đất chi chít hố sâu, những mảng rừng lớn đều bị san phẳng.
Không lâu sau, ánh bạc trên người Tì Hưu lại mờ đi. Nó lại chạy về phía dãy núi, chẳng mấy chốc đã tìm thấy một mỏ đồng, nuốt một lượng lớn quặng đồng rồi lại quay lại tái chiến với Bạo Quân Bỉ Mông.
Vật lộn một hồi lâu, ánh sáng trên người Tì Hưu dần ảm đạm, mà thời gian duy trì Lực Lượng Tuyệt Đối của Bạo Quân Bỉ Mông cũng sắp hết. Cả hai mãnh thú đều đã qua thời kỳ đỉnh cao nhưng vẫn điên cuồng lao vào nhau, trông vô cùng hung hãn.
- Gã này có năng lực cảm ứng và nuốt chửng của cải. Chỉ cần trên người mình có bất cứ thứ gì liên quan đến tài phú, nó đều sẽ cảm ứng được. Muốn tiếp cận nó, e là chỉ có thể lên trận với hai bàn tay trắng.
Nghĩ vậy, Chu Văn liền đưa Nha Nhi đến một nơi an toàn, đặt hết những vật có giá trị bên cạnh cô bé, sau đó mặc Áo Tàng Hình, kích hoạt năng lực ẩn thân, lặng lẽ tiến về phía Tì Hưu.
Lần này Chu Văn không dùng Hoàng Kim Bá Kiếm, vì thanh kiếm này chắc chắn cũng bị coi là tài phú, lỡ bị Tì Hưu phát hiện rồi nuốt mất thì đúng là mất nhiều hơn được.
Hắn tiếp cận Tì Hưu từ phía sau, lần này quả nhiên không bị nó phát hiện. Chu Văn không dùng vũ khí mà triệu hồi Hắc Ám Y Sư, để y phụ thể lên người mình.