Tại An gia ở Lạc Dương, Âu Dương Lam đang kéo tay một cô gái, nói:
- Tiểu Ái, ở nhà cô chơi thêm mấy ngày nữa đi, vội về làm gì chứ.
- Thế này không hay lắm đâu ạ.
Hứa Ái do dự nói.
- Có gì mà không hay chứ, mẹ con với cô là bạn thân từ nhỏ. Nếu không phải mẹ con gả đi xa, cô đã sớm nhận con làm con gái nuôi rồi. Toàn người nhà cả, con cứ yên tâm ở lại đi. Con đến Lạc Dương mà còn phải ở ngoài, thì cô đây còn mặt mũi nào mà gặp mẹ con nữa.
Âu Dương Lam cười nói.
- Dì Lam đã nói vậy thì con không khách sáo nữa ạ.
Hứa Ái nói.
- Con bé này, khách sáo với cô làm gì. Con cứ ở đây trước đi, đợi Tiểu Văn về, cô giới thiệu hai đứa làm quen. Tụi con tuổi tác cũng không chênh lệch nhiều, chắc sẽ có nhiều chuyện để nói đấy.
Âu Dương Lam nói.
- Chu Văn là con trai của chú Lăng Phong ạ?
Hứa Ái hỏi.
Âu Dương Lam gật đầu:
- Tuy nó là con trai của Lăng Phong, nhưng tính cách thì chẳng giống ông ấy chút nào…
Sau khi Hứa Ái rời đi, Âu Dương Lam hỏi An Sinh:
- An Sinh, cậu thấy Chu Văn và Tiểu Ái thế nào? Tôi thấy Tiểu Ái rất được, xứng đôi với Chu Văn nhà mình.
An Sinh suy nghĩ một lát rồi nói:
- Hứa tiểu thư là con gái của Hứa lão gia, nhà họ Hứa lại không có con trai, chỉ có hai cô con gái. Nghe nói Hứa Ái đặc biệt được lão gia yêu thương, liệu họ có để Hứa tiểu thư gả ra ngoài không ạ?
- Tôi với Hứa phu nhân chơi với nhau từ nhỏ, họ không yên tâm gả Hứa Ái cho nhà người khác, chẳng lẽ gả vào nhà chúng ta mà cũng không yên tâm sao? Chuyện này cậu không cần lo, cậu chỉ cần xem hai đứa nó có hợp nhau không thôi?
Âu Dương Lam nói.
- Hứa tiểu thư vừa hiểu biết lễ nghĩa, lại dịu dàng hiền lành, con người cũng vô cùng thông minh, tự nhiên là một lựa chọn không thể tốt hơn.
An Sinh nói.
Âu Dương Lam lườm An Sinh một cái:
- Nói chuyện với tôi mà còn vòng vo tam quốc thế à? Cậu thấy tính cách của Hứa Ái có vấn đề gì sao?
An Sinh lắc đầu nói:
- Không phải vậy đâu ạ. Chỉ là tôi thấy Hứa Ái thực sự quá thông minh, mà Văn thiếu gia lại là người có suy nghĩ đơn thuần, không biết có dễ hòa hợp không thôi.
Âu Dương Lam cười nói:
- Cậu vẫn chưa hiểu rồi, chính tôi lại muốn tìm một cô gái thông minh, có chút tâm cơ đấy. Cậu xem cái tính thẳng đuột như Chu Văn nhà mình, bảo nó đi tán gái thì đúng là chuyện không tưởng. Tìm một cô gái ngây ngô thì e là khó thành. Nhưng một cô gái thông minh hiểu chuyện như Hứa Ái, chỉ cần con bé bằng lòng, nó sẽ tự nghĩ cách để Chu Văn phải theo đuổi mình.
- Phu nhân nói rất phải ạ.
An Sinh gật gù phụ họa.
- Đợi Tiểu Văn về, cứ để hai đứa nó tiếp xúc với nhau xem sao đã. Tôi thấy con bé Tiểu Ái này thật sự rất ổn.
Âu Dương Lam suy nghĩ một lát rồi nói thêm:
- Nhà chúng ta còn người không?
- Vẫn còn vài người ạ.
An Sinh đáp.
- Vậy cho người đi tìm hiểu một chút xem Hứa Ái thường ngày thích gì, ghét gì, để Tiểu Văn hiểu rõ về con bé hơn.
Âu Dương Lam nói.
- Vâng.
An Sinh lập tức hiểu ra, Âu Dương Lam bảo hắn đi tìm hiểu, chắc chắn không chỉ đơn giản là điều tra sở thích của Hứa Ái. Vì vậy, hắn không dám chậm trễ chút nào.
Sáng sớm hôm sau, Hứa Ái đến một khu vực thứ nguyên ở Lạc Dương, đi theo cô còn có vệ sĩ.
- Tiểu thư, chúng ta đã vào được An gia rồi, có nên tiến hành theo kế hoạch không?
Đến một nơi vắng người trong khu vực thứ nguyên, nữ vệ sĩ thấp giọng hỏi.
- Cứ từ từ, đừng vội. Đừng để vẻ bề ngoài của Âu Dương Lam đánh lừa, bà ta không dễ dàng tin tưởng chúng ta như vậy đâu. Chuyện này không thể vội được, cứ ở yên trong An gia một thời gian đã.
Hứa Ái nói.
- Nhưng Âu Dương Lam có vẻ cố ý gán ghép tiểu thư với tên nhóc Chu Văn kia, chuyện này không ổn lắm đâu?
