Chu Văn đang đau đầu nghĩ cách đối phó với lão già kia thì điện thoại đột nhiên reo lên. Hắn cầm lên xem, thì ra là Âu Dương Lam gọi tới.
Vì đã được An Sinh báo trước, nên Chu Văn cũng đoán được sơ sơ Âu Dương Lam gọi cho mình có chuyện gì, nhưng vẫn đành phải bắt máy.
- Tiểu Văn, con chạy đi đâu thế, dạo này lặn đâu mất tăm vậy?
Âu Dương Lam hỏi.
- Dạo gần đây con đến Trương gia tham gia buổi đấu giá, giờ đang trên đường về ạ.
Chu Văn đáp.
- Mấy ngày rồi chứ ít gì, đừng nói là đi dự đấu giá ở Trương gia, cho dù con có ra nước ngoài thì giờ này cũng phải về rồi chứ?
Âu Dương Lam bĩu môi nói.
- Con định bụng tiện đường ghé thăm một người bạn.
Chu Văn đành phải nói dối.
- Bạn bè à? Trai hay gái thế?
Âu Dương Lam hỏi ngay lập tức.
- Là con trai ạ.
Chu Văn trả lời.
- Con trai thì có gì hay ho mà thăm, mau về đây, dì giới thiệu cho con một cô bé. Con bé này tốt lắm đấy, bỏ lỡ lần này là không có lần sau đâu.
Âu Dương Lam lại thao thao bất tuyệt khen cô gái kia, nói trên trời dưới đất, cứ như thể nếu Chu Văn không cưới cô ấy làm vợ thì sẽ là một tổn thất cực lớn.
- Dì Lam, dạo gần đây con không về được ạ.
Chu Văn đành phải tìm cớ.
- Dì không cần biết, ngày mười sáu tháng này, con nhất định phải về! Dì đã hẹn con bé giúp con rồi, coi như nể mặt dì Lam một lần, đi gặp người ta một cái. Nếu con thật sự không thích, dì cũng không ép.
Âu Dương Lam quyết tâm muốn lôi kéo Chu Văn đi xem mắt.
- Con sẽ cố gắng.
Chu Văn thật sự hết cách, đành phải nói vậy.
- Không phải cố gắng, mà là BẮT BUỘC.
Âu Dương Lam đổi giọng, nói tiếp:
- Đúng rồi, còn vụ Thượng Sam Nại Tự khiêu chiến nữa, con tuyệt đối không được nhận lời. Người nước ngoài có năng lực và Thú sủng gì, chúng ta đều không rõ, lỡ xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì sao? Dì còn trông cậy vào con sinh cho dì một đứa cháu ngoại đấy.
Chu Văn sa sầm mặt mày:
- Dì yên tâm, con chắc chắn sẽ không ứng chiến đâu.
Mãi mới đợi được Âu Dương Lam cúp máy, Chu Văn mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn lại lịch trình, ngày mười sáu phải về tới Lạc Dương, Chu Văn ngẫm nghĩ rồi quyết định sẽ về một chuyến.
Thứ nhất là không muốn làm Âu Dương Lam thất vọng, dù sao cũng phải nể mặt dì ấy. Thứ hai, bản thân hắn cũng cần phải về.
Với năng lực hiện tại, hắn tạm thời không giết được gã phương sĩ kia, mà Ba Tiêu Tiên xem ra cũng cần một thời gian nữa mới tiến hóa xong. Hắn nhất định phải nghĩ cách khác để diệt trừ gã phương sĩ đó.
Nếu không, cảm giác có một quả bom hẹn giờ treo trên đầu thật sự khiến Chu Văn khó chịu.
Chu Văn dự định dụ gã phương sĩ kia đến Kỳ Sơn, biết đâu có thể khiến gã và Đế Đại Nhân lưỡng bại câu thương.
Đương nhiên, đây cũng chỉ là kịch bản trong tưởng tượng của Chu Văn, trên thực tế Đế Đại Nhân chưa chắc đã để hắn lợi dụng.
- Trước đây thì đúng là hết cách, nhưng bây giờ mình đã có Thổ Hành Thú, cứ độn thổ thẳng vào trong Kỳ Sơn, xem như Đế Đại Nhân không muốn giúp cũng phải giúp. Chắc chắn bà ta không thể trơ mắt nhìn người khác tùy ý phá hoại bên trong Kỳ Sơn được?
Chu Văn vừa cưỡi Đại Uy Kim Cương Ngưu quay về, vừa đăng nhập vào phó bản Kỳ Sơn.
Lần này có Thổ Hành Thú, hắn muốn thử xem liệu có thể dùng năng lực của nó để tiến vào tầng cuối cùng của Lộc Đài hay không?
Sau khi vào game, Chu Văn không đợi Tiểu Hoa mở đường vào núi mà trực tiếp cưỡi Thổ Hành Thú độn thổ chui vào.