Nữ vệ sĩ nói.
- Cũng chẳng có gì không ổn. Tôi không đồng ý thì Âu Dương Lam cũng chẳng ép được tôi chắc? Huống hồ, tôi cũng muốn xem thử Chu Văn kia rốt cuộc là hạng người nào mà có thể một mình khuấy đảo cả Liên bang như vậy.
Hứa Ái nói.
- Cẩn thận một chút vẫn hơn. Theo tình báo của chúng ta, nhà họ Hạ đã chịu thiệt không ít trong tay hắn, ngay cả gia tộc Cape và gia tộc Thần Thánh dường như cũng vì hắn mà bị đả kích nặng nề. Loại người này tốt nhất không nên tiếp xúc nhiều, để tránh bại lộ thân phận.
Nữ vệ sĩ nói.
- Yên tâm đi, sẽ không bại lộ đâu. Ai mà ngờ được, nhị tiểu thư nhà họ Hứa lại chính là chủ nhân của Đại Ma Thần Uesugi Nao.
Hứa Ái lạnh nhạt nói.
- Tóm lại, cẩn thận vẫn hơn, dù sao đây cũng không phải là ở nước ngoài. Hơn nữa, tiểu thư, bây giờ thân phận của ngài là nhị tiểu thư nhà họ Hứa, đừng nhắc đến cái tên kia nữa.
Nữ vệ sĩ nhắc nhở lần nữa.
- Tôi biết.
Hứa Ái gật đầu, không nói gì thêm.
…
Chu Văn vừa đi đường vừa dùng điện thoại để khám phá Lộc Đài. Không gian bên dưới Lộc Đài lớn hơn nhiều so với tưởng tượng của hắn. Bên trong, hắn đụng phải vài con sinh vật cấp Thần Thoại, nhưng đáng tiếc là không con nào rớt ra Trứng phối sủng.
Hắn tìm được không ít tinh thể thứ nguyên, có điều bản thân lại không dùng được bao nhiêu.
Tình hình của Chu Văn hiện giờ khá là éo le. Tinh thể thứ nguyên cấp Thần Thoại thì hắn không hấp thu được, hoặc có hấp thu cũng vô dụng.
Còn tinh thể thứ nguyên cấp Sử Thi thì tác dụng không còn lớn nữa. Thành ra dù có nhiều tinh thể thứ nguyên, thực tế hắn lại chẳng dùng được bao nhiêu.
- Nếu mình không dùng được, vậy thì cho các ngươi hưởng lợi vậy.
Chu Văn triệu hồi tất cả thú sủng quan trọng của mình ra. Lũ Ma Anh, Bạo Quân Behemoth cứ thế tự do lựa chọn tinh thể thứ nguyên mà chén.
Chu Văn thầm tính, lần sau quay lại xem đám tinh thể thứ nguyên ở đây có được làm mới không. Nếu có thể làm mới, vậy thì hắn phát tài to rồi.
Phá Bạo Ma Nhân và Hắc Ám Y Sư thì hứng thú với mấy tinh thể Nguyên Khí Kỹ. Ma Anh vẫn như cũ, ngay cả tinh thể cấp Thần cũng chẳng thể lay động được nó. Nó thường chỉ ăn mấy quả Trường Sinh Quả kia, mà số lượng Trường Sinh Quả cũng chẳng còn lại bao nhiêu.
Bạo Quân Behemoth và Đế Thính thì không kén ăn, chỉ cần cung cấp năng lượng là phần lớn tinh thể chúng nó đều nuốt chửng hết.
Chu Văn không ngừng tìm kiếm bên trong Lộc Đài. Ngoài việc tìm kiếm bảo vật, hắn còn muốn thử xem có thể tìm được Đế Đại Nhân hay không.
Bởi vì hắn không tin Đế Đại Nhân chính là bông hoa nhỏ kia.
Mãi cho đến khi Chu Văn quay về Lạc Dương, hắn vẫn không thể tìm được chân thân của Đế Đại Nhân dưới Lộc Đài. Cấu trúc của Lộc Đài thực sự quá phức tạp, đến giờ Chu Văn cũng mới chỉ khám phá được một nửa.
Dựa vào những gì đã khám phá được, Chu Văn cảm thấy bên trong Lộc Đài chắc chắn có tồn tại cấp Khủng Cụ, bởi vì chỉ riêng sinh vật cấp Thần Thoại, hắn đã gặp phải sáu con rồi.
Một khu vực thứ nguyên như Rèn Thần Điện, toàn bộ cũng chỉ có một sinh vật cấp Thần Thoại. Vậy mà bây giờ, tính cả trong lẫn ngoài kiến trúc Lộc Đài, hắn đã phát hiện hơn mười sinh vật cấp Thần Thoại. Điều này thật sự quá kinh khủng, tuyệt đối không phải là một khu vực thứ nguyên bình thường có thể so sánh được.
Sau khi về đến Lạc Dương, Chu Văn định bụng về học viện trước, nhưng đang đi trên đường thì đột nhiên thấy màn hình Lập Phương phát sáng, có thú sủng đang khiêu chiến, thế là hắn bế Nha Nhi đến xem.
- Huấn luyện viên, cậu về lúc nào thế?
Chu Văn vừa đến gần Lập Phương thì ở cách đó không xa, Phong Thu Nhạn, Sadie và Grisia đã thấy hắn. Họ vừa vẫy tay chào vừa chen chúc chạy tới.