Sau khi vào Lộc Đài, Chu Văn dọn dẹp một lượt đám sinh vật dị thứ nguyên bên trong, cuối cùng dùng Thổ Hành Thú thử độn thổ thẳng xuống tầng cuối.
Thổ Hành Thú quả nhiên cực kỳ hữu dụng, nó mang theo Chu Văn xuyên qua nền đất của Lộc Đài, nhanh chóng tiến vào một căn phòng bên trong. Căn phòng này chứa đầy vàng bạc châu báu, chất cao như một ngọn núi nhỏ.
Đống vàng bạc châu báu này vô dụng với Chu Văn, vả lại đồ trong game cũng không lấy ra ngoài được, nên hắn cũng lười nhìn nhiều, cứ thế đẩy cửa đi ra, men theo hành lang bên ngoài tiếp tục tìm kiếm.
Chẳng mấy chốc, Chu Văn lại phát hiện một căn phòng khác. Lần này không có vàng bạc châu báu, thay vào đó là một con lợn rừng khổng lồ đang nằm ngủ say sưa.
Nhân vật game vừa đẩy cửa phòng ra đã lập tức kinh động nó. Con lợn rừng trừng mắt, điên cuồng lao về phía nhân vật game.
Chu Văn không nói nhiều, triệu hồi thẳng Bạo Quân Bỉ Mông ra giải quyết.
Tuy con lợn rừng kia rất mạnh, nhưng so với Bạo Quân Bỉ Mông thì rõ ràng vẫn kém một bậc, chỉ loáng một cái đã bị Bạo Quân Bỉ Mông đấm nát sọ.
*[Hệ thống thông báo: Tiêu diệt sinh vật dị thứ nguyên cấp Thần Thoại - Trư Yêu.]*
Đáng tiếc là không rớt ra thứ gì, khiến Chu Văn hơi bực mình.
Tầng cuối của Lộc Đài giống như một mê cung khổng lồ với vô số căn phòng. Trong phòng có thể có sinh vật dị thứ nguyên hoặc châu báu, nhưng phần lớn đều trống không.
- Lần trước vào Lộc Đài ngoài đời thực, khung cảnh không giống ở đây lắm, chắc phải ở tầng thấp hơn nữa mới đúng.
Chu Văn lại cưỡi Thổ Hành Thú, ra lệnh cho nó tiếp tục độn thổ xuống dưới.
Vụt!
Sau khi độn thổ xong, Thổ Hành Thú lại chui vào một dòng nước. Hóa ra đây là một con mương bên trong cung điện.
- Lần trước ngoài đời thực, mình đã bơi theo con mương này để vào trong, xem ra mình đang ở không xa khu vực đó rồi.
Chu Văn quan sát xung quanh nhưng không phát hiện sinh vật dị thứ nguyên nào, gần đó cũng không có khu vực nào quan trọng. Hắn bèn đi ngược dòng nước, hy vọng có thể tìm thấy khu vực giống như trong thực tế.
Chu Văn vẫn nhớ rõ, nơi đó có rất nhiều tinh thể thứ nguyên cao cấp, biết đâu lại có cả tinh thể Thần Kỹ.
Men theo con mương đến một căn phòng khác, cảnh tượng trước mắt khiến Chu Văn vui mừng khôn xiết. Tuy đây là nơi hắn chưa từng đến, nhưng trên bệ đá trong phòng lại chất đầy tinh thể thứ nguyên, trông như một ngọn núi nhỏ.
Vì đang ở trong game, Chu Văn có thể dễ dàng xem được thuộc tính của đống tinh thể này. Phần lớn là tinh thể cấp Sử Thi, nhưng tinh thể cấp Thần Thoại cũng không ít, có đến bảy, tám mươi viên thuộc tính các loại. Chu Văn còn thấy trong đó có cả tinh thể Nguyên Khí Kỹ cấp Thần Thoại.
Tuy nhiên, Chu Văn nhanh chóng để ý thấy trên đỉnh núi tinh thể thứ nguyên có một sinh vật dị thứ nguyên kỳ lạ.
Đó là một sinh vật hình báo, lúc này nó đã đứng dậy, nhìn chằm chằm vào nhân vật game.
Chu Văn quyết định ra tay trước chiếm ưu thế, triệu hồi thẳng Bạo Quân Bỉ Mông tấn công sinh vật kia.
Bạo Quân Bỉ Mông không hổ danh là tồn tại đỉnh cao trong cấp Thần Thoại, chỉ một đấm đã giải quyết gọn con quái vật.
- Tất cả là của mình!
Chu Văn nhìn đống tinh thể thứ nguyên đầy đất, chỉ muốn ngửa mặt lên trời cười một tràng thật to.
Nhưng nghĩ lại kỹ một chút, trừ phi hắn tự mình hấp thụ toàn bộ đống tinh thể này, nếu không cũng chẳng mang ra ngoài được. Xem ra mình đã mừng quá sớm rồi.